VĂN NGHỆ
Cập nhật 19:40 | 02/06/2020 (GMT+7)
.

Nhí Đen và chuyện khó tin (Phần cuối)
Truyện ngắn của Nguyễn Trí

08:37 | 11/09/2014

>> Nhí Đen và chuyện khó tin (Phần 1)

Nửa tháng sau cô cháu được gặp. Cô hỏi:

 - Chớ con làm cái gì mà bị kỷ luật?

 Nhí kể rằng, cô đi lao động được một trại viên nam cho điếu thuốc. Cô hút thì bị một đồng đội nữ phát hiện. Nhí nói:

 - Con quỷ cái nó báo cáo để tâng công. Con bị phạt viết kiểm điểm. Điên lên, đang bữa ăn con cho nó một trận nên bị kỷ luật.

 - Ủa - Cô ngạc nhiên - Cấm mà, lấy đâu ra thuốc hút mà cho?

 - Càng cấm càng có cô ơi.

 Cô lại thút tha thút thít rằng tu tâm dưỡng tánh mà làm lại cuộc đời con ơi. Con vậy cô đau khổ lắm. Cha mày bỏ xác đâu đó vậy mà sướng hơn cô. Nhí ra vẻ người lớn vỗ vai cô vỗ về rằng cứ yên tâm, đừng thăm nuôi chi cho mệt, để tiền đó mà lo cho bản thân, còn con hả, đời có cái gì hay ho đâu mà làm lại với không làm lại hả cô. Nhí nói như một kẻ từng trải lắm rồi vậy. Gì nữa mà không từng, mới mười sáu tuổi cô đã bị bạn bè phục thuốc mê vào rượu làm hoang phế đời con gái. Còn cái chi mà làm lại?


Minh họa của Thúy Hằng

Cô nghèo, chữ nghĩa đâu có mà trả lời câu hỏi cháu đưa ra. Cô chỉ biết khóc, khóc xong lại về để tiếp tục hành trình kiếm tiền thăm nuôi cháu yêu quý và khốn nạn. Lần thứ hai cô gặp một thằng trẻ cũng thăm nuôi Nhí Đen. Thằng nầy mập ú nu:

 - Con chào cô, con tên Minh, bạn của Nhí.

 Bà cô thực sự ngơ ngác:

 - Bạn hả? Bạn làm sao?

 Nhí ra gặp mặt, ồ lên:

 - Ủa… ông cũng thăm tui hả Minh Heo?

 Sau đó bà cô mới biết Minh Heo cũng vừa mới xong án. Nó quen với Nhí ở trạm xá trại. Minh ta con nhà giàu, ăn chơi, phá của hết phép luôn. Minh hít ma túy xong lên xe rồ hết ga gây tai nạn. Minh bị kêu hết bảy năm, sau khi gia đình bỏ ra cả trăm triệu bạc đền bù thiệt hại. Minh Heo ở tù gia đình mừng lắm, cho nó nếm khổ ải để thấm đời, chứ ở nhà phá quá chịu hết xiết. Tù của Minh là tù cha, gia đình thăm nuôi tháng một lần, không cha thì là gì.

 Tình cờ gặp ở trạm xá, chả hiểu sao Minh Heo thích Nhí.

 Nhờ có tí uy vì lâu năm trong trại nên Minh la cà qua bên nữ khi đi lao động. Chỉ có Minh Heo thôi đó nghe, chớ anh trai khác thì đừng hòng. Mỗi lần vậy Minh cứ rề rề bên Nhí cà rỡn rỡn:

 - Ra trại mình lấy nhau nghe Nhí.

 - Cám ơn. Lấy xì ke như ông để chết hả?

 - Bỏ lâu rồi cưng ơi.

 - Ở đây thì bỏ chứ về đời thì bỏ hít qua chính luôn đó cu.

 - Em mà yêu anh thì cái gì anh cũng bỏ.

 Bè bạn nói với Nhí:

 - Ê, Nhí. Minh heo mê mày dữ à.

 - Thằng heo mặt ngu thấy bà.

 Nói vậy chứ Nhí cũng thấy thinh thích. Tưởng về Minh Heo có em ngoài đời sạch sẽ thơm tho xin gá nghĩa, ai ngờ lại đi thăm gái hư.

 - Ráng lên - Minh nói - Anh chờ em về.

 - Thôi, chờ làm chi anh. Em đáng gì.

 - Bậy nà. Em là ngôi sao của anh đó nghe.

 Tù tội mà yêu nhau nghe cũng mùi chớ hả.

 Chưa hết đâu nghe. Lần kế tiếp thăm Nhí, Minh dẫn theo cả bà má và cô chị. Cả hai than với Nhí rằng Minh vậy vậy và vậy vậy. Đại khái là chúa của hư hao:

 - Nó thích con - Bà má nói - Từ ngày về đến giờ nó hiền lắm con. Nó nói với thím là muốn lấy con làm vợ. Xưa giờ nó không coi gái ra gì hết, nó yêu con. Con mà lấy nó chắc gia đình thím hết khổ con ơi.

