TUẦN ĐÊM ( Phần 1)
Truyện ngắn của TRẦN HÀ (Trung Quốc)

VŨ PHONG TẠO dịch 05/10/2010 00:00

Nhà văn Trần Hà sinh năm 1958, từng là phó chủ tịch Hội Nhà văn thành phố Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, hiện định cư tại Toronto, Canada.Truyện Tuần đêm được trao Giải thưởng Truyện ngắn Quán cà phê lần thứ nhất, tháng 5.2009. Giải thưởng này do nữ nhà văn kiêm đạo diễn điện ảnh trẻ Quỳnh Linh sáng lập năm 2009 nhằm góp phần tôn vinh thể loại văn học được coi là “trường học của nhà văn”, hàng năm trao cho một truyện ngắn xuất sắc nhất, tiền thưởng là 20 vạn nhân dân tệ (tương đương 60 triệu VNĐ). Một hội đồng xét giải gồm những biên tập viên, nhà bình luận uy tín và đại biểu độc giả, tiến hành bỏ phiếu kín, lựa chọn trong những truyện ngắn in trên các tạp chí văn học của năm trước.Hội đồng bình chọn nhận xét tác phẩm Tuần đêm đã phản ảnh cuộc đấu tranh giữa một bên là quyền lực với một bên là cá thể tự do, không li kỳ song lay động tâm hồn người đọc. Là truyện ngắn viết về đề tài cách mạng văn hóa, nhưng tác phẩm không thể hiện những khẩu hiệu và biểu ngữ to tát, không khắc họa bức tranh lớn về những vết thương và nỗi đau, mà đi sâu vào không gian bí ẩn của đời tư, sự va đập giữa hiện thực và ác mộng, khảo sát chiều sâu của thế giới tinh thần và tâm linh của con người.

>> Tuần đêm (Phần cuối)

I

Lần đầu tiên, khi gặp Hạc Tử, Trấn Cầu mới mười bảy tuổi. Đó là cuối năm 1975, cậu được nhà máy phái đến đồn công an khu vực, làm đội viên liên phòng trị an. Cậu làm việc tốt, rất nhanh chóng trở thành một đội viên cốt cán, không lâu sau còn được đề bạt thành tổ trưởng tổ ba người, phụ trách trị an ban đêm tại một đoạn đường phía tây thành phố. Nửa đêm, cậu dẫn tổ đi làm nhiệm vụ, tuần tra trong những ngõ hẻm giao cắt ở vùng tây thành phố, cho đến lúc sao mai lên cao mới thu quân trở về.

Đêm hôm ấy, Trấn Cầu và hai đội viên liên phòng Thánh Thời, Thiên Lục đeo băng đỏ liên phòng trên cánh tay, tuần tra trong ngõ Bán Kẹo. Cái ngõ này nghe tên thì biết ngay thời xã hội cũ là nơi buôn bán.

Trong ngõ hẻm tối đen như mực, cậu chọn trúng một ngôi nhà tường cao cổng lớn, muốn tiềm nhập vào trong tuần tra kỹ. Khóa cổng của ngôi nhà kín cổng cao tường này hơi phức tạp, Trấn Cầu thử dùng ba chiếc chìa khóa vạn năng mới mở được. Cậu nghĩ: ngôi nhà lớn này hộ tịch lộn xộn phức tạp, ban đêm chắc có không ít chuyện vi phạm lệnh cấm.

Ba người chia làm hai cánh, thâm nhập vào bên trong ngôi nhà.

Trấn Cầu một mình đi tuần tra bên phải chung cư. Cậu áp tai sát từng căn hộ, dán mắt từng khe cửa đón bắt những âm thanh nho nhỏ bên trong phòng.

Cửa sổ sáng đóng chặt, khoang thông hơi là một chiếc rèm cửa bằng vải hoa được kéo ra. Trước mắt, cây ngân hạnh có thể lợi dụng tốt. Trấn Cầu leo lên cây, chân gác lên một chạc cây, từ khoang thông hơi không che rèm, có thể nhìn rõ một phần bên trong phòng.

