Tản mạn

Mùa xanh 

Xem với cỡ chữ
Muốn biết thời gian trôi nhanh thế nào, hãy nhìn vào con trẻ. Bao nhiêu âu yếm của cuộc đời này, trẻ con giữ tất. Chỉ cần nhìn chúng nó cười, chúng nó mếu máo trong mơ, chúng nó biết ăn thêm một món, biết làm thêm một việc, chúng nó ôm mình thì thầm “con thương mẹ nhất"..., thì bao nhiêu mệt nhọc tan hết.

Cứ mỗi đầu năm, con nhóc đến chúc Tết bà nội, bà sẽ ấn nó vào sau cánh cửa. Ở đó có nhiều vạch bút bi đánh dấu. Mỗi năm bà đều đo nó và lấy bút bi quệt một cái để nhớ nó đã cao bao nhiêu. Có năm bà hài lòng khen “mẹ nuôi cháu giỏi đấy!”. Có năm bà bảo, “cháu phải ăn nhiều nhé, năm nay cao ít !”. 

Tôi nhận ra, muốn biết thời gian trôi nhanh thế nào, hãy nhìn vào con trẻ. Một năm đã xong, người lớn thì vẫn thế, làm được việc nọ việc kia, có phấn khích có mệt mỏi, có thành quả có gánh nặng. Mệt thì về nhà. Hồi sức lại lao ra đường. Mệt thì lại về nhà... Cứ thế...

Nhìn bọn trẻ, mới thấy rõ ràng cuộc sống vận động thế nào. Mới đầu năm xem trên Facebook thấy một em bé ra đời, cuối năm em ấy đã tập đi và ngồi giữa mâm cỗ Tết gặm đùi gà với bố mẹ. Vừa Tết năm ngoái còn nói với bạn về mong ước làm sao để sang năm trong nhà bạn có tiếng trẻ, thì bây giờ con bạn đang tập ăn dặm...

Bao nhiêu âu yếm của cuộc đời này, trẻ con giữ tất. Chỉ cần nhìn chúng nó cười, chúng nó mếu máo trong mơ, chúng nó biết ăn thêm một món, biết làm thêm một việc, chúng nó ôm mình thì thầm “con thương mẹ nhất"..., thì bao nhiêu mệt nhọc tan hết. Đi cạnh, nằm ôm, chơi với, cùng chăm cái cây hay con vật với đứa trẻ - thật sự tôi luôn cảm nhận được bình an. Cái niềm hạnh phúc đơn sơ và trong trẻo mà khi ai hỏi đến, có khi tôi cũng chỉ thốt lên được từ “Cực kỳ!”.

Nhìn lại năm cũ, dù miễn cưỡng phải đón nhận hay hăm hở đối diện - thì tất cả chúng ta đã có một năm không thể quên trong đời người. Những biến cố mang tính tổn thương mất mát đã đến, cũng là khoảng lặng để tất cả chúng ta nhìn lại lối sống, nhân sinh quan của chính mình. May sao trong mọi đáy cùng của buồn đau, thì Hy vọng và Yêu thương luôn hiện diện, đem lại sức mạnh và sự hồi sinh - đó chính là điều kỳ diệu của sự sống.

Chúng ta có gì để quay về? Chúng ta lấy sức mạnh nào để đi tiếp? Chúng ta can đảm vượt những đích đến tiếp theo bởi điều gì sau lưng? Chính là Gia đình - tài sản đầu tiên và cuối cùng của mỗi con người. Đấy chính là Mùa Xanh.

Quỳnh Hương