Có tạo cơ hội để doanh nghiệp lách luật, <I>vắt chanh bỏ vỏ</I> hay không?  

Xem với cỡ chữ
Làm thêm giờ là một yêu cầu cần thiết của doanh nghiệp khi khách hàng yêu cầu gấp và giao hàng đúng thời hạn.

Do vậy, tôi tán thành Bộ luật Lao động (sửa đổi) cần quy định về vấn đề làm thêm giờ. Hai phương án về giờ làm thêm trong dự thảo Bộ luật, về cơ bản là giống nhau, chỉ khác nhau một điểm là trường hợp đặc biệt thì Chính phủ sẽ quy định làm thêm tối đa là 300 giờ hoặc 360 giờ. Tính cụ thể tôi thấy người lao động của chúng ta đã làm 48 giờ trong 1 tuần, như vậy một năm đã làm tăng 52 ngày, nếu làm 360 giờ tương đương với 45 ngày, người lao động 1 năm đã làm tăng thêm so với quy định của Nhà nước là 97 ngày. Tôi không hiểu cuộc sống gia đình con cái, học hành, sinh hoạt, tái tạo sức lao động sẽ như thế nào? Đây là vấn đề cần phải tính toán, vì mục tiêu của chúng ta là làm sao nâng cao năng suất lao động, nâng cao tay nghề để từ đó người lao động tăng năng suất, giảm bớt giờ làm, chứ bây giờ lại tăng thêm giờ làm thì tôi thấy phải tính toán lại. Do làm tăng thêm giờ chủ yếu là nhóm lao động phổ thông như ngành dệt may, giày da, thủy sản... sử dụng nhiều lao động nên tiền lương rất thấp, làm thêm giờ thì giảm bớt chi phí cho người sử dụng lao động và đóng bảo hiểm xã hội, đóng bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp... Tôi cho là người sử dụng lao động sẽ lách luật để giảm phần chi phí của doanh nghiệp, tạo điều kiện cho người sử dụng lao động khai thác tối đa sức lao động và hậu quả là người lao động sẽ cạn kiệt sức lao động. Người sử dụng lao động sẽ sa thải người lao động và tuyển dụng lao động mới. Đây có phải là hình thức vắt chanh bỏ vỏ  hay không? Tôi đề nghị tính như vậy, sau khi bị sa thải thì sức khỏe của người lao động không thể đáp ứng để tìm công việc mới. Họ chỉ còn cách đi về nông thôn nhưng không còn ruộng nữa, họ lại đi ra thành phố. Và theo tôi được biết, số lượng những người đã bị sa thải ra thành phố làm người giúp việc gia đình rất đông và họ không còn cách nào khác để chăm lo cho con cái học hành nên con cái bị hư hỏng. Với lý do như vậy, tôi đề nghị thực hiện phương án 1: thời gian làm thêm tối đa theo Chính phủ quy định là 300 giờ, như vậy một năm người lao động đã làm tăng thêm 89,5 ngày, được nghỉ làm 14,5 ngày.

Tôi là người cả cuộc đời 45 năm đi làm, chủ yếu làm việc với công nhân và công đoàn nên tôi cũng rất hiểu điều kiện của người công nhân. Tôi tha thiết đề nghị phấn đấu làm sao để người lao động đỡ phải làm thêm. Bây giờ chẳng qua vì cuộc sống quá khó khăn nên họ phải chấp nhận làm thêm giờ.

ĐBQH Cù Thị Hậu (Hưng Yên)