VĂN NGHỆ
Cập nhật 23:26 | 20/11/2019 (GMT+7)
.
Tản mạn

Vượt qua nỗi sợ

08:18 | 31/03/2019
Vượt qua nỗi sợ mang người ta đến một thế giới mới mẻ, đầy sức sống chứ không phải ủ dột, hoang mang giữa một mớ nghi hoặc mơ hồ. Nếu như nỗi bất hạnh lớn nhất cuộc đời là sống trong sợ hãi thì hạnh phúc nhất chính là vượt qua nỗi sợ.

Đến giờ, tôi cũng không nghĩ một đứa trẻ 12 tuổi ngày ấy có thể đạp xe qua 23km đường vắng mỗi sáng (cách đây 28 năm) để đến trường học mỗi ngày. Để đến trường đúng 7 giờ 30 sáng, đứa trẻ đã dậy và xuất phát từ 5 giờ sáng. Ngày ấy, đường nông thôn đâu có điện, đâu rải nhựa, xe đạp thì cọc cạch. Có khi đạp xe nửa đường, trời vẫn chưa sáng, và một mình nó một con đường. Mùa nắng thì còn đỡ, mùa mưa đúng là “địa ngục trần gian”. 

Khi về cũng chẳng khác. 5 giờ 30 chiều tan học, nó lại đạp. Về đến nhà tầm hơn 7 giờ tối. Lại những đoạn đường dài, một mình nó đạp xe qua mấy cái nghĩa địa, trong đó có những ngôi mộ mới chôn còn nghi ngút khói hương và cay nồng mùi đất mới.

Nó có sợ không? Sợ chứ! Nhưng thay vì ôm xe ngồi khóc ở một xó xỉnh làng quê nào đó để chờ Bụt hiện ra như cô Tấm trong trang văn nó mới học, thì nó lại nghĩ cách vượt qua nỗi sợ ấy. Dần thành quen. Chiếc xe đã đưa nó đến những ngôi trường đời và đi đến hôm nay.

Đứa trẻ ấy chính là tôi.

Khi lớn lên tôi biết rõ, để làm người khác chùn bước, thì cách phổ biến nhất người ta hay làm là gieo nỗi sợ. Mà người Việt mình, thì nỗi sợ lớn nhất có khi không phải là tội ác, không phải là lòng tham, không phải là sự vô tâm, không phải là sự ích kỷ, mà chính là một thế lực vô hình có tên là... “ma”. Vâng, một khái niệm mơ hồ hư hư thực thực ấy mà đã làm thay đổi khá nhiều cục diện, biến con người thành nhỏ bé và có thể làm giàu cho một bộ phận không nhỏ trong xã hội ta hôm nay.

Để trù úm một đối thủ không bán được nhà: Đưa ma ra. Để làm đối thủ mất bình tĩnh: Truyền bá về vong, bùa ngải. Người ta có thể mất hàng giờ để quỳ trước một cái ụ mối, lặn lộn hàng ngàn dặm chỉ để uống một cốc nước lạnh mong hóa giải tất cả nhờ ma nhờ quỷ.

Những quan niệm dân gian mơ hồ và đầy thần linh huyễn hoặc trong những trang truyện cổ giờ mọc lên nhiều hơn bao giờ hết. Người ta làm ăn phát đạt không phải do ăn ở tích đức, không phải do năng lực quản trị, mà là do xin ở ông hoàng này bà chúa kia. 

Ừ, cha ông bảo “có thờ có thiêng”. Nhưng hãy nhớ rằng, thờ ở đây là thờ tổ thờ tiên, thờ ông bà cha mẹ, những người đã cho mình hình hài, huyết quản để nhắc mình sống đạo nghĩa hơn; thờ những đấng quyết lực của một tôn giáo mình đang hướng đến để sống thiện hơn, để có đức tin đứng vững ở đời hơn. Chứ không phải làm mọi thứ để đối phó với nỗi sợ.

Cuộc sống hiện đại có cái hay nhất mà chúng ta nên nghĩ đến cho mình, cũng như dạy dỗ con cái, đó chính là vượt qua nỗi sợ. Rõ ràng nếu U23 Việt Nam không vượt qua nỗi sợ cái bóng của bóng đá Thái Lan thì làm sao có được cái tỷ số 4-0 tuyệt vời vừa qua? 

Vượt qua nỗi sợ mang người ta đến một thế giới mới mẻ, đầy sức sống chứ không phải ủ dột, hoang mang giữa một mớ nghi hoặc mơ hồ. Nếu như nỗi bất hạnh lớn nhất cuộc đời là sống trong sợ hãi thì hạnh phúc nhất chính là vượt qua nỗi sợ.

Một bệnh nhân ung thư khi vượt qua được nỗi sợ cái chết, sẽ có thêm sức mạnh tinh thần to lớn để nghênh chiến với bạo bệnh và có thể có thêm cơ hội kéo dài sự sống. Tương tự, một người khuyết tật nếu vượt qua được nỗi mặc cảm cũng sẽ làm được những điều phi thường.

Vượt qua nỗi sợ mất mát tiền tài vật chất và những cái bóng danh vọng, con người ta sẽ sống an nhiên, thoải mái hơn để đón nhận sự hữu hạn của cuộc đời trong vui vẻ. 

Đức Phật đã chỉ rõ: “Không quan trọng quá khứ của bạn như thế nào, bạn luôn luôn có thể bắt đầu lại”. Vậy thì tại sao không lo tu nhân  tích đức, sống tốt hơn, mở lòng với cuộc đời hơn, bình tĩnh hơn để nghĩ về những gì tốt đẹp phía trước, thay vì ngồi huyễn tưởng về quá khứ? 

Không có gì là không thể bởi bên kia nỗi sợ là một thế giới vô cùng tươi đẹp. Hãy vượt qua những nỗi sợ để bỏ ngoài tai những hù doạ đầy toan tính vẫn thường chực phủ bóng đen hắc ám lên cuộc đời của bạn!

Nguyên Vũ
Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang