Xuân thì

Trần Kim Hoa

chừ tóc bạc

mấy nữa da mồi

có tiếc xuân xanh không? 

- không tiếc!

tiếc vầng trăng lá lúa trên đồng trời sau nắng hạn mưa vùi không? 

- không tiếc!

bao mùa sen lên, sen tàn

bao mùa môi hường, yếm thắm

lục bình cuối chiều nở tím

mây vẫn khôn nguôi trắng trời 


 

Cỏ gọi

Thiên An

Một chút gì như cỏ

Bời lên trong lòng mình

Một tiếng gì không rõ

Gọi mình từ xa xăm

 

Ai đó không là lạ

Ai đó không là quen

Ai đó lành như cỏ

Gọi bàn chân đến gần

 

Mình không là tượng đá

Bất biến và lặng câm

Phải mình là mầm cỏ

Viên mãn xanh dưới trời

 

Chẳng thể ngồi mong đợi

Những gì xa, thật xa

Lòng như cơn mưa lạ

Khi ngang qua thềm nhà

 

Một chút gì như cỏ

Dội về từ xa xanh

Mênh mang, lòng bảo nhỏ

Lặng yên nào cỏ ơi!

Người đàn bà đứng bếp

Thảo Phương

Người đàn bà đứng bếp

Khói khuông một vạt trên tường

Mặn nhạt quay cuồng

Luân hồi sống chín

 

Người đàn bà đứng bếp

Tóc găm vào vai triệu mũi kim

Ba nổi bảy chìm

Ngằn ngặt từng cơn nóng lạnh

 

Người đàn bà đứng bếp

Đun sôi cả thế gian

Nấu cạn cả trái tim mình

Bằng que củi mang tên bổn phận

 

Người đàn bà đứng bếp

Giữa những chiếc nồi hình số 0

Những cột mốc số 0

Không nói không cười không nhớ

 

Người đàn bà đứng bếp

Mơ "những cây cầu quận Madison"*

Một tiếng xịch xe

Tiếng sét

Thanh xuân bật tung

Thanh xuân lửng lơ như nước cất

Rỏ xuống mùa yêu một giọt tình

-------------

*"Những cây cầu ở quận Madison" - tiểu thuyết nổi tiếng (và bộ phim cùng tên) kể về mối tình sét đánh giữa một nhiếp ảnh gia lãng tử và một "bà nội trợ" khi được đánh thức thanh xuân.