Có ba người ngồi trong phòng (cậu tạm thời trông thấy). Một bà già, một người đàn ông trẻ, một cô gái, ngồi xung quanh một chiếc bàn đang chơi bài tulơkhơ. Chỉ nhìn thấy bên cạnh bà già, bà đeo kính lão, toàn thân quàng một chiếc áo len dày cộp màu đen, hai bàn tay gầy nhom run run lần lượt đếm những quân bài. Vị trí ngồi của người đàn ông đối diện với cửa sổ, cho nên có thể nhìn thấy chính diện. Cơ thể này chắc chắn cao lớn, đầu tóc đen quăn, cằm râu ria lởm chởm. Anh ta mặc một chiếc áo vệ sinh đỏ đã bạc màu, lưng khoác chiếc áo quân phục đại cán màu xanh, bên trong chiếc áo đại quân hình như lót bằng da lông cừu. Nhìn bộ dạng và quần áo của người đàn ông, không giống là người bản địa lớn lên ở vùng khí hậu á nhiệt đới, có thể nói anh ta giống người Đông Bắc. Song dáng vẻ chơi bài của anh ta lại rất thư sinh lịch lãm, đặt bài xuống bàn rất cẩn thận, tựa hồ như rất sợ bà già vậy. Còn người cô gái tay cầm chặt những quân bài. Cô ngồi bên phải người đàn ông, ấy là một cô gái đẫy đà nhưng cuốn hút. Cô mặc chiếc áo len bó sát người, ngực nhô lên, khuôn mặt tròn tròn ửng hồng. Thân thể cô ta chắc chắn rất ấm áp.

Lúc này, một ván bài đã kết thúc. Bà già bắt đầu tráo bài. Bàn tay bà cực kỳ sành điệu, ngón tay như thỏi nam châm có thể thu gom những quân bài rải rác. Hai người kia ngồi im như phỗng, mắt chăm chú nhìn những quân bài nhoang nhoáng nhảy nhót giữa những ngón tay gầy guộc của bà già. Từ lúc Trấn Cầu bắt đầu quan sát, ba người luôn ngồi một tư thế, một thái độ, vô cùng chăm chú, lặng lẽ theo dõi ván bài.

Bên ván bài không bày tiền, nên càng khiến cho Trấn Cầu thêm hứng thú. Cậu chưa từng chứng kiến một cảnh chơi bài tulơkhơ suốt đêm lạnh giá, mà người ta không màng đến lợi ích vật chất, không ăn thua như thế này.

Giải mối băn khoăn này, Trấn Cầu bắt đầu phân tích mối quan hệ giữa ba người trong phòng. Có thể khẳng định rằng bà già và cô gái là mẹ con. Nhân thân của người đàn ông là đáng đặt câu hỏi. Qua cửa kính và khe thông hơi cửa sổ, Trấn Cầu chăm chú theo dõi anh ta, một lần nữa khẳng định đây là người quê nơi khác. Anh ta không có khả năng là con trai của bà già, cũng có nghĩa không thể là anh em trai của cô gái ấy, khả năng duy nhất là chồng hoặc chồng chưa cưới của cô ta. Nhưng giả định là như vậy, thì tại sao đêm hôm khuya khoắt thế này anh ta vẫn ở lỳ trong nhà mẹ vợ? Còn có một kiểu giải thích anh ta có thể ở rể, song Trấn Cầu không hề phát hiện ra những dấu hiệu của đám cưới, như trên cửa sổ dán chữ song hỷ v.v… Hơn nữa tranh dán trên tường đều là giấy báo cũ, mà tập quán của dân bản địa là dán giấy trắng trên tường trong phòng tân hôn. Còn có một điểm nghi ngờ lớn nhất: cô gái ở vùng này làm sao lại có quan hệ như thế với một người đàn ông giống người Đông Bắc chứ?

Ngồi trên cây quan sát, Trấn Cầu đau đầu suy ngẫm, bị tình cảnh bên trong gian phòng làm cho mê hoặc. Giả dụ có thể, cậu rất muốn biến thành một con ma nhảy vào trong phòng, góp một chân trong ván bài, cùng với ba người chơi một ván mê tơi. Nhưng lúc ấy, Trấn Cầu nhìn thấy những người trong phòng đột nhiên bị kinh động, cổ ba người bỗng rướn lên, hướng ra cửa phòng. Vọng ra một loạt tiếng gõ cửa chói tai. Trấn Cầu cũng hoảng, cố bám chặt cành cây. Tiếp theo lại vọng ra tràng tiếng gõ cửa thứ hai, đồng thời có người thét lớn ra lệnh mở cửa. Thì ra là Thánh Thời và Thiên Lộc. Hai người ấy từ đường bên trái đi vòng lại, cũng phát hiện ra mục tiêu và ra tay. Trấn Cầu thở phào. Lúc này, cậu nhìn thấy ba người trong phòng đều đứng dậy, hình như rất hoảng sợ nhìn ra cửa bị gõ mạnh. Người đàn ông làm ra vẻ dũng cảm, lập tức bị cô gái đẩy sang một bên, và mất hút trong tầm mắt của Trấn Cầu. Thế là cậu vội vàng từ trên cây tụt xuống, rảo chân chạy về sân.

