Đoàn ĐBQH TP. Hồ Chí Minh góp ý sửa các luật trong lĩnh vực y tế
Nhiều ý kiến cho rằng việc sửa đổi các luật cần theo hướng tinh gọn, đồng bộ nhưng không tạo khoảng trống pháp lý; đồng thời quy định rõ trách nhiệm, thẩm quyền của từng cơ quan, phù hợp thực tiễn và nâng cao hiệu quả bảo vệ quyền, lợi ích của người dân.
Chiều 14/9, Đoàn ĐBQH TP. Hồ Chí Minh tổ chức Hội nghị góp ý Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Trẻ em, Luật Người khuyết tật, Luật Khám bệnh, chữa bệnh, Luật Dược, Luật Phòng, chống tác hại của rượu, bia, dự kiến trình xin ý kiến tại Kỳ họp thứ 2 Quốc hội khóa XVI. Phó Trưởng đoàn chuyên trách Đoàn ĐBQH thành phố Võ Ngọc Thanh Trúc chủ trì hội nghị.

Phát biểu tại hội nghị, Phó Trưởng đoàn chuyên trách Đoàn ĐBQH thành phố Võ Ngọc Thanh Trúc cho biết, các nội dung sửa đổi lần này tập trung vào 4 nhóm vấn đề chính, trong đó có điều chỉnh quy định phù hợp với mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, đẩy mạnh phân cấp, phân quyền và nâng cao chất lượng dịch vụ, hiệu quả quản lý nhà nước.
Phó Trưởng đoàn chuyên trách Đoàn ĐBQH thành phố Võ Ngọc Thanh Trúc đề nghị các đại biểu tập trung góp ý những nội dung sửa đổi, bổ sung, nhất là các vấn đề từ thực tiễn. Đoàn ĐBQH thành phố sẽ tổng hợp đầy đủ các ý kiến để gửi cơ quan có thẩm quyền phục vụ quá trình tiếp thu, chỉnh lý dự thảo.
Không để khoảng trống trong bảo vệ trẻ em

Đối với Luật Trẻ em, nhiều ý kiến đề nghị việc sửa đổi không chỉ nhằm tinh gọn quy định mà phải bảo đảm không tạo khoảng trống pháp lý trong quá trình thực hiện.
Phó Chủ tịch Hội Bảo trợ Trẻ em thành phố Nguyễn Văn Tính cho rằng, trong lĩnh vực bảo vệ trẻ em cần xác định rõ đầu mối quản lý nhà nước và thẩm quyền giải quyết công việc sau khi thực hiện phân cấp. Ngành Y tế cần được xác định phù hợp hơn với vai trò quản lý, kết nối và tổ chức thực hiện các nhiệm vụ liên quan đến bảo vệ trẻ em tại cơ sở.

Cùng với đó, cơ chế phối hợp giữa chính quyền, ngành Y tế, Công an và các tổ chức chính trị - xã hội cần được quy định rõ hơn, nhất là trong tiếp nhận, xử lý thông tin về trẻ em bị bạo lực, xâm hại. Đây là những vụ việc đòi hỏi sự can thiệp nhanh, sát cơ sở và phối hợp chặt chẽ giữa các đơn vị.
Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố Huỳnh Thị Thúy Phương cho rằng, đối với các cơ sở cung cấp dịch vụ bảo vệ trẻ em, cần tiếp tục duy trì quy định khung làm cơ sở quản lý, đăng ký hoạt động, kiểm tra chuyên môn và xử lý khi có vi phạm nghiêm trọng. Chính phủ có thể được giao quy định cụ thể về điều kiện, trình tự, thủ tục cấp phép, đình chỉ hoặc chấm dứt hoạt động.

Theo Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố, nếu bỏ các quy định liên quan mà không có cơ chế thay thế phù hợp có thể phát sinh khoảng trống trong quản lý đối với nhóm đối tượng đặc biệt dễ bị tổn thương là trẻ em.
Các đại biểu cũng đề nghị rà soát, đồng bộ quy định về trẻ em với pháp luật về tư pháp người chưa thành niên; làm rõ các quy định về giáo dục, hỗ trợ người chưa thành niên vi phạm pháp luật tại địa phương, tránh chồng chéo và bảo đảm thống nhất trong tổ chức thực hiện.
Quan tâm thực chất đến người khuyết tật và chất lượng y tế

Góp ý về Luật Người khuyết tật, đại diện Hội Luật gia thành phố Phạm Thanh Tuyền đề nghị dự thảo tiếp cận rộng hơn với xu hướng phát triển và hội nhập quốc tế, nhất là trong hỗ trợ người khuyết tật tiếp cận giáo dục, thông tin và các dịch vụ xã hội.
Theo luật sư Phạm Thanh Tuyền, bên cạnh ngôn ngữ ký hiệu và chữ nổi, cần tính đến nhiều hình thức hỗ trợ khác như tài liệu nổi, sách nói kỹ thuật số và các sản phẩm thông tin phù hợp với từng nhóm người khuyết tật. Việc quy định theo hướng mở sẽ giúp pháp luật thích ứng tốt hơn với sự phát triển của công nghệ và nhu cầu thực tế.

Đặc biệt, cần chú trọng phát triển đội ngũ chuyên gia, giáo viên, nhân viên có chuyên môn hỗ trợ trẻ khuyết tật, trong đó có trẻ tự kỷ. Đây là nhóm trẻ có nhu cầu đặc thù, đòi hỏi phương pháp giáo dục, chăm sóc và hỗ trợ phù hợp, trong khi nguồn nhân lực chuyên sâu còn hạn chế.
Đối với Luật Khám bệnh, chữa bệnh, các đại biểu quan tâm đến chất lượng dịch vụ và cơ chế xác định giá khám, chữa bệnh. Đại diện Hội Luật gia thành phố cho rằng, việc tính đúng, tính đủ chi phí dịch vụ y tế không chỉ dựa trên cơ sở vật chất, trang thiết bị mà còn phải phản ánh giá trị nguồn nhân lực, trình độ chuyên môn và kinh nghiệm của đội ngũ y tế.

Do đó, cần có cách tiếp cận phù hợp trong xây dựng giá dịch vụ, đồng thời từng bước nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh theo yêu cầu, đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người dân. Việc phân cấp cho địa phương quyết định một số nội dung cũng cần đặt trong tổng thể điều phối của Bộ Y tế, bảo đảm thống nhất về chất lượng, tránh khoảng cách quá lớn giữa các địa phương, giữa đô thị lớn với khu vực nông thôn.
Đối với Luật Phòng, chống tác hại của rượu, bia, nhiều ý kiến cho rằng cần tiếp tục rà soát những quy định đã bộc lộ hạn chế sau một thời gian thực hiện.
Một trong những vấn đề được đặt ra là cách tiếp cận đối với tình trạng nghiện rượu, bia cần cập nhật đầy đủ hơn các yếu tố về sức khỏe tâm thần, hành vi và sự lệ thuộc, thay vì chỉ tập trung vào biểu hiện về lượng sử dụng.
Bên cạnh đó, việc bỏ một số yêu cầu quản lý đối với hoạt động kinh doanh có điều kiện cũng cần được cân nhắc trên cơ sở bảo đảm khả năng kiểm soát các nguy cơ đối với sức khỏe cộng đồng.