VĂN NGHỆ
Cập nhật 00:19 | 10/04/2020 (GMT+7)
.

Có trời (Phần cuối)
Truyện ngắn của Trần Thanh Cảnh

08:36 | 11/12/2014

>> Có trời (Phần 1)

*

Vụ này bản phủ đau hơn hoạn. Thì ra vợ mình, mụ ấy đã âm thầm chuẩn bị từ lâu. Lúc mụ phải nghỉ hưu non do công ty giải thể, Quang đã bảo là cứ ở nhà cơm nước, tiếp khách mà mụ ấy không nghe. Một mực ra phố bán buôn. Giờ mụ ấy dọn xuống nhà ngang, ở một mình. Ngày ra phố, dọn cái sạp hàng khô, tối đêm mới về, chả để ý gì đến Quang. Nhưng Quang ngồi nghĩ lại, thì thấy cũng tại mình phần nhiều, nên không dám làm gì om sòm. Vả lại, đường đường là bản phủ, suốt ngày thăng đường xử án, mà bây giờ lại phải ra công đường thì… Chỉ nghĩ đến đấy thôi, Quang không dám nghĩ tiếp nữa. Thôi, kệ con mụ vợ già hết đát, càng tự do, bản phủ ta đây đâu có thiếu gái trẻ hầu hạ.

Thật ra thì không phải đến bấy giờ Quang mới cặp bồ. Hồi còn chuyên xử ly hôn, bản phủ cũng tranh thủ chén khá. Thụ lý nhiều vụ, Quang thấy đa số các cặp vợ chồng trẻ bỏ nhau là do nguyên nhân không hòa hợp về tình dục. Khi ra tòa, chả lẽ lại nói thế, nên đành nói là do tính cách không phù hợp. Người Việt mình luôn có cách nói rất tế nhị về một sự nào đấy, để cho mọi người hiểu, nhưng vẫn không cần phải toẹt ra hết, gọi là nói tránh, nói đổ. Quang bản phủ thừa hiểu, nhưng lắm lúc xử án, hay trêu già, gặng: “Thế tính cách không hợp thì cụ thể nó không hợp ở chỗ nào?” Để thư giãn ấy mà. Ví như hồi xử cho em Triều, người bên Lãng đơn phương ly hôn cũng vậy. Triều, khi đưa đơn ly hôn cũng là gái một con. Cô nàng mới hai mươi hai tuổi, nhưng con trai đã lên ba. Sau này, khi đã là bồ của Quang, một lần, trong lúc hứng tình, cô nàng có thốt ra là lúc ấy em lấy chồng khi chưa tròn mười tám tuổi là do thèm quá, đếch nhịn được. Có thằng đầu tiên đến xin cưới là gật đầu luôn. Khi Triều đến nộp đơn tại tòa, Quang bản phủ đã hoa cả mắt. Ở đâu ra mà bên làng Lãng lại có đứa xinh thế không biết. Triều thân hình tròn lẳn, cả ba vòng của cô nàng đều nở căng, đủ đầy, không thừa không thiếu. Cặp đùi thon dài, khi cô nàng bước đi, như có một làn sóng nhịp nhàng uốn lượn toàn thân. Khuôn mặt Triều cũng dường như được bà mụ hết sức chăm chút. Những đường nét của mũi của môi không chê vào đâu được. Đặc biệt là đôi mắt lá răm, ướt rượt, long lanh, chan chứa… Quang quyết phải tìm cho ra nhẽ, vì sao mà người đẹp như thế lại một hai đòi bỏ chồng. Vài lần gặp gỡ chuyện trò với cái gọi là hòa giải, bản phủ đã biết được vấn đề. Lúc giáp mặt chồng em Triều, một tay giáo viên cấp một ẻo lả, xanh rớt, thì Quang đã nhất tâm phải chén cô nàng. Chưa kịp làm thủ tục ly hôn, bản phủ đã cũng không nhịn được, đưa em Triều vào nhà nghỉ tư vấn. Cô nàng sau khi thỏa thê rồi, nằm gác đùi lên bụng Quang, cười rinh rích: “Nói thật, từ ngày biết mùi đời đến nay em mới được thỏa mãn thế này. Cái thằng chồng em kém quá. Có lần em điên lên, đạp cho một phát lăn chiêng xuống đất”. Quang bản phủ rất thỏa mãn với Triều, bèn xin cho cô nàng chân văn thư ở trường cấp hai gần đấy, để tiện chỗ đi lại. Những việc đại loại như thế, vợ bản phủ biết cả. Nhưng vợ Quang là sinh trưởng trong một gia đình rất nặng lễ giáo phong kiến. Nghe chuyện bản phủ bồ bịch trai gái lung tung, chỉ biết ấm ức chạy về nhà mẹ đẻ ở xóm ngõ Ván cùng làng, khóc lóc than thở. Ông bố, chả động viên an ủi con gái được câu nào, mà còn quát: “Trai anh hùng năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên chỉ có một chồng. Nó ra ngoài có chấm mút nọ kia, nhưng về nhà vẫn vợ con nội ngoại chu đáo. Thế là được rồi. Cút về nhà mày ngay”. Thì người làng Ngọc vẫn bảo rằng: “Con gái lấy chồng, như bát nước hắt đi”.

