Gánh xuân 

Xem với cỡ chữ

những bước chân xa dần

bình minh tinh khôi bao nhiêu giờ miên man về miền sương khói

xuân hạ thu đông

cùng những vô tư, âu lo, những lặng im, lảnh lói

như cuốn vở trang cuối cùng

như bức thư sắp gửi chờ ghi thêm dòng sau chót

 

rồi cùng nhau đếm ngược

gió cồn cào những quả đồi bát úp

lá bời bời những nẻo đường tít tắp

những tay nải bạc màu

những mái chèo mỏi mệt

những nông sâu, chật chội, thênh thang

 

năm cũ ra đi

cây bàng già in lên nền trời lưa thưa tán đỏ

sông đến ngày nhận ra mình vẫn chưa về tới bể

những triệu năm dầm chân dọc đồng làng già cỗi

có và không, được và mất, tưng bừng và tàn lụi

rốt cuộc vẫn chuyện ngày hôm qua chưa nói được đến tận cùng

 

nhưng bên kia cầu là vườn xuân của mẹ

đào đội sương đợi nắng giêng về

dậu cỏ lên xanh như chưa từng lỡ hẹn

gánh mùa xuân líu ríu chân chim

 

 

Trần Kim Hoa