PHÁP LUẬT
Cập nhật 22:35 | 14/11/2019 (GMT+7)
.
Bạn đọc viết

Thuế và hiệu quả bảo vệ rừng

08:41 | 07/09/2019
Một trong những vấn đề nhận được nhiều ý kiến xung quanh dự thảo Nghị định sửa đổi, bổ sung Nghị định số 125/2017/NĐ-CP về biểu thuế xuất khẩu là Bộ Tài chính đề xuất tăng thuế xuất khẩu từ 2% lên 5% với mặt hàng dăm gỗ. Liệu đề xuất này có đạt mục tiêu hạn chế xuất khẩu gỗ nguyên liệu thô và ngành chế biến đồ gỗ nội thất bảo đảm nguồn gỗ nguyên liệu đầu vào chất lượng?

Theo khảo sát của Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Việt Nam, dăm gỗ là nguyên liệu chủ yếu để làm giấy, nên hiện nhu cầu về tiêu thụ dăm gỗ của thị trường thế giới rất cao, tổng nhu cầu đối với hàng này trên thế giới khoảng 30 triệu tấn/năm. Việt Nam hàng năm xuất khẩu khoảng trên 10 triệu tấn dăm khô. Đây là nguồn sinh kế chính của khoảng 1,4 triệu hộ gia đình trồng rừng với diện tích trên 2,4 triệu hecta rừng trồng. Gỗ làm dăm chủ yếu sử dụng gỗ keo, cao su, bạch đàn, trong đó lượng gỗ cung cấp cho dăm tới 50% gỗ từ các hộ gia đình trồng rừng.

Như vậy, nếu đề xuất này được thông qua thì người trồng rừng chịu thiệt thòi nhiều nhất. Trong khi đó, tại Quyết định số 38/2016/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ về việc ban hành một số chính sách bảo vệ, phát triển rừng và đầu tư hỗ trợ kết cấu hạ tầng, giao nhiệm vụ công ích đối với các công ty nông, lâm nghiệp đã quy định Nhà nước có chính sách hỗ trợ người dân trồng rừng ở mức 50.000 đồng/ha/năm. Như vậy, việc tăng thuế có đi ngược lại với chủ trương của Chính phủ không?

Hơn nữa, dù là nước xuất khẩu dăm gỗ lớn nhưng dăm gỗ của Việt Nam chất lượng chưa cao, nên như nhiều ngành nguyên liệu khác, dăm gỗ Việt Nam hầu như xuất khẩu sang Trung Quốc và lệ thuộc rất lớn vào thị trường này. Giá xuất dăm gỗ không cao, do đa phần sử dụng giống chất lượng thấp nên chất lượng gỗ từ rừng không hiệu quả, sợi xenlulozo thấp. Vì vậy, không có gỗ lớn, cho ra sản phẩm chất lượng thấp hơn so với các nước khác.

Mặt khác, tuy chiếm tới 30% thị trường thế giới, nhưng dăm gỗ Việt Nam lại chưa làm chủ được thị trường. Vì người dân thu hoạch non gỗ rừng để làm dăm gỗ, do tuổi cây thấp nên hiện tượng lẫn tạp chất, độ ẩm cao, ẩm mốc, hàm lượng xenlulozo thấp tương đối phổ biến. Bởi vậy, việc định hình thị trường tiêu thụ thế giới cũng như nắm quyền điều tiết thị trường, dăm gỗ Việt Nam không làm được. Và hiển nhiên, việc dùng chính sách thuế để hạn chế xuất khẩu gỗ nguyên liệu thô dường như không đạt được và việc tăng thuế để tạo nguồn nguyên liệu cho chế biến gỗ phát triển cũng sẽ bị phá sản.

Thực tế, việc tăng thuế sẽ kéo theo hạ giá mua nguyên liệu đầu vào, gay lập tức ảnh hưởng đến hiệu quả của nghề rừng và thu nhập của người trồng rừng. Khi trồng rừng không còn mang lại hiệu quả, thì sẽ tác động tiêu cực đến mục tiêu quốc gia về bảo vệ và phát triển rừng, các mục tiêu theo chủ trương của Chính phủ, các chương trình như xóa đói giảm nghèo, phủ xanh đất trống đồi núi trọc, cải thiện môi sinh, môi trường… Có thể thấy, việc điều chỉnh mức thuế dù không đáng kể (2 - 5%) nhưng đã có thể nhìn thấy những tác động tiêu cực có tính dây chuyền ngoài mong đợi của cơ quan đề xuất chính sách. Vì vậy, việc tăng thuế xuất khẩu cần được cân nhắc kỹ.

Đình Khoa
Xem tin theo ngày:
Quay trở lại đầu trang