Quốc hội phải có khuôn vàng, thước ngọc và Chính phủ chỉ được hướng dẫn trong khuôn khổ đó 

Xem với cỡ chữ
Chương V dự thảo Luật Đầu tư (sửa đổi) quy định về lĩnh vực, địa bàn đầu tư; ưu đãi và hỗ trợ đầu tư. Tôi đề nghị, lĩnh vực nào cấm đầu tư phải quy định rõ trong Luật, không thể ghi chung chung theo kiểu: gây phương hại đến an ninh, lợi ích quốc phòng, lợi ích công cộng, gây phương hại đến di tích lịch sử văn hóa... Lĩnh vực đầu tư có điều kiện cũng phải rà soát lại xem khả năng, điều kiện như thế nào, có nhất thiết phải quy định lĩnh vực nào cũng có điều kiện hay không?

Điều 23, Điều 24 quy định về lĩnh vực cấm đầu tư và đầu tư có điều kiện. Nhưng khoản 3, Điều 26 lại quy định, căn cứ lĩnh vực, địa bàn đầu tư, Chính phủ ban hành, bổ sung danh mục lĩnh vực ưu đãi đầu tư và danh mục địa bàn ưu đãi đầu tư. Như vậy, các khoản này đã vô hiệu tất cả các hoạt động tại Điều 23, Điều 24, Điều 25, Điều 26 về thẩm quyền của QH, tức là QH ủy quyền toàn bộ cho Chính phủ rồi. Tôi đề nghị cần soát lại. Cái gì cụ thể được thì quy định ngay trong luật, không làm những điều khoản quét kiểu như thế này để sau này các cơ quan phải ban hành văn bản hướng dẫn, tránh để pháp luật chúng ta phức tạp nhất thế giới. Ngay như Bộ Kế hoạch và đầu tư rất tự hào về Chỉ thị 1792 về tăng cường quản lý đầu tư từ vốn ngân sách Nhà nước và vốn trái phiếu Chính phủ. Nhưng có ý kiến cho rằng Chỉ thị này to hơn cả Luật Đầu tư, khóa tất cả quy định của luật khác, đẻ ra nhiều thủ tục hành chính... Chủ tịch QH đã nói rất nhiều lần, cấm cái gì, cái gì có điều kiện phải làm rõ và quy định ngay trong luật, những trường hợp nào không quy định ngay được trong Luật mà giao Chính phủ quy định chi tiết thì phải nêu rõ nguyên tắc để làm cơ sở cho Chính phủ quy định. QH phải có khuôn vàng, thước ngọc và Chính phủ chỉ được hướng dẫn trong khuôn khổ đó thôi.

ĐBQH Nguyễn Tiến Sinh (Hòa Bình)