Thơ Phan Ngọc Chính 

Xem với cỡ chữ
  Hồ Gươm chiều đầu hạ
 
Những vương triều thịnh suy gói bao nhiêu trầm tích
Tiếng gươm khua ngựa hý nỗi mất còn
Thanh kiếm báu ở đâu trong đáy nước
Giọt lệ nào buổi Nguyễn Trãi từ quan?
 
Vạn con sóng vẫn hồn nhiên như thuở
Hội hoa đăng sắc pháo đỏ lối mòn
Chàng dũng tướng xứ Tây Sơn hào kiệt
Cúi bên nàng công chúa để cầu hôn
­­
Cả bóng dáng những đền đài cung điện
Tiếng thơ Nguyễn Du chứa muôn nỗi đau đời
Xót tài sắc nàng thơ nôm kể chuyện
Công danh kia cũng chỉ đáng ngạo cười!
 
Nào tài tử nào tao nhân mặc khách
Nào lang thang những hành khất ven đường
Triệu gặp gỡ triệu chia ly chớp mắt
Trước Hồ Gươm đều bỗng hóa vô thường!
 
Tôi lặng ngắm chiều hồ sương bất tận
Những lứa đôi say vũ khúc tự tình
Ngàn năm nữa ta đều là con sóng
Dưới chân cầu Thê Húc đợi bình minh!
 
                                                 Chiều 24.4.2016