Mong mỏi cây cầu kiên cố bắc qua suối Nậm 

Xem với cỡ chữ
Cây cầu làm bằng tre nứa nối từ tuyến đường tỉnh lộ 173 qua suối Nậm đi vào thôn Quăn 4, xã Bình Thuận, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, đã tồn tại hơn nửa thế kỷ. Hàng năm, người dân trong thôn vẫn đều đặn đóng góp tiền của và ngày công làm lại cầu mỗi khi xảy ra lũ, năm ít thì một lần, năm nhiều đến 3 lần. Mong mỏi có một cây cầu kiên cố để đi lại thuận lợi và ít rủi ro là nguyện vọng chính đáng của người dân nơi đây.
	Cầu tạm làm từ tre nứa tiềm ẩn nguy hiểm cho người dân qua lại hàng ngày
Cầu tạm làm từ tre nứa tiềm ẩn nguy hiểm cho người dân qua lại hàng ngày

Mỗi ngày có hàng trăm lượt người thuộc 70 hộ dân tại hai thôn Quăn và Quăn 4 đi lại qua cầu tạm này. Những người tay lái yếu chỉ dám dắt xe hoặc nếu chở hàng nặng phải nhờ người hỗ trợ, nhưng nếu hỗ trợ cũng chỉ một đến hai người vì nếu đông quá cầu không chịu được lực, có thể sập bất cứ lúc nào. Thực tế, nhiều vụ tai nạn đã xảy ra, có trường hợp ngã xuống suối bị gãy chân, gãy tay. Nguy hiểm là vậy, nhưng nhờ rút ngắn được nhiều thời gian và khoảng cách, nên người dân vẫn lựa chọn đi lại qua cây cầu.

Từ những năm 60 của thế kỷ trước, khi khu vực thôn Quăn và Quăn 4 bắt đầu có đông người dân đến ở, cây cầu tạm này được dựng lên để bà con đi lại. Cây cầu chỉ dài khoảng hơn 20m, bề ngang 1m nhưng có thể rút ngắn khoảng cách được 2 cây số so với đi đường vòng để qua suối Nậm. Thế nhưng, hàng năm, bà con đều phải làm lại cầu ít thì 1 lần, nhiều 2 - 3 lần, tùy thuộc vào số lần lũ trên suối Nậm, chi phí ước tính mỗi lần làm lại cầu khoảng 7 triệu đồng với hàng trăm cây tre, cây gỗ và ngày công do người dân tự nguyện đóng góp.

Ông Hoàng Đức Kền, Trưởng thôn Quăn 4 cho biết, chỉ một trận lũ nhỏ là cây cầu đã bị cuốn trôi, thôn lại phải huy động bà con dựng lại để việc đi lại và học hành của các cháu học sinh được thuận lợi. Điều đáng nói, cây cầu tạm này có kết cấu chủ yếu bằng tre nứa, gỗ nên dù không bị ảnh hưởng bởi mưa lũ, thì tai nạn rất dễ xảy ra nếu bất cẩn khi đi qua cầu. Thôn Quăn 4 đã nhiều lần kiến nghị chính quyền xã và huyện nhưng đến nay vẫn chưa được đầu tư xây dựng một cây cầu kiên cố.

Bình Thuận là xã đặc biệt khó khăn của huyện vùng cao Văn Chấn, với địa bàn chủ yếu là đồi núi xen kẽ hệ thống suối. Trên địa bàn xã hiện có 8 cây cầu, trong đó có 3 cầu đã và đang được cứng hóa, 3 cầu treo mặt sắt và 2 cầu tạm thì cầu tại thôn Khe Rẹ đã có kế hoạch đầu tư xây dựng, chỉ còn duy nhất cầu tạm thôn Quăn 4 chưa có kế hoạch xây dựng. Với điều kiện kinh tế của người dân còn khó khăn, việc đầu tư xây dựng những cây cầu kiên cố nếu huy động sức dân là rất khó thực hiện.

Theo Phó Chủ tịch UBND xã Bình Thuận Hoàng Văn Vượng, hệ thống đường sá trong xã còn rất nhiều khó khăn, đặc biệt là cầu dân sinh tại các thôn bản. Những năm qua, mặc dù đã được Đảng, Nhà nước và các cấp ngành quan tâm đầu tư, tuy nhiên hiện nay trên địa bàn xã vẫn còn một số cầu tạm dựng bằng tre nứa khiến người dân đi lại rất vất vả và nhiều rủi ro. Chính quyền xã đã đề xuất và kiến nghị nhiều lần với các cấp, ngành tiếp tục quan tâm đầu tư thêm một số cây cầu cứng để nhân dân đi lại thuận lợi, an toàn hơn, trong đó có cầu tạm ở thôn Quăn 4.

Với đặc thù của một xã miền núi thuộc diện 135, cuộc sống người dân chủ yếu sống dựa vào sản xuất nông, lâm nghiệp, do vậy mong mỏi có được cây cầu kiên cố để góp phần thông thương, tiêu thụ các sản phẩm nông lâm sản, đồng thời giúp việc đi lại thuận tiện và an toàn hơn là nguyện vọng chính đáng của bà con thôn Quăn 4.

Bài và ảnh: Việt Dũng