Khi Trấn Cầu thông qua một lối hành lang, bước lên thang gác bằng gỗ kêu lộp cộp tìm đến gian phòng ấy, thì cửa phòng đã mở. Trong phòng có bốn người: bà già, người phụ nữ trẻ, Thánh Thời và Thiên Lộc. Người đàn ông không ai thấy nữa. Trấn Cầu đứng dưới bóng đèn bên cạnh cửa, không nói không rằng quan sát gian phòng. Cậu phát hiện: cô gái này thấp thỏm không yên nhìn cậu một cái, đặc biệt cảnh giác với sự có mặt của cậu.

“Các cậu ơi! Chúng tôi thật sự không biết chính phủ không cho phép dân chúng ban đêm chơi tulơkhơ. Nếu biết thì chúng tôi đã đánh cờ tướng rồi”. Bà già cười hì hì nói. Bà không ngồi vào vị trí trước đó đã ngồi, trước mặt rơi tung tóe những quân bài, bị chiếc kính lão của bà chẹn lên trên.

“Thế này, đồng chí ạ, mẹ tôi ban đêm thường mất ngủ, cho nên bắt tôi chơi bài với bà. Chúng tôi thật sự không cờ bạc gì. Các anh nói xem, sao lại có chuyện mẹ và con gái đánh bạc ăn tiền chứ?” Người phụ nữ tiếp lời mẹ. Giọng cô rất ôn tồn hiền hậu, có lẽ nhằm uốn nắn vẻ hài hước không đúng lúc đúng chỗ của mẹ, cô cười rất hấp dẫn. Ngay lúc ấy, cô lại nhanh chóng nháy mắt với Trấn Cầu một cái.

“Cô gái này nhanh trí thật, hút hồn người khác, hơi giống thím Khánh trong phim lắm! Thánh Thời, Thiên Lộc sắp bị hút hồn rồi”. Trấn Cầu lo lắng nghĩ. “Cô ả đã giấu mất người đàn ông, tại sao cô ta phải làm như vậy nhỉ?”

Lúc này, Trấn Cầu có thể liên hệ một ít cảnh cậu quan sát được lúc trên cây ngân hạnh với toàn cảnh hiện trường. Đầu tiên, cậu chú ý đến bên trong gian phòng, còn có một gian xép nữa. Hai gian cách nhau một cửa tò vò, trên cửa tò vò treo một tấm rèm cửa xâu bằng hạt bầu, cơ bản không ngăn được tầm nhìn. Trong gian xép không thắp đèn, chỉ có thể tranh tối tranh sáng nhìn thấy một cái góc giường. Người đàn ông nọ chắc ẩn nấp ở đấy? Trấn Cầu nhoẻn miệng cười lạnh lùng, ánh mắt của cậu lại gặp mặt người phụ nữ trẻ một lần nữa. Gian phòng chơi bài khá chật hẹp, chỗ giáp tường có một chiếc giường gỗ cá nhân, bên trên trải chăn đủ ấm, còn có một cái ấm đựng nước nóng mạ đồng sáng lóa. Chiếc bàn vuông bằng gỗ đánh bài chéo góc với chiếc giường cá nhân, bên cạnh có tất cả ba chiếc ghế tròn chạm khắc hoa. Bà già và cô gái ngồi một chiếc, Thánh Thời ngồi vào vị trí mà người đàn ông đã ẩn nấp vừa ngồi, xem ra cậu ta ngồi rất thoải mái.

“Thế thì, các người có thể giao nộp tiền có trong người ra không, đây là thông lệ của chúng tôi”. Thánh Thời nói. Cậu ta vẫn còn nhớ đến quy định.

“Chúng tôi không đánh bạc, cho nên cũng không có tiền. Các cậu xem đây!” Bà cụ thọc tay vào túi áo ngoài, kéo ra, hai cái túi trông như hai cái tai được lộn ra. Leng keng một tiếng, một đồng xèng năm xu rơi xuống đất. “Xem đấy, đó là đồng năm xu, song trước kia tôi có không ít tiền đâu!”

“Thành thực đi! Hay là như thế này, sáng mai các người dùng quân bài xâu thành dây quàng cổ, đến đứng hai tiếng đồng hồ trước đồn công an để cho mọi người biết”. Thiên Lộc nói.

