PHÁP LUẬT
Cập nhật 16:08 | 24/01/2020 (GMT+7)
.
Sổ tay

Tự nguyện hay bắt buộc ?

08:09 | 13/12/2019
Theo thống kê của Bộ Công an, cả nước có 2.719 xã, phường, thị trấn thuộc 20 tỉnh, thành phố thành lập tổ công tác cai nghiện ma túy. Trong giai đoạn 2011 - 2016, cả nước tổ chức cai nghiện tự nguyện tại gia đình, cộng đồng cho 51.962 lượt người (chiếm 27,38% tổng số người được cai nghiện theo các hình thức); dạy nghề cho 2.677 lượt người; hỗ trợ tạo việc làm cho 1.762 lượt người. Tuy nhiên, tính sẵn có của các dịch vụ chưa được bảo đảm nên người nghiện còn gặp khó khăn trong tiếp cận các dịch vụ nên hoạt động chủ yếu mới dừng lại ở khâu cắt cơn, thiếu các giải pháp quản lý, hỗ trợ sau giai đoạn cắt cơn; thiếu chính sách hỗ trợ người cai nghiện tự nguyện nên không khuyến khích được nhiều người tự nguyện tham gia. Từ năm 2014 số người cai nghiện tại gia đình, tại cộng đồng giảm mạnh, chỉ còn 5.687 lượt người, tương đương 58% năm 2013 và đến năm 2017 chỉ còn 3.566 lượt người và năm 2018 còn 6/63 tỉnh, thành phố tổ chức cai nghiện cho 4.320 lượt người.

Bên cạnh đó, Nghị định số 94/2010/NĐ-CP của Chính phủ quy định về tổ chức cai nghiện ma túy tại gia đình, cai nghiện ma túy tại cộng đồng còn không ít bất cập khiến cho mô hình này không phát huy được hiệu quả như mong muốn. Chẳng hạn, Nghị định 94/2010 quy định, đối với trường hợp cai nghiện ma túy tại gia đình thì người cai nghiện hoặc gia đình người cai nghiện có trách nhiệm đăng ký tự nguyện cai nghiện tại gia đình với UBND.

Nhưng thực tế cho thấy, các đối tượng nghiện ma túy thường là các đối tượng có tiền án, tiền sự, không tự giác khai báo và thiếu tinh thần hợp tác với lực lượng chức năng để thực hiện các hoạt động vận động, tư vấn cai nghiện, điều trị nghiện. Một số gia đình người nghiện vẫn còn mặc cảm, tự ti khi có con em là người nghiện nên không tự nguyện khai báo, đăng ký cai nghiện tự nguyện. Hay quy định đối với trường hợp tự nguyện cai nghiện ma túy tại cộng đồng, thì cơ sở y tế cấp xã, bác sĩ điều trị cắt cơn có trách nhiệm khám sức khỏe ban đầu, làm hồ sơ bệnh án cho người nghiện; xét nghiệm để chuẩn bị điều trị cắt cơn; xây dựng kế hoạch điều trị, cai nghiện phù hợp với từng đối tượng. Nhưng tại các trạm y tế cấp xã, điều kiện cơ sở vật chất, trang thiết bị, phác đồ cắt cơn nghiện không còn phù hợp; chưa có nhiều điểm cai nghiện tập trung tại các địa phương.

Kết quả thực hiện Luật Phòng, chống ma túy và các văn bản liên quan như Nghị định 94/2010 cho thấy, các ban, ngành cấp xã không có kiến thức chuyên môn, kỹ năng về cai nghiện nên họ không quản lý được, đặc biệt ở nhiều nơi công việc này vượt quá khả năng của chính quyền cấp xã, nhất là vùng sâu xa, khó khăn về điều kiện kinh tế. Đó là chưa kể việc hỗ trợ người sau cai tái hòa nhập cộng đồng, vấn đề tìm việc làm cho người sau cai rất khó khăn do đặc thù công việc kinh doanh; thời gian quản lý sau cai, tái hòa nhập cộng đồng, phần lớn người nghiện không hợp tác, tránh tiếp xúc với các cơ quan chức năng dù họ biết có thể được hỗ trợ cả về tinh thần và vật chất. Do đó, biện pháp cai nghiện tại cộng đồng hiệu quả không cao, nhiều trường hợp, sau khi tập trung cắt cơn ít ngày, họ được đưa trở lại ngay môi trường xã hội và sẽ tái sử dụng ma túy.

Từ thực tế này, dự thảo Luật Phòng, chống ma túy (sửa đổi) đã đề xuất, bổ sung quy định trường hợp người nghiện ma túy phải cai nghiện tại các cơ sở bắt buộc; sau khi thực hiện cai nghiện tại cộng đồng, gia đình, cai nghiện tại các cơ sở cai nghiện bắt buộc vẫn tiếp tục sử dụng trái phép chất ma tuý; đối với người nghiện nặng nếu đã cai nghiện tại cộng đồng, gia đình mà không cai nghiện thành công thì phải cai nghiện tại cơ sở cai nghiện bắt buộc.

Nguyễn Minh
Xem tin theo ngày:
Quay trở lại đầu trang