VĂN NGHỆ
Cập nhật 00:30 | 17/11/2019 (GMT+7)
.
Tản mạn

Gọi mẹ

08:03 | 22/10/2019
Tôi sau đó thường thấy sự tồi tệ của trạng thái yêu thương bị câm nín ấy, sự không thể cất lời về một tình cảm thiêng liêng nhất trong lòng...

Không biết bao lần, gọi điện về cho mẹ trong lúc đột ngột thấy nhớ bố mẹ và nhớ nhà quá, tôi ước mình nói được mình thương mẹ và yêu mẹ đến thế nào. Nhưng 100% các cuộc chuyện trò đã bị chuyển hướng sang những câu hỏi lăng nhăng (kiểu như: Bố mẹ ổn không? Bố mẹ ăn cơm chưa? Nhà vừa rồi có bị mưa nhiều (hay nóng, rét gì đó - tuỳ theo thời tiết)? Thế các cụ có cãi nhau hồi này không? Vườn mẹ bữa nay trồng cây gì?…). Tôi sau đó thường thấy sự tồi tệ của trạng thái yêu thương bị câm nín ấy, sự không thể cất lời về một tình cảm thiêng liêng nhất trong lòng…

Hôm rồi, tôi tham gia talk show “Cất cánh” trên VTV6, câu chuyện về những người mẹ đặc biệt khiến tôi nhiều lần mắt tự dưng bị cay xè.

Mẹ Thảo có con trai bị câm điếc từ 2 tuổi sau một trận ốm thập tử nhất sinh, một mình bươn chải để nuôi và chữa bệnh cho con. Với một đứa con đến bị đói cũng không có khả năng xin ăn, bị đau không thể nói, người mẹ bé nhỏ ấy đã can trường chống lại thử thách của số phận. Bà ngồi học cùng con để thông thạo thứ ngôn ngữ duy nhất kết nối được con mình với đồng loại, đồng hành để cậu bé câm điếc của bà không bị bỏ lại bởi sự kỳ thị và bất hạnh - cậu đã học Mỹ thuật TP Hồ Chí Minh, hiện là giảng viên ĐH. Tại trường quay, Khiêm - người con trai, nói bằng ngôn ngữ ký hiệu là anh thương mẹ và yêu mẹ vô cùng, thì mẹ Thảo đã òa khóc vì lâu lắm rồi bà mới được “nghe” con bày tỏ yêu thương.

Một cậu bé quấn mẹ đến mức đi ngủ buộc áo mình vào áo mẹ để được yên tâm là nếu mẹ dậy, mình sẽ biết. Giờ, khi đã là người đàn ông 50 tuổi, mỗi lần anh trở về bên mẹ, bà cụ 87 tuổi vẫn xoa lưng và dỗ con ngủ, nắn tay nắn chân như khi anh còn bé. “Mẹ chẳng cần gì, chỉ cần con về”, “mẹ chẳng cần gì, chỉ cần con hạnh phúc” - đó là “báo đáp” mà người mẹ ấy mong chờ. Và người đàn ông ấy mỗi khi về bên mẹ lại được trở về cậu bé con ngày xưa buộc áo vào mẹ.

Cậu thanh niên ra đi tức tưởi vì một tai nạn, người mẹ mất con đột ngột, trong tột cùng đau đớn, bà đã quyết định hiến tặng mô tạng của con trai mình để cứu sống 5 người. Hành trình những người bệnh khi rời viện sau ca ghép tạng đi tìm người mẹ biết bao gian khó và không manh mối. Rồi cuối cùng, họ đã tìm được nhau, người mẹ đón nhận sự trở về của người con trai đã mất trong cuộc đời 5 đứa con nuôi mang một phần cơ thể của anh.

Rất nhiều bình luận từ những cửa sổ tương tác với “Cất Cánh”: “Con yêu mẹ”; nhưng cũng có thể những bạn trẻ ấy - cũng như tôi chỉ bày tỏ được khi không có mẹ, và đứng trước mẹ, một cuộc gọi cho mẹ thì lại không đủ can đảm nói điều ấy.

Đôi khi ngôn ngữ rất bế tắc. Đôi khi ngôn ngữ không thể đựng hết. Và chúng ta bị tội nghiệp trong sự bất lực của lời.

Nhưng mẹ có nghe thấy tình yêu của chúng ta trong im lặng không? Tôi tin là có chứ! Chắc chắn có! Mẹ cũng không nói yêu ta, mẹ hay mắng ta, hay cằn nhằn và chê trách. Nhưng có một tình yêu nào đó vĩnh cửu suốt cuộc đời ta, không đòi đền đáp lại, chỉ cặm cụi cho đi vô điều kiện, tha thứ mở cơ hội trở về bất kỳ khi nào, bất chấp và bỏ qua mọi thói xấu và tổn thương ta đã gây ra, tình yêu không bao giờ quay lưng hay thay khác, thì duy nhất là tình yêu của mẹ.

Hãy hiểu và thương mẹ, hãy biết ơn số phận rằng chúng ta đang còn mẹ để được nghe cằn nhằn mắng mỏ, hay được hỏi những câu vụn vặt: “Mẹ ổn không? Mẹ ăn cơm chưa? Mẹ đang làm gì?”...

Quỳnh Hương
Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang