Thơ Lê Tiến Vượng 

Xem với cỡ chữ

Mở cỏ

Bờ đê mở cỏ xưa ngồi

Sông như vẫn trẻ mà tôi đã già

Con đường bao dấu chân qua

Lắng nghe lòng đất bài ca của làng

 

Tay nâng niu sợi rơm vàng

Mới thương hạt thóc đa mang bao đời

Luân hồi cả giọt mồ hôi

Ướt qua đời mẹ, mặn mòi kiếp con

 

Nỗi buồn từ thuở còn son

Bao năm bao tháng chẳng mòn chẳng phai

Đường quê thoáng tiếng thở dài

Ngày xưa sợ nhục, ngày mai sợ hèn

 

Từng đoàn quê phố đua chen

Đêm nằm mơ tiếng dế mèn đá nhau

Người trước cứ trách người sau

Lá trầu chẳng chịu cùng cau một giàn

 

Máu đào từng tấc giang san

Lẽ nào lại hóa dã tràng biển khơi

Gọi hoài cái bóng tôi ơi

Giật mình chao một khoảng trời mộng du