QUỐC TẾ
Cập nhật 23:25 | 19/01/2020 (GMT+7)
.
Kinh nghiệm quốc tế về chế định hòa giải tại tòa án

Canada: Quy định khác nhau về thời hiệu

08:33 | 08/12/2019
Quy định pháp luật liên quan đến hòa giải ở Canada vẫn đang phát triển và chưa có khung pháp lý chung nhất. Do mỗi tỉnh và vùng lãnh thổ của Canada có cơ quan lập pháp riêng nên về cơ bản, các quy định liên quan đến hòa giải thuộc thẩm quyền lập pháp của mỗi tỉnh, vùng lãnh thổ. Các tỉnh Ontario, Nova Scotia, British Columbia, Alberta và Saskatchewan đã ban hành quy định pháp luật về hòa giải riêng, chủ yếu nhằm tạo thuận lợi cho áp dụng chế định hòa giải tại tòa án. Mỗi tỉnh cũng quy định khác nhau về thời hiệu giải quyết tranh chấp.

Các quy định pháp luật về hòa giải của 9/10 tỉnh thuộc Hệ thống pháp luật Anh - Mỹ (Common Law). Riêng ở Québec, quy định về hòa giải thương mại thuộc hệ thống pháp luật châu Âu lục địa (Civil Law), xuất phát từ Bộ luật Dân sự của Québec và Bộ luật tố tụng dân sự Québec. Năm tỉnh gồm Ontario, Nova Scotia, British Columbia, Alberta và Saskatchewan đã ban hành quy định pháp luật về hòa giải, song chủ yếu nhằm tạo thuận lợi cho áp dụng chế định hòa giải tại tòa án. Trong đó, Ontario quy định hòa giải bắt buộc trong một số trường hợp. Khoản 24.1 Quy định về Thủ tục dân sự của Ontario quy định hòa giải bắt buộc đối với một số hành động trong khu vực pháp lý thành phố nhất định.

Cơ quan lập pháp của Nova Scotia đã thông qua Đạo luật  hòa giải thương mại nhằm thúc đẩy hoà giải trong giải quyết các tranh chấp thương mại. Mặc dù vậy, luật không quy định bắt buộc sử dụng phương thức hòa giải mà chỉ áp dụng khi các đương sự đồng ý tham gia hòa giải. Đạo luật hòa giải của tỉnh Nova Scotia cũng thể hiện rõ việc dựa trên Luật mẫu về hòa giải thương mại quốc tế của UNCITRAL.

Tỉnh British Columbia ban hành các quy định về hòa giải, trong đó quy định bắt buộc sử dụng hòa giải trong một số trường hợp khi một trong các bên đương sự gửi thông báo về hòa giải tới tòa án.

Đạo luật Queen’s Bench của tỉnh Saskatchewan quy định bắt buộc hòa giải trong quá trình tố tụng dân sự, trước khi vụ việc được đưa ra xét xử tại tòa án Queen’s Bench.

Trong khi đó, tỉnh Alberta có quy định về hòa giải cho phép tòa án tỉnh đưa ra hành động hòa giải bất cứ khi nào, sau khi đương sự nộp đơn tranh chấp lên tòa án.

Bên cạnh đó, các quy định pháp luật về hòa giải ở 5 tỉnh này quy định khác nhau về thời hiệu giải quyết hoà giải. Theo quy định của British Columbia, thời hiệu giải quyết hòa giải là 60 ngày kể từ khi bản bào chữa đầu tiên của một trong các bên đương sự được nộp lên tòa án. Ontario quy định thời hiệu là 90 ngày. Alberta quy định thời hiệu là 3 tháng, sau khi ghi chú tranh chấp cuối cùng được nộp trong lên tòa án. Saskatchewan quy định, thời hiệu giải quyết hòa giải là sau khi kết thúc biện hộ tại tòa án. Mặc dù vậy, luật pháp Canada có phân biệt giữa thời hiệu và điều kiện có tiền lệ gắn liền với quyền. Điều kiện có tiền lệ làm cho việc tạo ra đội ngũ quyền khi hoàn thành một tập hợp các tình huống, trong khi đó, thời hiệu chỉ phục vụ để dập tắt một quyền sau một khoảng thời gian xác định.

Tại Ontario, tòa án có thẩm quyền gia hạn hoặc rút ngắn thời hạn bắt đầu hòa giải dựa trên đánh giá về số lượng các bên, tình trạng khiếu nại, sự phức tạp của các vấn đề, bản chất của hành động và liệu hòa giải sẽ có nhiều khả năng thành công hơn nếu một phần mở rộng hoặc rút ngắn được áp đặt. Thời hiệu có thể được kéo dài thêm 60 ngày nếu cả hai bên đồng ý. Tại British Columbia, ngày bắt đầu hòa giải có thể được gia hạn theo thỏa thuận của tất cả các bên, hoặc theo lệnh của tòa án. Tại Saskatchewan, theo đơn của một bên, tòa án có thể hoãn phiên hòa giải. Tại Alberta, tòa án có thể gia hạn thời hiệu trước hoặc sau khi hết thời hạn.

N.An
Xem tin theo ngày:
Quay trở lại đầu trang