PHÁP LUẬT
Cập nhật 02:29 | 12/12/2019 (GMT+7)
.
Sổ tay

Đừng để quy định chồng chéo

07:41 | 15/01/2018
Liên quan đến phòng, chống ma túy, hiện có hai luật điều chỉnh vấn đề này, đó là Luật Phòng, chống nhiễm vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (Luật Phòng, chống HIV/AIDS) và Luật Xử lý vi phạm hành chính. Để tổ chức triển khai 2 luật này còn có đến hàng chục văn bản hướng dẫn. Chính vì có nhiều văn bản điều chỉnh nên đã dẫn đến tình trạng vừa chồng chéo lại vừa có khoảng trống pháp luật, khiến các cơ quan liên quan không biết vận dụng thế nào.

Theo quy định của pháp luật về phòng, chống ma túy, một người nghiện ma túy sẽ được áp dụng biện pháp cai nghiện tự nguyện tại gia đình và cộng đồng nếu tự nguyện khai báo, đăng ký. Trường hợp không tự nguyện thì sẽ bị áp dụng biện pháp bắt buộc cai nghiện tại cộng đồng. Còn theo quy định của pháp luật về xử lý vi phạm hành chính (VPHC), người nghiện ma túy từ đủ 18 tuổi trở lên có nơi cư trú ổn định, thì trong thời hạn 3 tháng (kể từ ngày đối tượng có hành vi sử dụng ma túy bị phát hiện), trong đó bao gồm cả người nghiện ma túy đang tham gia chương trình cai nghiện tự nguyện tại gia đình hoặc cộng đồng hoặc tham gia chương trình điều trị nghiện các chất dạng thuốc phiện bằng thuốc thay thế mà bị phát hiện sử dụng trái phép chất ma túy, thì cũng bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn.

Như vậy, việc áp dụng biện pháp trên được tiến hành đồng thời với việc cai nghiện tự nguyện tại gia đình hoặc cộng đồng hoặc điều trị nghiện các chất dạng thuốc phiện bằng thuốc thay thế. Tuy nhiên, do các quy định về cai nghiện tại cơ sở cai nghiện bắt buộc được ban hành sau và hoàn toàn không đề cập đến việc loại trừ các trường hợp theo quy định của pháp luật về phòng, chống HIV/AIDS nên gây tâm lý lo ngại cho người đang tham gia điều trị thay thế. Bởi, Luật Xử lý vi phạm hành chính quy định có thể bị áp dụng biện pháp bắt buộc cai nghiện tại cơ sở cai nghiện bắt buộc. Và trên thực tế cũng đã có trường hợp người nghiện đang tham gia điều trị thay thế bị áp dụng biện pháp này.

Đó là chưa kể, các quy định không phù hợp với thực tế của việc điều trị nghiện ma túy. Cụ thể, trong quá trình thực hiện dò liều điều trị cho người nghiện ma túy thì không thể tránh khỏi việc người đó có thể sử dụng thêm ma túy (do việc sử dụng thuốc thay thế tại điểm này chưa đáp ứng đủ nhu cầu thuốc của người nghiện). Nhưng, pháp luật về phòng, chống HIV/AIDS cũng không có quy định cụ thể, nên nếu phát hiện người đang tham gia điều trị có sử dụng ma túy thì cơ sở điều trị phải thông báo với các cơ quan chức năng (nếu không sẽ bị coi là có hành vi vi phạm pháp luật; nếu thông báo thì người nghiện sẽ bị lập hồ sơ và quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn).

Đáng lo ngại hơn, nếu áp dụng quy định, sau 2 năm kể từ khi ngày chấp hành xong quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn mà vẫn sử dụng ma túy, người đó sẽ bị áp dụng biện pháp cai nghiện bắt buộc thì một số lượng lớn người bệnh đang tham gia chương trình điều trị thay thế sẽ bị áp dụng biện pháp này, do về bản chất việc điều trị thay thế vẫn sử dụng các thuốc có nguồn gốc ma túy.

Đình Khoa
Xem tin theo ngày:
Quay trở lại đầu trang