 
*

 
Minh họa của Đặng Hồng Quân

 Vợ chồng ly thân được vài năm thì bản phủ đến tuổi nghỉ hưu. Trước khi cầm quyết định sáu tháng thì ông Hương Lãm, bố đẻ Quang mất. Dân làng Ngọc nói, ông cụ chết thật đúng lúc. Mấy thằng trẻ ranh sỗ mồm hơn còn bảo chết đẹp. Là vì khi bản phủ còn đương chức, có đông người đến phúng viếng, mà phong bì hương khói cũng dầy dặn. Ông ấy mà chết lúc Quang “hát tê” rồi á, còn lâu. Nhưng mà quả thật, đối với giới gọi là có chút chức quyền, về hưu là một điều gì thật kinh khủng. Chả thế mà đã có tay cảm thán, chiết tự chữ hưu trí như sau: “Hưu trí là hát tê. Hát tê là hết tiền. Hát tê là hết tình. Hát tê là hạ thổ”. Xong. Không biết đối với người khác thế nào, chứ về hưu, Quang bản phủ buồn thật. Bố vừa chết. Vợ ly thân từ lâu. Con cái thì ở xa cả. Có em bồ trẻ, định để an hưởng tuổi già, nên bản phủ cũng đầu tư cho kha khá thì dạo này cô nàng có ý ngãng ra. Mà cũng phải, nàng Triều năm nay mới gần bốn mươi, đương thì hồi xuân, lúc nào cũng nồng người. Thế mà bản phủ ngoài lục thập rồi, thấy đuối.

