Vướng quy hoạch hay chưa cương quyết?

Bảo Hân 27/05/2017 08:04

Kênh mương T2-7 vốn là kênh dẫn nước tưới tiêu cây trồng và hoa màu cho toàn bộ ruộng đồng, vườn tược của người dân xã Di Trạch, Hoài Đức, Hà Nội. Từ khi Điểm Công nghiệp Di Trạch đi vào hoạt động, dòng kênh này đã bị ô nhiễm nghiêm trọng, nguồn nước đã biến đổi - thay vì đỏ màu phù sa, nay từng khúc đã biến thành màu xanh đen ngòm, đầy váng dầu, có đoạn trắng đục…

Người dân thất thu

Theo phản ánh của người dân xã Di Trạch, trước đây kênh mương T2-7 rất sạch, cá tôm, cua rất nhiều. Nhưng mấy năm gần đây, do việc xả thải không qua xử lý qua bể lắng hoặc trạm xử lý tập trung của các doanh nghiệp, nhất là các doanh nghiệp sơn, dệt, nhuộm, chất thải của một số công ty chuyên sản xuất miến dong, mạch nha… khiến dòng kênh bị ô nhiễm trầm trọng, nước ngày càng biến màu, thậm chí bốc mùi hôi tanh; cá tôm bị bức tử vì ô nhiễm…

Cá, tôm không sống nổi ở Kênh mương T2-7 do nguồn nước bị ô nhiễm nặng Ảnh: Bảo Hân
Cá, tôm không sống nổi ở Kênh mương T2-7 do nguồn nước bị ô nhiễm nặng Ảnh: Bảo Hân

Ông Nguyễn Bá Hưng, thôn Vực, Di Trạch, Hoài Đức cho biết: gia đình ông hiện có 6 mẫu ruộng, nằm ngay sát kênh mương T2-7. Do hoạt động xả thải của các doanh nghiệp tại Điểm công nghiệp Di Trạch nên mấy năm trở lại đây dòng nước kênh mương T2-7 đã bị ô nhiễm, nước nhuốm màu xanh đen, hôi thối, không thể tưới tiêu cho hoa màu cũng như cây cối. Không biết mức độ ô nhiễm đến đâu, nhưng vườn quả nhà nào mà bị nước kênh T2-7 tràn vào là có nguy cơ vụ mùa đó mất trắng vì nước làm thối gốc rễ và quả… Gia đình tôi trong năm 2016, do trời mưa, nước mương tràn vào, làm thất thu mất mấy trăm triệu đồng từ vườn ổi, đu đủ, dưa lê.

Cụ Nguyễn Thị Thìn, Thôn Vực, Di Trạch bức xúc: Kênh mương T2-7 vốn có ý nghĩa quan trọng đối với người dân Di Trạch, bởi từ bao đời dùng để tưới tiêu cho hoa màu, cây trồng toàn bộ diện tích của các hộ dân trên địa bàn. Nhờ có nguồn nước từ kênh này mà hoa quả như: ổi, lê, cam canh… ở đây luôn ngọt và nổi tiếng. Nhưng giờ nước kênh bị ô nhiễm, những hộ làm vườn không dám lấy nước từ mương tưới cây, mà phải đào hố hoặc hút nước giếng khoan, chất lượng quả vì vậy cũng giảm sút. Bằng mắt thường cũng nhìn thấy nước thải từ các cống là do đơn vị, doanh nghiệp nào xả ra, song, hàm lượng độc tố, ô nhiễm như thế nào thì cơ quan chức năng kiểm tra sẽ rõ. Vì vậy, chỉ mong các cấp chính quyền cùng vào cuộc để sớm giải quyết vấn đề này cho dân…

Liệu có xử lý triệt để?

Hiện nay, toàn xã Di Trạch có khoảng trên dưới 1.000 hộ gia đình, trong đó 100% các hộ dân vẫn phải dùng nước giếng khoan.

Phó Chủ tịch UBND xã Di Trạch Vương Ngọc Thịnh cho biết, năm 2006, UBND tỉnh Hà Tây cũ (nay thuộc TP Hà Nội) ban hành Quyết định thu hồi 83.862m2 đất nông nghiệp của xã Di Trạch chuyển thành đất chuyên dùng giao cho Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng huyện thực hiện bồi thường, hỗ trợ, giải phóng mặt bằng và xây dựng hạ tầng kỹ thuật Điểm công nghiệp Di Trạch. Đến tháng 5.2010, Điểm Công nghiệp này có 18 doanh nghiệp đăng ký thuê đất, năm 2015, các doanh nghiệp mới chính thức đi vào hoạt động như: Công ty cổ phần sơn Infor Việt Nam, Công ty Bê tông Minh Đạt, Công ty Bảo Ngọc AKITO… Những năm gần đây, chất thải, nước thải từ hoạt động sản xuất của các Công ty này khiến cho môi trường ô nhiễm nặng, nhất là ô nhiễm tại kênh T2-7, ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống sản xuất của người dân. Trước thực trạng này, UBND xã đã đề nghị các doanh nghiệp trong quá trình hoạt động xử lý chất thải, nước thải phải bảo đảm vệ sinh môi trường, thống kê lượng rác thải, có trách nhiệm ký hợp đồng với các đơn vị xử lý chất thải công nghiệp theo quy định. Mặt khác, UBND xã đã kiến nghị UBND huyện xem xét nguồn kinh phí xây dựng khu xử lý nước thải tập trung, nhưng đến nay cũng chưa tìm được tiếng nói chung do kinh phí đầu tư xây dựng trạm xử ký quá lớn, trong khi TP chỉ cho các DN hợp đồng thuê đất theo từng năm một (do phần đất vướng quy hoạch nằm trong trục Hồ Tây - Ba Vì), nên phần nào có tâm lý không ổn định, vì vậy DN cũng không đầu tư trạm xử lý…

Trưởng phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Hoài Đức Nguyễn Xuân Lý cho biết, việc nhiều doanh nghiệp ở Di Trạch không có khu xử lý môi trường dễ dẫn đến khó kiểm soát về vệ sinh môi trường. Để khắc phục, UBND huyện đã yêu cầu thành lập ban đại diện cho điểm công nghiệp để quản lý các vấn đề phát sinh được nhanh chóng. Song thực tế đến nay, các vấn đề về xử lý rác thải và vệ sinh môi trường quanh điểm công nghiệp vẫn đang hết sức đáng lo ngại khi các doanh nghiệp vẫn gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân xung quanh. Để xử lý nước thải cho các khu, cụm công nghiệp trên địa bàn, huyện đã tiến hành xây một nhà máy xử lý nước thải ở xã Vân Canh. Tới đây, khi xây dựng xong và đi vào hoạt động, nhà máy này sẽ có thể xử lý nguồn nước cho nhiều xã. Nhưng trước mắt, để giải quyết vấn đề ô nhiễm nguồn nước kênh T2-7 ở Di Trạch, huyện đã phối hợp với xã Di Trạch và ngành chức năng lấy mẫu nước của một số doanh nghiệp (3 DN sơn, 1 nhuộm) xét nghiệm. Khi có kết quả công bố, nếu phát hiện các thành phần độc tố vượt quá cho phép, sẽ buộc các doanh nghiệp phải tự khắc phục, nếu không sẽ có giải pháp mạnh hơn để xử lý như đề nghị rút giấy phép hoạt động...

Bảo Hân