PHÁP LUẬT
Cập nhật 11:04 | 23/08/2019 (GMT+7)
.
Sổ tay

Còn có sự phân biệt công – tư

07:57 | 06/06/2019
Có sự phân biệt giữa cơ sở đào tạo công lập và ngoài công lập; chưa hợp lý trong quy định khối lượng giảng dạy của giảng viên hữu cơ là những góp ý xung quanh dự thảo Nghị định quy định về đào tạo chuyên sâu đặc thù trong lĩnh vực sức khỏe.

Điều 10.3.e, Điều 12.3.d, Điều 15.3.d, Điều 17.3.d, Điều 22.3.d dự thảo quy định, giảng viên cơ hữu giảng dạy ít nhất 50% tổng khối lượng học tập của chương trình đào tạo. Quy định về khối lượng giảng dạy bắt buộc tối thiểu của giảng viên cơ hữu cũng sẽ đồng nghĩa với quy định thời gian giảng dạy tối đa của giảng viên thỉnh giảng. Thực tế cho thấy, giảng viên cơ hữu có ưu điểm là luôn chủ động thời gian, sẵn sàng bố trí giảng dạy theo yêu cầu của cơ sở đào tạo.

Tuy nhiên, hiện nay nhiều giảng viên cơ hữu thường mạnh về lý thuyết, nhưng lại ít va chạm thực tiễn, không phải là những người thực hành lâm sàng. Còn các giảng viên thỉnh giảng mạnh về kiến thức và kỹ năng thực tiễn nhưng lại khó khăn trong đáp ứng yêu cầu thời gian và khối lượng giảng dạy theo yêu cầu của cơ sở đào tạo. Trong khi đó, tại Tờ trình và thuyết minh về việc xây dựng Nghị định, cơ quan soạn thảo cũng xác định đây là hoạt động cần chú trọng thực hành, giảm lý thuyết. Do vậy, quy định cứng về thời gian giảng dạy tối thiểu của giảng viên cơ hữu có thể đi ngược lại mục đích trên.

Cũng tại các Điều 10.3.e, Điều 12.3.d, Điều 15.3.d, Điều 17.3.d, Điều 22.3.d quy định “Đối với cơ sở đào tạo ngoài công lập phải có tối thiểu 40% giảng viên cơ hữu trong độ tuổi lao động đáp ứng đủ điều kiện theo quy định tại Khoản này”. Đây là quy định nhận được sự quan tâm của nhiều người, bởi có sự khác biệt giữa cơ sở công lập và ngoài công lập. Liên quan đến đề xuất nêu trên, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam cho rằng, quy định này được suy đoán là do các cơ sở đào tạo công lập bị giới hạn quyền tuyển dụng người lao động trên tuổi nghỉ hưu được quy định tại Điều 187, Bộ luật Lao động.

Tuy nhiên, quy định như vậy là chưa phù hợp bởi rất nhiều lý do. Việc giới hạn quyền tuyển dụng người lao động trên tuổi nghỉ hưu của các cơ sở công lập được quy định tại Luật Viên chức. Đây là việc Nhà nước, với tư cách là người sử dụng lao động, tự giới hạn quyền sử dụng lao động của mình. Còn người sử dụng lao động tư nhân không tự giới hạn quyền của mình và cũng không bị giới hạn theo pháp luật lao động. Hơn nữa, các quy định về điều kiện nhân lực trong Nghị định này là nhằm bảo đảm năng lực cung cấp dịch vụ đào tạo của cơ sở được cấp phép. Những người lao động dù lớn tuổi, nhưng nếu vẫn còn sức khỏe và đáp ứng được các yêu cầu về trình độ, năng lực thì hoàn toàn có thể tăng chất lượng dịch vụ đào tạo của cơ sở, không cần thiết phải hạn chế. Đặc biệt, quy định này sẽ làm hạn chế khả năng cung cấp dịch vụ đào tạo chuyên sâu đặc thù trong lĩnh vực sức khỏe. Trong bối cảnh nhân lực trong lĩnh vực này của Việt Nam còn thiếu thì việc tận dụng mọi nguồn lực xã hội để cung cấp dịch vụ đào tạo này là điều rất quan trọng, kể cả đó là người cao tuổi tham gia lao động tự nguyện.

Đình Khoa
Xem tin theo ngày:
VĂN BẢN PHÁP LUẬT
07:59 19/08/2019
Tạo môi trường thật sự dân chủ trong quá trình xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật thì mới có những văn bản luật chất lượng, làm động lực thúc đẩy sự phát triển đất nước. Đó là vấn đề đặt ra trong sửa đổi, bổ sung Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật.
Quay trở lại đầu trang