 Ngó vậy mà Nhí bảnh thiệt đó nghe.

 Cô về và ngay lập tức thành vợ của Minh Heo. Chả cưới hỏi gì sất.

 ***

 Gia đình Minh Heo giàu có và con cái đình huỳnh lắm. Được hai con trai thì hư cả hai. Trường, anh trai Minh ngủm củ tỏi vì tham gia đua xe. Minh cũng y khuôn, nếu không dính án e Minh cũng chung xuồng xuống cửu tuyền lâu rồi. Bà má và hai cô chị ngày đêm khấn nguyện cùng trời cao và hằng ha sa số phật cho thằng con còn lại thoát kiếp nạn ma túy. Thấy nó yêu và chừng như đã biết thế nào là lễ độ sau bảy năm tù tội, gia đình cũng mừng mừng. Nghĩa là mừng có chừng, không trọn vẹn lắm. Vì rằng cái con Ma tên Túy nầy ghê rợn vô song, nó quay lại rủ rê không mấy lăm hồi. Vậy nên họ o bế Nhí, biết rằng chính tình yêu với Nhí là động lực cho Minh sống và thấy đời đẹp.

 Tuy con hư nhưng gia đình chồng Nhí loại danh gia chứ không là thứ xổi thì lên đời sau đền bù giải tỏa. Họ giàu nòi nên bè bạn toàn đàn ông áo bỏ vô thùng, đàn bà áo dài tha thướt và miệng nói ra toàn lời đạo đức thiệt. Cái việc Nhí phì phèo thuốc lá làm họ hơi buồn, phải chi cô không hút thì hay quá, nhưng biết làm sao? Chị hai của Minh Heo dân có chữ hẳn hoi, đọc sách thôi thì khỏi chê, cô phân tích cho em dâu biết về tác hại của thuốc lá, nó sẽ làm cho hậu duệ của Nhí đủ thứ tật bệnh về tim mạch. Chị hai nhỏ nhẹ khuyên lơn:

 - Bỏ đi cưng, chị mua Bimin cho em ngậm. Hút nhiều quá không tốt cho sức khỏe đâu.

 Kẹt cái, thuốc chứ đâu phải vợ hay chồng mà nói bỏ là bỏ. Nhí vừa ngậm Bimin vừa phì phèo, cả gia đình đành phải bó tay chấm o rờ gờ. Kệ đi, miễn sao nó yêu và lái thằng hư hỏng vô đường thẳng là được rồi. May cha cho cả nhà là chả hiểu làm sao Minh Heo lại sợ Nhí một phép. Cô mà bất định tâm trừng mắt một phát là Minh ta riu ríu như mèo bị cắt tai. Lũ bạn một thời hư hao, từng cùng Minh chết trong sa đọa đến nhà là gặp ngay bà la sát Nhí Đen:

 - Đi đâu? - Nhí hỏi chồng - Đi thì đi luôn đừng về nữa à, tao cũng về cô tao ở.

 Vậy là mấy thằng sa đọa rút êm. Chúng không hiểu sao Minh ta lại sợ vợ dường ấy, chúng tuy dân chơi nhưng đâu hiểu được bấy lăm cuộc đời. Cũng chưa từng gặp những kẻ có uy, chưa từng bắt gặp những đôi mắt chỉ nhìn thôi đã khiến người khác phục tùng. Với Minh Heo thì đôi mắt Nhí là mệnh lệnh. Trong cái mênh mang và sâu thẳm của tình yêu, Minh đích thị là gã nô lệ.

 - Kệ tao - Minh nói khi bè bạn trêu - Vợ tao tao sợ chứ mày là tao thoi vô mặt à.

 Vậy là tình yêu đã cứu vãn tất cả. Minh Heo ôm vô lăng xe hai tấn rưỡi đi bỏ hàng tạp hóa cho mẹ, Nhí theo chồng thu tiền. Bà má và hai cô chị mua cho Nhí một a ti là để lâu lâu về nhà cho bà cô vài đồng lẻ xài chơi mà an hưởng tuổi già. Bà má cũng cho cậu con chiếc trăm hai lăm xê xê. Kẹt cái muốn đi đâu chồng phải xin phép vợ.

 Và Nhí lớn bụng.

 Cả gia đình danh gia mừng ơi là mừng. Riêng Minh Heo thì điếng cả người. Mẹ ơi cứ tưởng ma túy đã làm nó tuyệt đường con cái. Ai ngờ sau hai năm vợ chồng, ái ân tưởng chỉ em và anh hay làm sao khi ra cái hậu duệ. Ố là la thật trên cả tuyệt vời.