“Các cậu thật muốn làm như vậy ư?” Bà già tựa hồ rất ngạc nhiên nhìn Thiên Lộc. “Các cậu cần bao nhiêu tiền? Ở đây tôi lão còn có năm đồng, định đến Tết mua một con vịt quay để ăn, bây giờ xin cống hiến cho quốc gia, như vậy cũng tốt chứ sao?” Bà già vừa nói vừa lục túi áo, dây lưng, định lấy ra năm đồng.

“Cất tiền đi. Đến Tết cụ vẫn được ăn vịt quay!” Dưới ánh đèn, Trấn Cầu đột nhiên nói chen vào. Cậu nhìn thấy ánh mắt tán thưởng của bà già, song điều làm cho cậu băn khoăn hơn là con gái của bà tỏ ra càng bất an. Tại sao cô ta căng thẳng như vậy nhỉ? Người đàn ông kia ẩn nấp ở đâu?

“Cô tên là gì?” Trấn Cầu hỏi cô gái.

“Trần Trà Hạc!”

“Cứ gọi nó là Hạc Tử!” Bà già vui vẻ nói xen vào.

Trong cảm giác của Trấn Cầu lập tức có một con Tiên Hạc trắng muốt bay lên, hướng theo ánh nắng vàng như mưa bụi. Cậu nhớ lại thời nhỏ dùng giấy gấp một con hạc giấy. Cậu bình tĩnh nhìn Trần Trà Hạc (hoặc Hạc Tử), tư thế ngồi của cô đoan trang nghiêm chỉnh, hai tay đặt trên đầu gối, như muốn che đậy vòng eo phần dưới của cơ thể. Nhưng thân thể của cô hơi béo, hơn nữa mặc chiếc áo len bó sát người, càng giấu thì càng lộ rõ. Trấn Cầu hỏi tiếp:

“Gia đình nhà ta chỉ có hai nhân khẩu ư?”

“Không! Chỉ có một mình bà lão cô đơn này!” Bà già dường như có thiện cảm với Trấn Cầu, vội cướp lời. “Con gái lão hộ khẩu ở binh đoàn xây dựng Hắc Long Giang. Nó bị ốm, trở về nhà, song hộ khẩu vẫn chưa kịp chuyển về. Lão đang muốn đến đồn công an làm việc này đấy. Nghe nói việc này rất khó, cháu ơi, cháu có thể làm giúp việc này không?”

Thì ra, cô ta là thanh niên trí thức từ miền Bắc bị ốm trở về. Trấn Cầu có một cảm giác bỗng hiểu ra nhiều điều. Nói như vậy, thì người đàn ông ẩn náu kia đích xác là con gấu miền Bắc? Cô ta là thanh niên trí thức đã đi một chặng đường rất xa, Đông Bắc nhất định là một nơi rất có ý nghĩa? Cô ta có còn là con gái nữa không? Không! Cô nhất định là đàn bà rồi. Trong gian phòng này, cô ta trở thành đàn bà ư? Trấn Cầu nghiêng người, một lần nữa xét đoán chiếc giường chỉ hở ra một góc ở trong gian phòng kia, lờ mờ nhìn thấy trên chiếc chiếu mỏng bạc màu có rất nhiều vết loang lổ màu hồng đậm. Khi ấy, cô gái gọi là Hạc Tử tiến vào tầm nhìn của cậu, đứng ở cửa tò vò của gian phòng. Cơ thể cô rất giống một chiếc lọ độc bình lớn bằng sứ trắng muốt.

“Gian phòng bên trong là chỗ ngủ của cô phải không?” Trấn Cầu nói, giọng cậu hơi rè đi, hình như cổ họng bị cái gì chẹn cứng.

“Đúng! Tôi ngủ trong gian ấy”. Cô nhìn thẳng vào mắt Trấn Cầu, làm cho lòng cậu như tê dại đi.

“Tôi dám nói, tôi muốn vào phòng đó xem sao, nhất định cô sẽ rất không vui”.

“Trong phòng còn chưa dọn dẹp, lộn xộn lắm, thực sự là ngại không muốn mời anh vào”.

Trấn Cầu đứng sát vào cô, hạ thấp giọng, như ghé sát tai cô nói nhỏ: “Nếu tôi cứ muốn vào thì sao?”

Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt vênh váo của Trấn Cầu. Đôi mắt cô mở to, phóng ra những tia sáng khác thường. “Tôi biết anh không thể làm như vậy”. Trấn Cầu cảm thấy hơi thở nóng rực tỏa ra từ thân thể cô đã vây chặt lấy cậu. Cô đột nhiên làm một động tác giống như đối xử với người trong nhà, đưa tay mân mê cổ chiếc áo bông đại cán màu xanh trên người Trấn Cầu, và thấp giọng: “Anh sẽ không làm như vậy, phải không?” Trấn Cầu cúi xuống ngắm nhìn cặp môi tươi đỏ ướt át của cô, hơi hướng đàn bà từ thân thể cô tỏa ra mỗi lúc một nồng đậm, như ôm chặt thân thể còn trai tân của cậu. Nhưng, cậu cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lúc. Có chỗ nào không đúng đây? Đột nhiên cậu nhớ lại mình đang làm nhiệm vụ tuần tra ban đêm, mà cô ta thì che giấu người đàn ông miền Bắc đang ẩn náu kia. Bỗng nhiên, Trấn Cầu muốn vùng vẫy thoát ra khỏi cái ổ quỷ.

“Tôi phải đi vào kiểm tra, đây là trách nhiệm của tôi”.

Nói vậy, vai cậu vùng lên, xông qua trước sự ngăn chặn của Hạc Tử, tiến vào trong gian xép. Cậu lập tức cảm giác như tiến vào cái thùng ảo thuật. Trong phòng trống không, bốn bề là bức tường dán giấy bào. Có một bàn viết nhỏ và một chiếc giường, trên chiếu in những hình bông hoa hồng nho nhỏ (không phải là những vết loang lổ màu đỏ), có một chiếc gối phủ khăn mặt bông. Người đàn ông miền Bắc kia không có ở đây, anh ta đã biến mất.
 
II

Trấn Cầu thường xuyên cảm thấy bứt rứt không yên. Cậu không tài nào xác định người đàn ông miền Bắc kia tồn tại thực hay chỉ là ảo giác của mình khi ấy.

Trấn Cầu lại một lần nữa nhìn thấy người phụ nữ tên là Trần Trà Hạc ấy, hơn một tháng sau, tại rạp chiếu phim Âu Giang. Khi ấy, các rạp đang chiếu một bộ phim truyện Rumani đang cực kỳ chấn động Sóng sông Đanuyp, khán giả rất đông, hơn nữa phim đặc biệt xúc động. Nhằm tăng cường lực lượng trị an cho các rạp chiếu phim, tổ của Trấn Cầu được điều động đến. Đội viên liên phòng được làm nhiệm vụ ở rạp chiếu phim là việc thơm, chẳng những được xem phim miễn phí, mà còn có một đặc quyền nho nhỏ, có thể dẫn người quen không có vé vào rạp. Một đêm nọ, do nhân viên chạy phim giữa các rạp bị nổ lốp xe đạp, phim về rạp muộn hơn hai mươi phút. Phim trong rạp mới chiếu được hai phần ba, khán giả của buổi chiếu sau đã đến đứng chật cứng cả cửa rạp, làm cho con đường vốn không rộng rãi lắm bị kẹt cứng. Trấn Cầu giữ cửa rạp như lâm trận gặp quân địch đông gấp bội. Cậu biết trong đám người tập trung có rất nhiều tên đầu trộm đuôi cướp trà trộn dễ gây chuyện, chúng chỉ khoái xem những cảnh chú Tômát ngủ với mỹ nữ trong phim.

Trước khi tổ của Trấn Cầu đến đây làm nhiệm vụ tăng cường, đã xảy ra chuyện như thế này: một cô gái muốn trả lại một chiếc vé, kết quả bị người tranh nhau mua vé vây kín vòng trong vòng ngoài. Vô số bàn tay thò vào giật chiếc vé, đồng thời đa số bàn tay thừa cơ sờ mó. Mấy tên côn đồ nhân dịp xé rách cả quần áo của cô, chẳng mấy chốc cô gái mình trần như nhộng. Trước mắt, những gã như vậy trà trộn trong đám đông đâu có ít!

Người ở bên ngoài rạp mỗi lúc một nhiều, thường xuyên gây ồn ào náo động chút ít. Trấn Cầu tinh thần càng thêm căng thẳng, chú ý theo dõi hành động của đám đông. Chính lúc ấy, cậu trông thấy Hạc Tử và mẹ cô đứng bên cạnh một mẹt hàng bán kẹo dừa, đậu rang. Tóc bà già chải bóng mượt, mặc áo len đen, ngó đông ngó tây trong màn đêm. Hạc Tử mặc áo bông đỏ, cổ quấn khăn san. Ánh đèn dầu vàng chanh của những mẹt hàng rong bán kẹo dừa chiếu sáng gương mặt hiền dịu ửng hồng của cô.

    Nổi bật
        Mới nhất
        TUẦN ĐÊM ( Phần 1)<br><I>Truyện ngắn của</I> TRẦN HÀ <I>(Trung Quốc)</I>
        • Mặc định