VĂN HÓA - GIÁO DỤC
Cập nhật 19:17 | 07/12/2019 (GMT+7)
.
Góc nhìn văn hóa

Hai người bảo vệ

08:35 | 23/10/2019

Hôm vừa rồi, tôi có việc đến một cơ quan văn hóa. Vừa dắt chiếc xe máy vào cổng, chưa kịp trở ra phòng thường trực để xuất trình giấy tờ, thì người bảo vệ đã tiến đến ghi số xe và yêu cầu trả tiền trước là 5.000đ. Tôi nói:

Tôi vào làm việc với đồng chí giám đốc theo hẹn.

Người bảo vệ thản nhiên:

- Anh cứ cho tiền trước rồi tôi sẽ gọi điện lên phòng giám đốc xem ông ấy có tiếp không đã.

- Xin lỗi bác, theo quy định, khách vào làm việc thì không thu tiền trông xe.

Người bảo vệ có vẻ khó chịu:

- Chúng tôi không biết quy định đó ở đâu chứ ở đây thì ai để xe cũng vậy. Ông có thể hỏi giám đốc.

Nghĩ việc này chẳng bõ nói với vị thủ trưởng làm gì, tôi đành trả tiền cho xong việc.

Ngay lúc đó, một chiếc ô tô 4 chỗ tiến vào cơ quan. Người bảo vệ ra mở cổng rồi cũng yêu cầu lái xe trả tiền. Một vị khách comp-lê, cà vạt ra khỏi xe tỏ ý bất bình, cất lời:

- Thứ nhất, theo quy định của Nhà nước, khách đến làm việc không phải trả tiền gửi xe. Thứ hai, tôi là bạn của giám đốc ở đây. Ông vuốt mặt phải nể mũi chứ.

- Quy định của Nhà nước thế nào, chúng tôi không biết, mà chỉ biết làm theo quy định của cơ quan. Ông tưởng tôi được hết tiền này đấy à? Còn nếu ông là bạn của giám đốc thì cứ gọi điện cho ông ấy. Nếu ông ấy lệnh xuống nói không thu tiền của ông, tôi sẽ thực hiện. 

Người khách không chần chừ, lập tức bấm điện thoại. Tôi nghe ông ta nói có vẻ khá gay gắt với người nghe. Chỉ sau vài giây đối thoại, ông ta đưa điện thoại cho người bảo vệ. Tôi không nghe rõ giám đốc nói gì, chỉ thấy người bảo vệ vâng dạ rối rít rồi thay đổi hẳn thái độ đối với vị khách.

Lần khác, tôi đến làm việc tại một công ty hoạt động trong lĩnh vực du lịch. Vừa tắt máy xe trước cửa phòng thường trực, một anh bảo vệ còn trẻ đã ra chào hỏi rất lễ phép rồi tiếp lấy chiếc xe của tôi, dắt vào bên trong. Xong, anh ta đưa cho tôi chiếc “tích-kê”. Tôi rút ví định trả tiền thì anh nói không và chỉ tôi lên bộ phận cần gặp.

***

Cơ quan văn hóa mà xử sự kém văn hóa khi không tuân thủ quy định của Nhà nước. Người giám đốc cũng ứng xử tùy tiện. Như vậy, làm sao có thể khiến mọi người trong cơ quan nể trọng? Trong khi đó, cơ quan làm ăn kinh tế thì ngược lại, có người bảo vệ lịch sự, văn minh. Phải chăng vì họ luôn cần khách, cần đối tác? Cũng mới thấy bảo vệ là người đầu tiên khiến khách có ấn tượng hay hoặc dở về cơ quan, đơn vị, nên rất cần tuyển chọn người phù hợp cho vị trí này.

TS. Nguyễn Đình San
Xem tin theo ngày:
Quay trở lại đầu trang