 Cả gia đình xúm vô khấn nguyện cùng trời cao cho họ xin một thằng cu. Nếu có cu họ sẽ tạ kiểng chùa kề nhà một xe bốn bánh mười hai chỗ. Chớ sao? Nhà giàu có không cháu trai thì của nả để cho ai? Chả phải nhờ ơn trên phù hộ mà con trai của họ gặp Nhí đấy sao? Vậy nếu cầu được ước thấy thêm lần nữa thì cái xe có nghĩa địa chi? Được dăm tháng chồng dẫn vợ đi siêu âm màu ở ba cái bệnh viện tư nhân, giấy báo là thai nữ. Hơi buồn tí, nhưng bà má chồng vẫn tạ chùa một cỗ xe. Nhí hỏi chồng:

 - Buồn không Heo?

 Thông cảm cho Nhí, dân tù tội xưng hô nó có hơi bụi tí, giận lên cô còn mày tao với chồng nữa kìa. Nghe vợ gọi mình vậy Minh cũng chả tự ái chi:

 - Gái trai gì không vậy, mắc chi buồn.

 - Heo thích con trai lắm mà. Lần sau tui không đi siêu âm nữa đâu. Biết trước chả ai vui. Ông buồn mà, đúng không? Nhìn mặt ông tui biết liền.

 - Thì có… nhưng không phải vụ gái hay trai.

 - Chớ buồn cái gì?

 - Phải chi mà…

 - Mà sao?

 - Em bỏ được thuốc lá thì hay quá

 Nhí phì phèo điếu con mèo:

 - Ông bỏ thử tui coi, ông bỏ được là tui bỏ liền.

 - Anh sẽ bỏ cho em coi.

 - Sẽ là chừng nào?

 - Hút hết gói nầy là bỏ à.

 Nhưng nói thì dễ còn bắt tay vô vụ bỏ thuốc thì khó lắm ai ơi. Nếu bỏ được thì ba cái công ty sản xuất thuốc lá đóng cửa hết rồi. Thử hỏi một thói quen ăn sâu vào đời sống hơn cả cơm ăn và nước uống làm sao bỏ? Thôi, kệ bà đi, tới đâu thì tới. Nhí cũng biết là thuốc lá có hại lắm cho con cô, nhưng không thể rứt ra được. Mẹ và chị chồng đành phải mua ba cái thuốc có tẩm hương bạc hà cho cô thỏa cơn ghiền. Khổ cái, kẻ từng hút thuốc lào khi ở tù như Nhí ba cái thuốc bạc hà nhẹ hìu nào có nghĩa chi. Cô hết điếu nầy đến điếu khác thấy mà kinh.

 Cô ngăm ngăm đau bụng là gia đình tốc hành đưa đi bệnh viện huyện. Thằng chồng bỏ việc chạy theo má và chị trông coi. Chớ sao, đàn bà đi biển phải có cái vai của đàn ông mà bá chớ. Nhìn con vợ vắn dài nước mắt than đau, mặt chồng cũng nhăn như cái giẻ rách. Hú hồn, rồi cũng mẹ trong con vuông.

Nằm ôm con trên giường Nhí nở nụ cười.

 Lạ là nghe mùi thuốc lá cô không chịu nổi. Kỳ không?

 Thiên hạ bảo rằng có chi đâu kỳ. Chuyện của đàn bà có cả triệu triệu điều bí ẩn khoa học không giải thích được đâu. Có người trong kỳ thai nghén thèm ăn đất, họ ăn đất sét như người ta bánh in. Có người thèm nhai thuốc lá, đẻ xong là họ hết thèm, con Nhí cũng một giuộc vậy. Có người cãi rằng, đó là nghén, đằng nầy con Nhí hút thuốc ghiền. Ghiền khác quý ông quý bà ơi. Khác đâu không biết chỉ rõ ràng và chắc như đinh đóng cột là sau sanh Nhí ta không hút thuốc.

 Gia đình chồng Nhí thở một hơi dài nhẹ nhõm. Chỉ tội nghiệp cho Minh Heo, mỗi khi muốn vào ôm con hun hít cho đã thèm, nhân tiện hun vợ một cái là phải đánh răng súc miệng bằng lít tơ rin, vậy mà vẫn bị mắng vô mặt, đe rằng không bỏ thuốc là miễn hun luôn à.

 Bị đe, bị mắng vậy mà con bé Thủy Tiên được hai tuổi thì mẹ nó lại tắt đèn đỏ.

 Yêu mà, cái chết còn vượt qua nói chi mùi hôi của thuốc lá.

