VĂN NGHỆ
Cập nhật 00:02 | 23/09/2019 (GMT+7)
.

Thơ Phan Cung Việt

09:32 | 01/01/2015

Nửa kia là biển

 
Biết biển cả đang cơn cuồng nộ
Anh vẫn đi về biển làm gì?
 
Bởi con người đi tìm mãi nửa kia
Mà không biết nửa kia là biển…
 
Là nước mắt, là dịu dàng, tai biến
Là vầng trăng, cát trắng, dã tràng…
 
Biển đây rồi, ai bảo biển cuồng phong
Đón tôi lại, biển xanh xăm đến vậy!
 
Sóng giỡn trắng như một thời thơ dại
Cứ xao lên khi thấy tôi về…
 
Bờ dương kia vẫn nét vẽ say mê
Dã tràng nữa, đang hội thề với cát.
 
Biển không nói một lời xử phạt
Không một lời ve vuốt tôn vinh…
 
Bờ lạnh dài hạnh phúc trần gian
Như mỗi kiếp được trầm ngâm diễn giải…
 
Chẳng có gì, chẳng có gì để nói
Biển hôm qua giận một chút thôi mà.
 
Không thanh minh, không khỏa lấp ầm òa
Bởi vì biển chính là một nửa…
 
Dẫu chẳng còn gì, anh vẫn yêu biển cả
Bởi nửa kia của biển chính là anh.
 


 
 
Nhớ cha

 
Thuở cha tôi đi dạy
Đất Nghi Xuân, Đan Trường
Lớp học ở trên cát
Bàn ghế đến là thương
 
Tôi thường ăn ở đó
Và ngủ ở đó luôn
Lớn lên, sờ sách vở
Cát nóng trong ngăn bàn…
 
Đến một ngày tóc bạc
Chẳng ai dạy dỗ mình
Thấy bàn ghế lớp học
Là rộn ràng trong tim.
 
Lại muốn sà vào đó
Dại dột như cánh chim
Chẳng biết gì bão tố
Trong ngăn bàn lặng im…

Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang