Nhật ký F0

- 06:58, 13/03/2022 -
Dịch bệnh chưa qua đâu và có thể mãi mãi không qua, với những di chứng chúng để lại trong sức khỏe của chúng ta. Đừng chủ quan, bạn nhé!

Không ai “bất tử”, có thể dễ tái nhiễm và các di chứng của nó không đơn giản đâu, cẩn thận!

Một tối cuối tuần, tôi đón cô tôi du lịch về từ Hà Nội, khiêng đồ đạc giúp cô vào nhà. Thấy cô ho, tôi nửa đùa nửa thật: “Hay cô đã dính?”. Cô vẫn lạc quan: “Giờ dính đầy ra rồi, có dính chắc cũng thường thôi”.

Nguồn: ITN

Vốn một lần nhiễm từ hồi 8.2021, sau đó băng qua đại dịch mỗi ngày trước mặt mình bao nhiêu F0, tôi có chút tự mãn rằng mình đang là “bất tử”. Kể cả khi trở về từ vùng dịch, mỗi lần bay, cái test vẫn chỉ hiện lên một vạch. Đôi lúc, tôi cũng có suy nghĩ: “Giả sử mình có tái nhiễm, chắc cũng nhẹ thôi”. Cuối cùng, đó không phải là “giả sử” nữa. Cũng chẳng phải "cũng nhẹ thôi" như tôi nghĩ.

***

Ho nhiều, cô nhờ một người quen của CDC đến test: 2 vạch nét căng. Cô ở trong nhà, riêng một phòng. 

Tôi đã hạn chế gặp gỡ, báo thầy cầu lông, cô piano cho nghỉ. Họ không muốn, họ nghĩ rằng, giờ có F0 đi nữa, chắc cũng... thường thôi. Cứ học đi.

Ừ, mà đang “thường” thật. Bởi F0 có thể đang chạy đầy đường, đang gặp ta mỗi ngày, chỉ không nhận ra vì người đó không chịu đi kiểm tra, hoặc không nói cho ta biết. Mà có khi, chính ta cũng là F0, mà ta không hay.

Thời điểm đó tôi bắt đầu thấy mỏi nhừ người, đôi lúc ớn lạnh. Thì vẫn nghĩ mình “bất tử”, nên nghĩ lâu rồi chắc cảm vặt chút cho nó ra dáng ốm đau thường nhật. Nhưng sốt một lúc một cao, họng rát, tôi nghĩ chắc không ổn rồi...

Gọi người đến test PCR, một vạch rồi hai vạch rất đỏ, rất rõ. Bạn giải thích cho tôi biết có thể là tôi nhiễm chủng mới. Thậm chí có người nhiễm chủng cũ trước đó vài tuần, bây giờ nhiễm chủng khác.

Đa số những người tái nhiễm đều cảm giác rất nặng. Đầu đau như búa bổ, ho như tháo cống, người mỏi rã rời và sốt cao. Nếu thể trạng yếu sẵn, có người kéo dài từ 6 ngày đến vài tuần mới khỏi. Còn người nào khỏe thì mọi chuyện qua nhanh và nhẹ hơn nhiều.

***

Có đơn thuốc, tôi gọi cho những người tôi đã gặp trước đó, đưa đơn thuốc cho họ và khuyên họ nên lấy uống dần nếu phát hiện người mỏi. Không nên để đến lúc bệnh phát, sẽ rất mệt.

Em tôi nhiễm chủng Delta đời đầu, giờ lại tái nhiễm. Triệu chứng chẳng khác gì tôi. Cháu tôi đợt Tết mới nhiễm Delta, mất mùi vị, sau hơn 1 tháng nhiễm nốt chủng mới, trong tình hình dịch bệnh căng thẳng của Hà Nội.

Nhiều bạn bè tôi cũng tái nhiễm. Họ bảo nếu lắng nghe kỹ cơ thể, thì sức mình như bị bào mòn đi rất nhiều, người mình như bị chết dần vậy.

***

Đã có lần tôi nói, virus không đáng sợ. Nhưng đáng sợ bây giờ, có lẽ là sự chủ quan với virus. Một điều ai cũng biết và sẵn sàng đối mặt là chúng ta ai cũng có thể bị nhiễm, trong tình cảnh hiện tại.

Nhưng một điều chưa ai hình dung được là “hậu virus”, chúng ta trở nên ra sao, chúng ta còn đủ sức khỏe để thực hiện tất cả những mục tiêu sống mà chúng ta mong muốn hay không?

Lần này, tôi thấy mình mệt, mệt thật sự. Ngồi lâu: mỏi. Nghĩ nhiều: mệt và tự dưng không muốn nói gì với ai. Vận động nhiều: khó thở. Đầu luôn đau từ vô hình đến hữu hình. Trí nhớ thuyên giảm thấy rõ. Cơ thể có những cú giật bất ngờ mà trước đây mình không có...

***

Tôi là kẻ biết chăm sóc bản thân và chưa từng phá sức khỏe của mình bởi bất cứ một lý do gì, bất cứ một hoàn cảnh nào. Bao năm nay, tôi vẫn luôn giữ sự bình yên, trước bao cảnh đời làm mình buồn, người thân làm mình khổ, hay người yêu làm mình đau. 

Tôi giải quyết mọi chuyện bằng việc gác lại hết và đi ngủ cho đủ giấc để mai tỉnh dậy là một ngày khác.

Nhưng 2 lần Covid đã khiến tôi bị mất ngủ, nửa đêm hay thức giấc và trằn trọc. Tôi đang trong những ngày trị liệu. Giờ thì bình tĩnh, việc nhiều thì bỏ bớt, cái gì làm mình nghĩ nhiều, áy náy nhiều thì buông xuống cho nhanh; ai làm mình buồn thì thôi, mình nên tránh họ, không đánh đổi sức khoẻ bằng việc cố gặp làm gì.

Thuốc Tây nhiều rồi, nên tôi không thử thêm gì nữa. Tôi xông sả khô cùng quế và gừng nhẹ mỗi tối, hoặc cùng cam và mật ong. Tôi dùng trà hoa vàng mỗi ngày. 

Rồi ăn uống đầy đủ, không quá nhiều nhưng không được để thiếu chất. Không nhất thiết phải ép mình ăn chay nhưng ngược lại, cũng không ăn quá nhiều chất đạm.

Rồi thể thao nhẹ nhàng, rồi âm nhạc, rồi tìm vui trong những gì vui nhất, ví dụ như đời tôi vui nhất là chuyện viết lách, tôi vẫn viết mỗi ngày. Rồi đi xem tranh. Rồi sống cho mình nhiều hơn vì ngẫm ra, hơn một nửa cuộc đời, tôi đã chủ yếu sống vì người khác.

Bạn ạ, dịch bệnh chưa qua đâu và có thể mãi mãi không qua, với những di chứng chúng để lại trong sức khoẻ của chúng ta. Đừng chủ quan, bạn nhé! Hãy tỉnh táo lắng nghe sự thay đổi trong mình và điều chỉnh đúng lúc, đúng cách để chúng ta được ổn. Để bình thản nhìn khó khăn sẽ dần qua...