***

Cả nhà lại một phen mừng tuốt tận trời. Họ lại đồ lề lên chùa cầu ơn trên giáng cho thằng cu. Họ phân trần với ba quân rằng không phải là trọng nam khinh nữ chi, nhưng mà nếp tẻ phải đủ thì mới gọi là hài hòa. Dân nghèo nơi cư ngụ được hưởng ân huệ từ đây. Họ làm phước thôi thì khỏi chê cái vụ vật chất, chỉ năm tháng mang cái bụng đi lên đi xuống Nhí cũng đến mệt khi bà má và cô chị chồng tổ chức phát chẩn những hai lần, mỗi lần cả tấn gạo chưa kể ba cái linh tinh. Riêng Nhí, cô dứt khoát miễn cái vụ siêu âm hay khám thai định kỳ. Gia đình nói cỡ nào cô cũng không là không. Đã nói Nhí khét tiếng lì mà. Thôi thì tất cả ráng chờ cái ngày nở nhụy khai hoa. Lúc ấy buồn hay vui cũng không muộn. Bà má o bế con dâu đủ mọi thứ ngon và lạ trên đời. Đúng vào thời điểm nầy ai lạ mà tình cờ gặp Nhí chắc chả hiểu vì sao cô bị gọi Nhí Đen.

Ở tháng thứ sáu, bụng Nhí đã vun cao lắm rồi. Cô có vẻ mệt hơn lần đầu. Đêm ấy, cả nhà bị giật dậy bởi giọng hốt hoảng của Minh Heo. Tất cả bu quanh cô con dâu. Trời ạ, chả hiểu ra làm sao, cái gì mà Nhí bị băng huyết. Máu trong người cô tuôn xối xả làm mọi người tối mặt. Con bé Thủy Tiên thấy mẹ vậy liền òa lên khóc, cả nhà sực tỉnh và ngay lập tức họ gọi tắc xi tốc hành đi viện.

Ngay lập tức người ta đưa Nhí vào cấp cứu ở phòng đặc biệt. Chả hiểu ra làm sao mà dân trong xóm lại biết sự cố, lục tục kéo đến làm cả khoảng sân trước cổng bệnh viện tụ lại cả chục mạng. Mười hết sáu là dân nghèo từng đưa tay nhận hàng từ thiện nên nghe có biến là bỏ cả ngủ chạy lên chia tí chút buồn phiền. Họ bàn ra tán vào chủ yếu trấn an đừng có lo chi, xưa nay kẻ thi ân bố đức không khi nào bị ông trời cho ăn hồi mã thương đâu mà lo. Riêng Minh Heo chắp hai trước ngực vừa đi vừa lâm thâm trong miệng cứ như bị mắc đường dưới. Nhìn cái bóng nó đổ dài dưới ánh đèn điện, thấy mà tội nghiệp quá chừng chừng, và may quá bà bác sĩ xuất hiện sau cả tiếng đồng hồ trong phòng cấp cứu. Khỏi cần hỏi vì người thân có mặt ngay tức khắc:

 - Vợ con em có sao không bác sĩ?

 - Con nào?

 - ...

 - Gia đình sao bất cẩn quá vậy? Nè, vợ anh không có thai mà là bướu. Tại sao thấy lớn bụng mà không đi khám sức khỏe định kỳ? Bây giờ tình hình rất nghiêm trọng, phải đưa lên tuyến trên cấp cứu?

 Là sao? Tất cả đều ngơ ngác. Sao lại có bướu biếc dính vô đây, mà lành hay ác tính? Cha mẹ ơi thật là chí nguy à. Bác sĩ lại phải giải thích rằng, lành hay ác chưa kết luận được, tuyến trên sẽ trả lời cụ thể vấn đề nầy. Còn đây là một khối u trong dạ con sản phụ, nếu khám định kỳ và phát hiện từ sớm thì không có sự cố như hôm nay. Nhưng cả nhà yên tâm có lẽ là không sao.

 Bà bác sĩ cho chuyển lên tuyến tỉnh, nhưng Minh Heo xin lên hẳn phố lớn, Dù sao bệnh viện cấp thành phố cũng đủ tiện nghi cho chuyện đối phó với bất trắc. Tiền có hơi nhiều một tí, nhưng mà giờ phút nầy tiền bạc có nghĩa lý chi.

 Nhí ra xe trên chiếc băng ca. Dưới ánh điện mặt cô xanh xao và vàng vọt. Tay phải cô được chuyền một đơn vị máu, tay trái là một chai nước biển. Mắt cô khép hờ trông tàn tạ và héo úa. Mình Heo ràn rụa nước mắt. Mấy người đến chia hoạn nạn cũng giọt giọt châu sa.

Tôi đến bệnh viện thăm một người bạn và tình cờ gặp ca cấp cứu nầy. Thấy tụ tập đông và bàn tán liền ghé lại nghe chơi.

Và cũng cầu xin cho cô ấy qua.

 Không lý bắt cô ấy đi sao thưa các đấng tối cao?

Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang