Quốc tế

Ấn Độ hướng tới năm 2026 với nền tảng cấu trúc vững chắc

Như Ý 17/02/2026 08:30

Bất chấp bối cảnh kinh tế toàn cầu suy yếu và căng thẳng thương mại gia tăng, Ấn Độ tiếp tục ghi nhận mức tăng trưởng ấn tượng trong năm 2025. Với nền tảng dựa trên nhu cầu nội địa, cải cách cơ cấu và đầu tư hạ tầng, nền kinh tế Ấn Độ được đánh giá có đủ điều kiện để duy trì động lực sang năm 2026, dù vẫn đối mặt nhiều thách thức dài hạn.

Động lực tăng trưởng đến từ nhu cầu nội địa và cải cách cơ cấu

Trong năm 2025, GDP thực tế của Ấn Độ ước tăng gần 7%, nối dài mức tăng trưởng trung bình khoảng 6% mỗi năm trong ba thập kỷ qua. Thành tích này đạt được trong bối cảnh kinh tế toàn cầu tăng trưởng chậm, đầu tư suy giảm và thương mại quốc tế thiếu ổn định.

Động lực chính đến từ tiêu dùng tư nhân, đặc biệt tại khu vực nông thôn, cùng với sự mở rộng chi tiêu công. Đây được xem là những yếu tố mang tính cấu trúc nội tại, góp phần tạo nên nền tảng tăng trưởng bền vững. Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) duy trì ổn định giá cả và điều chỉnh lãi suất theo hướng hỗ trợ tiêu dùng và đầu tư. Trong khi đó, nguồn thu ngân sách gia tăng nhờ số hóa quản lý và mở rộng nền kinh tế đã tạo dư địa cho chính phủ thúc đẩy chi tiêu.

Xuất khẩu tiếp tục đóng góp tích cực dù môi trường thương mại quốc tế nhiều biến động. Các ngành điện tử, dược phẩm và công nghệ tri thức ghi nhận tăng trưởng, trong khi các mặt hàng truyền thống như chè, cà phê, gia vị, may mặc và giày dép duy trì hiệu suất ổn định. Đồng rupee mất giá sau các động thái áp thuế từ phía Mỹ đã phần nào cải thiện năng lực cạnh tranh. Bên cạnh đó, chiến lược đa dạng hóa thị trường sang châu Á và các nền kinh tế đang phát triển giúp Ấn Độ giảm thiểu tác động từ các cú sốc chính sách.

k3ob-23-apr.jpg
Theo báo cáo cuối năm 2025 của Chính phủ Ấn Độ, nước này đã chính thức vượt Nhật Bản trở thành nền kinh tế lớn thứ 4 thế giới với GDP đạt khoảng 4.180 tỷ USD. Ảnh: The Indian Times

Những thách thức về nợ công, sản xuất và hội nhập chuỗi giá trị

Triển vọng năm 2026 được đánh giá tích cực khi tăng trưởng mang tính cấu trúc thay vì ngắn hạn. Tuy nhiên, tính bền vững của đà tăng trưởng phụ thuộc vào khả năng xử lý một số thách thức quan trọng.

Nợ là một trong những vấn đề đáng lưu ý. Nợ hộ gia đình hiện tương đương khoảng 41,9% GDP, trong khi tổng nợ chính phủ ở mức 81,3% GDP, chủ yếu là nợ nội địa bằng đồng rupee. Dù các mức này chưa vượt ngưỡng rủi ro so với nhiều nền kinh tế mới nổi, việc gia tăng đòn bẩy cần được kiểm soát chặt chẽ. Nợ nước ngoài tính đến tháng 9/2025 ở mức 19,2% GDP và vẫn trong tầm kiểm soát, song rủi ro sẽ gia tăng nếu vay nợ bằng USD tăng nhanh.

Một thách thức khác là tỷ trọng ngành sản xuất còn khiêm tốn, chỉ chiếm khoảng 13% GDP trong năm tài chính 2024–2025, thấp hơn nhiều so với mục tiêu 25% của chính phủ. Dù dự kiến tăng lên 14% trong năm 2025–2026, việc nâng cao vị thế trong chuỗi giá trị toàn cầu vẫn là nhiệm vụ dài hạn. Các hiệp định thương mại tự do với Anh và Liên minh châu Âu, cùng chính sách hỗ trợ đầu tư vào sản xuất, năng lượng và quốc phòng, được kỳ vọng tạo động lực mới. Việc cải thiện hạ tầng và đơn giản hóa quy định cũng đóng vai trò then chốt.

Các biện pháp tài khóa như nâng ngưỡng chịu thuế thu nhập và giảm thuế GST đối với 375 mặt hàng tiêu dùng vào tháng 9/2025 có thể thúc đẩy cầu nội địa, song đồng thời đặt ra yêu cầu cân đối ngân sách và kiểm soát thâm hụt.

Năng lượng, thương mại và bài toán dân số trong dài hạn

Trong dài hạn, tăng trưởng bền vững của Ấn Độ phụ thuộc vào năm trụ cột: hiện đại hóa hạ tầng, điều chỉnh cơ cấu, chuyển đổi năng lượng, mở rộng thương mại – đầu tư và giảm nghèo.

Ấn Độ có lợi thế trong năng lượng tái tạo, song nhu cầu của nền kinh tế số đòi hỏi nguồn cung năng lượng dồi dào và ổn định. Việc đa dạng hóa nguồn cung, bao gồm cả điện hạt nhân, được xem là cần thiết. Đồng thời, duy trì nguồn nhiên liệu hóa thạch trong giai đoạn chuyển tiếp được đánh giá là giải pháp thực tế nhằm bảo đảm năng lực cạnh tranh của các ngành trọng điểm.

Chiến lược thương mại cần tiếp tục cân bằng giữa mở rộng hợp tác với các thị trường tăng trưởng nhanh tại châu Á, châu Âu, khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương và BRICS, đồng thời duy trì quan hệ ổn định với Mỹ và phương Tây. Các cuộc đàm phán đang diễn ra với Washington mang lại kỳ vọng tích cực.

Cuối cùng, yếu tố dân số đóng vai trò quyết định. Lực lượng lao động trong độ tuổi làm việc ngày càng tăng có thể trở thành lợi thế nếu được trang bị kỹ năng phù hợp. Trong bối cảnh hiện đại hóa và đô thị hóa diễn ra nhanh, khu vực phi chính thức tiếp tục thu hút tỷ lệ lớn lao động. Chính sách hỗ trợ giáo dục, đào tạo kỹ năng và thúc đẩy sự tham gia của phụ nữ vào thị trường lao động sẽ có ý nghĩa quan trọng trong việc biến lợi thế nhân khẩu học thành động lực tăng trưởng và công cụ giảm nghèo.

Với nền tảng nhu cầu nội địa vững chắc, cải cách cơ cấu tiếp diễn và đầu tư hạ tầng được đẩy mạnh, triển vọng tăng trưởng của Ấn Độ trong năm 2026 được đánh giá là khả quan, dù vẫn đòi hỏi quản trị thận trọng trước các rủi ro dài hạn.

Như Ý