 Loanh quanh ở nhà mãi thì cũng chán, bản phủ bèn lân la đi chơi trong xóm. Nếu chỉ nói về chơi thôi thì trai làng Ngọc là những tay chơi khét tiếng trong vùng. Có khi hàng ngày vợ cứ bán buôn chợ búa hay lam lũ cấy gặt ngoài đồng, nhưng mấy ông chồng vẫn cứ điềm nhiên tổ tôm chắn cạ ngày này sang ngày khác. Quang bản phủ sang chơi các nhà hàng xóm thấy chỗ nào cũng bài bạc từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối. Mấy tay chơi gạ: “Thì bác vào luôn đây ngồi với bọn em cho vui”, “Nhưng anh không biết chơi”, “Ôi trời, chuyện chơi thì đơn giản, ngồi cùng bọn em dạy”. Thế là Quang bập vào cờ bạc. Thật ra, mới đầu bản phủ cũng chỉ định chơi cho vui, để giết thời gian thôi. Nhưng không ngờ càng chơi càng mê. Mà bản phủ lại mê đủ các nghề mới chết. Ngày xưa, ở làng người ta chỉ chơi tổ tôm, tam cúc và xóc đĩa. Bây giờ có thêm rất nhiều nghề chơi: chắn cạ, tá lả, lô đề… Môn mà bản phủ khoái nhất là tá lả và lô đề. Quang bảo, tá lả là một bộ môn vừa có tính nghệ thuật lại vừa có tính trí tuệ cao. Tính toán để ù một ván không phải là đơn giản. Cái cảm giác khi vơ vào lòng đống tiền của các tay chơi xung quanh thật là khoan khoái. Rồi cái cảm giác hồi hộp khi ngồi bên ti vi, đợi giờ nhà đài công bố kết quả sổ số trực tiếp, để so xem cái bảng đánh lô mấy chục điểm một con, có về nhiều không. Cái cảm giác khi bao ngày đánh chả trúng con nào, ủ ê, thất vọng tột cùng. Cái cảm giác khi chiều nay vừa ghi nghìn điểm cho mấy con lô, trúng liền, bùng nổ, râm ran, thăng hoa, lâng lâng. Còn sướng hơn cả thời đang sung, đêm đêm thi đấu với em Triều. Nhưng từ thời thượng cổ, các cụ ở làng Ngọc này đã truyền lại là chưa từng thấy tay nào có thể làm giàu bằng nghề cờ bạc. Mà chỉ thấy nhiều nhà sạt nghiệp vì nó. Quang bản phủ cũng không là ngoại lệ. Mới đầu là giết thời gian, nhưng rất nhanh chóng, bản phủ đã trở thành một con nghiện nặng. Bây giờ, ở làng, nói đến bản phủ, chả ai còn hình dung ra một ông mặt sắt đen sì, chuyên xử án nữa. Mà mọi người đều nghĩ đến một tay cờ bạc thành thần. Tá lả có thể ngồi thâu đêm suốt sáng. Lô đề thì có thể đánh đến hàng nghìn điểm một con. Nhưng cứ thế, thì đến núi Thiên Thai cũng có thể san thành bình địa, chứ đừng nói đến gia sản của nhà nào có thể chịu nổi. Mới đầu là tiền là vàng Quang tích lũy được bấy lâu. Rồi lần lượt đến đất đai ở các khu đô thị mới. Sau nữa là các đồ đạc quý trong nhà lần lượt được bản phủ tiễn đi. Rồi đến một lúc không còn gì nữa, chỉ còn cái xác nhà không, Quang mò xuống nhà ngang lần tiền vợ để thỏa cơn nghiền cờ bạc. Mới đầu còn vụng trộm được, sau vợ Quang biết, cất kỹ. Không tìm được, bản phủ đâm cùn, đè nghiến vợ ra lột tiền. Vợ Quang từ lâu đã coi Quang không phải là chồng mình, không quan tâm đến việc bản phủ kiếm chác hay phá tán thế nào. Nhưng đến khi bản phủ dùng cả sức mạnh đàn ông để đàn áp, lột mấy đồng tiền còm cõi bán buôn cả ngày ngoài phố mới kiếm được, để đi cờ bạc. Vợ Quang không chịu nổi nữa, liền gọi điện sang Anh cho thằng Minh con cả.

 *

 Thằng Minh ở bên Anh đã hơn chục năm nay. Nó cũng chả học hành được cái nghề ngỗng gì. Nghe người làng đồn, nó đi làm “nông dân” hay là “người rơm” gì đấy cho bọn xã hội đen người Việt bên ấy. Nhưng mà thằng này được cái xót mẹ. Trước kia, mẹ nó giấu, nó cứ tưởng là mẹ nó ở nhà cũng ổn, gì thì cũng là vợ quan. Nay nghe mẹ trong cơn phẫn uất, kể tuột mọi chuyện, thằng Minh không chịu nổi, nó tìm cách bay về ngay. Mới đầu, thằng này xử sự khá đàng hoàng. Nó làm một mâm cơm rượu, rồi bảo cả bố và mẹ cùng ngồi ăn, gọi là mừng ngày đoàn viên. Gần cuối bữa, nó mới nói:

 “Con có chuyện cần nói với bố”.

 “Tao với mày chả có chuyện gì để nói cả”, bản phủ vẫn đang cay vì sáng nay đánh phỏm bên hàng xóm bị ù đến mấy lần, mất mấy triệu, nhấm nhẳn nói.

 “Bố không có chuyện gì để nói với con, nhưng con có chuyện để nói với bố. Chuyện của mẹ”.

 “Chuyện của mẹ mày thì càng chả có gì để nói. Từ lâu, bà ấy đ. phải là vợ tao rồi”.

 “Nhưng vẫn là mẹ tôi. Tại sao ông vẫn đánh đập rồi lột tiền của mẹ tôi đi đánh bạc?” Thằng Minh gằn giọng nói với Quang. Nó đã khá say, chai sáu lăm rượu trắng đã hết, chủ yếu nó uống. Bản phủ vốn không uống được rượu.

 “Mày đừng có láo nhé. Tao đây là bố mày, nhưng thử hỏi bao năm qua, mày có gửi cho tao được đồng xu lẻ nào không? Mày đi nước ngoài chỉ biết sướng thân một mình, mày có quan tâm đến ai đâu”.

 “Thế bao năm nay, ông có biết tôi phải sống như thằng nô lệ ở bên ấy không?” Thằng Minh bắt đầu cao giọng quát lại.

 “Mày sống thế nào thì kệ con mẹ mày. Tao không cần biết, mày lớn rồi, mày phải có nghĩa vụ gửi tiền về cho tao”.

 “Thế ra ông chỉ quan tâm đến tiền à?”

 “Ừ đấy, giờ tao chỉ quan tâm đến tiền. Không có tiền cho tao thì cút mẹ mày đi đâu thì đi”. Vừa nói, bản phủ vừa giũ áo đứng dậy, ra sân, định sang hàng xóm chơi tá lả.

 “Ông đúng là đồ khốn kiếp”, thằng Minh cũng đứng dậy quát to.

 “Mày dám chửi bố mày thế à? Mày có còn là con tao không?”

 “Tôi đ. có loại bố như ông”.

 “Thằng này hết dạy rồi. Loại mày để sống chỉ làm bẩn xã hội. Hôm nay tao phải giết mày”, bản phủ vừa chửi lại thằng con, vừa chạy ra đống củi của vợ vừa chẻ chiều qua ở góc sân. Vớ ngay con dao rựa chạy vào đòi chém thằng Minh. Vợ bản phủ, từ nãy vẫn ngồi yên nghe hai bố con cãi nhau, thất kinh, chạy ra sân gào toáng lên:

 “Ới hàng xóm láng giềng ơi, hai bố con nhà nó giết nhau đây này”.

Quang bản phủ hùng hổ cầm dao xông vào thằng Minh. Nhưng bản phủ già rồi, thằng con chỉ xoay nhẹ người, đã tóm gọn cả tay và dao. Nó giật con dao trong tay bản phủ, thuận tay lia một nhát về phía Quang, như là một phản xạ bản năng. Bản phủ đưa tay lên che mặt. Tiếng lưỡi dao rựa cùn chạm vào xương thịt cộc cằn, máu tóe ra. Vợ Quang sợ quá, lăn đùng ra sân chết ngất. Quang bản phủ kinh hoàng, ôm tay bỏ chạy về cuối ngõ, phía cánh đồng. Thằng Minh như bị say máu, nó cầm dao đuổi theo, hét: “Hôm nay tôi phải chém chết ông cho hết nợ”. Quang chạy ra đến bờ ruộng thì trượt chân ngã. Thằng Minh lao đến, giáng tiếp một nhát trúng đùi. May cho bản phủ, mấy tay đàn ông trong xóm nghe tiếng kêu cứu của vợ Quang, đuổi theo vừa kịp, xông vào đè nghiến được thằng Minh xuống.

 *

 Những tưởng phen này cả làng, cả xã, cả tỉnh được chứng kiến câu chuyện có một không hai: con chém bố, người chuyên đi xử án thì nay lại bị xử trước tòa. Nhưng mà dân tình đợi mãi cũng không thấy gì. Thằng Minh chỉ bị xử phạt hành chính, rồi được thả ra. Nghe nói, nó bỏ vào Sài Gòn kiếm ăn chỗ chú nó. Quang bản phủ cũng chỉ nằm viện một tháng rồi về. May cho bản phủ là con dao rựa ấy vợ chuyên dùng để chẻ củi nên rất cùn. Vết thương cũng không nặng lắm. Nhưng cái chủ yếu là bản phủ lúc nằm ở viện, nghĩ cũng thấy nhục, nên nhắn gọi thằng em ruột từ Sài Gòn ra thu xếp mọi chuyện, dập đi. Ngành pháp luật trong huyện cũng còn chút nể nang. Vả lại, người nhà bản phủ cũng đến có ý kiến xin và quà cáp phong bao chu đáo nên cũng thôi, bỏ qua. Sau sự việc ấy, vợ Quang dọn hẳn ra phố ở luôn chỗ sạp hàng khô. Quang bản phủ về ở một mình trong căn nhà trống ở cuối xóm. Thỉnh thoảng dân làng Ngọc thấy bản phủ, đầu trọc lốc, mặt vẫn đen sì, một tay khoèo khoèo, tay chống nạng. Tập tễnh đi lang thang, từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, mồm lẩm bẩm: “Tứ tử trình làng. Cứ ăn cứ chơi, có trời ủng hộ…”

Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang