Khoanh vùng ứng cử viên vô địch
Theo tỷ lệ các nhà cái châu Âu đưa ra thì các ứng cử viên vô địch EURO 2012 là Tây Ban Nha, Đức, Hà Lan, Anh, Pháp, Italy và Bồ Đào Nha. Nhưng nếu nhìn thực lực thì có thể khoanh vùng hẹp hơn thế.
1. Tây Ban Nha
Đương kim vô địch Euro đương nhiên vẫn là ứng cử viên số một khi hầu hết cầu thủ trong thế hệ vàng từng giành chức vô địch EURO 2008 và World Cup 2010 vẫn còn đó như Cassilas, Pique, Xavi, Silva, Iniesta, Fabregas, Alonso, Ramos, Busquets... Thất bại của CLB Barcelona mùa giải vừa qua với hạt nhân gồm nhiều tuyển thủ quốc gia khiến người ta có quyền đặt dấu hỏi về tính hiệu quả của tiqui-taca, nhưng Tây Ban Nha mới chỉ thua 6 trận sau EURO 2008 và toàn thắng 18 trận liên tiếp ở vòng loại 2 giải đấu lớn gần nhất. Hơn nữa, ở đội tuyển Bò tót còn có thêm lực lượng từ Real Madrid với Cassilas, Albiol, Samos, Alonso cùng các đội khác. Có thể tiqui-taca ở đội tuyển không nhuyễn bằng lối chơi hàng tuần ở Barca, nhưng đổi lại Tây Ban Nha có nhiều miếng đánh đột biến hơn, đa dạng hơn với nhiều mũi tấn công mới. Alonso có thể chuyền dài, Llorente hay Soldado có thể chơi bóng bổng. Điểm bất lợi của Tây Ban Nha có thể chỉ ra 3 điều: sự mệt mỏi của các trụ cột, hầu hết đều gần 30 tuổi; thiếu một tiền đạo cắm đẳng cấp do Villa bị chấn thương; lối chơi cù nhầy và rát của các đối thủ.
![]() Iker Cassilas |
2. Đức
Thất bại của Bayern Munich trước Chelsea ở chung kết Champions League là lời cảnh tỉnh cho đội tuyển Đức. Rõ ràng với 3 lần vô địch châu Âu, 6 lần vào chung kết, 11 lần tham dự và truyền thống của bóng đá Đức, cỗ xe tăng luôn là đối thủ nguy hiểm, nhưng từ một đội bóng mạnh đến việc lên ngôi là chuyện khác. Lần về nhì ở World Cup 2010 và xếp thứ 3 ở EURO 2008 cho thấy Đức vẫn là một đội bóng mạnh nhưng họ cần nhiều hơn thế để đoạt chức vô địch. Là tập hợp của nhiều cầu thủ Bayern và Dortmund, 2 đội bóng mạnh nhất nước Đức và đều thiên về bóng đá tấn công, nhưng Gomez chưa ghi bàn nào ở các giải đấu lớn còn Kloses đã 34 tuổi. Điểm yếu của Đức còn nằm ở vị trí trung vệ khi họ không có ai đẳng cấp, Mertesacker vừa bình phục chấn thương, những cái tên còn lại là Boateng, Badstuber, Friedrick, trong khi Neuer không giỏi xử lý tình huống và chỉ huy hàng thủ, dù được coi là thủ môn xuất sắc nhất thế giới hiện giờ. Điểm mạnh của Đức là hàng tiền vệ dồi dào và biến hóa với Schweinsteiger, Oezil, Kroos, Khedira, Mueller cùng 2 tài năng trẻ là Reus và Goezt. Rất có khả năng đội tuyển Đức sẽ sử dụng một con bài bí mật kiểu như Mueller - Vua phá lưới ở World Cup 2010.
3. Hà Lan
Cho tới lúc này người ta vẫn luôn nhắc tới thế hệ của Van Basten, Rijkaard, Gullit vô địch EURO 1988 là thế hệ chói lọi nhất mà bóng đá Hà Lan đã có và cũng là thế hệ đã đem về cho Hà Lan vinh quang duy nhất trên đấu trường quốc tế. Từ đó đến nay, dù đã sản sinh ra rất nhiều cầu thủ tài năng tiếp theo nhưng tuyển Hà Lan vẫn vô duyên một cách kỳ lạ. Lối chơi của họ trước đây vốn đẹp mắt theo kiểu tấn công tổng lực nhưng không thật sự đem lại nhiều vinh quang bởi bị bóp nghẹt trước lối đá thực dụng. Sau World Cup 2010 mà Hà Lan vào đến chung kết với lối chơi chặt chém, cơn lốc màu da cam đã tỉnh ngộ khi không thể chỉ dựa vào lối đá hoa mỹ mà thắng được. Có thể chia đội tuyển Hà Lan làm 2 nửa, nửa trên với các ngôi sao tấn công kỹ thuật hàng đầu như vua phá lưới Bundesliga và vòng loại với 12 bàn (Huntelaar) và Premier League (Van Persie) với Robben, Van Der Vaart, Sneijder. Nửa bên dưới là các cầu thủ chơi theo kiểu công nhân, lấy sức nhiều hơn như Heitinga, Nigel de Jong, Elia, Van Bommel. Cùng với HLV Van Marwijk, Hà Lan là sự pha trộn giữa các công nhân và nghệ sỹ có thể đem đến cho họ thành công ở EURO năm nay khi các trụ cột đều vào độ chín của sự nghiệp. Hà Lan là đội bóng sở hữu hàng công xuất sắc nhất vòng loại EURO với 37 bàn, hơn Anh 20 bàn, Pháp 22 bàn, nhưng đầu tiên họ phải vượt qua bảng tử thần với Đức và Bồ Đào Nha.
4. Pháp
Với 2 chức vô địch EURO, Pháp luôn là cái tên đáng gờm. Kể từ sau sự cố ở World Cup 2010, người Pháp đã rũ bỏ quá khứ và quyết tâm xây mới đội hình cùng với thuyền trưởng Laurent Blanc. Không có quá nhiều ngôi sao nổi trội, giờ Gà trống Gaulois cân bằng hơn, với sức trẻ, giàu sức chiến đấu, tinh thần tập thể và ý thức dân tộc cao. Với 18 trận bất bại cùng thành tích giao hữu tốt trước Anh và Brazil, Pháp hoàn toàn có quyền tự tin ở EURO năm nay. Những trụ cột của họ là Benzema, Ribery, Nasri, Lloris, Menez… The Blues là đội bóng cân bằng nhất ở cả công và thủ nhưng họ lại thiếu một mẫu thủ lĩnh thực sự kiểu Zidane ngày trước, điều có thể ngăn cản họ đi đến thành công. Thậm chí HLV Blanc cũng nói thẳng là Pháp không thể vô địch nhưng những chức vô địch của họ đều đến theo cách chẳng ai có thể ngờ.
![]() Andrea Pirlo |
5. Italy
Người ta chưa bao giờ đánh giá thấp đội bóng màu Thiên thanh ở bất kỳ giải đấu nào nhưng họ không quá có duyên ở EURO như World Cup với chỉ một lần vô địch. Thành tích không tốt ở những giải đấu lớn gần đây có thể là lợi thế cho Italy khi họ có thể thi đấu thoải mái, không chịu sức ép nào. Công bằng mà nói thì đây là đội tuyển Italy yếu nhất trong nhiều năm qua khi tập hợp hầu hết gương mặt mới. Họ trẻ trung và giàu khát vọng, gần giống đội tuyển Pháp. Italy cũng chơi tấn công phóng khoáng hơn, đẹp mắt. Italy không còn những hậu vệ lừng danh và thành tích chỉ thủng lưới 2 bàn ở vòng loại trong bảng đấu gồm toàn đối thủ yếu vẫn là một dấu hỏi. Hàng tiền vệ có thể tạm ổn với Nocerino, Pepe, Pirlo, Rossi, Motta, Montolivo nhưng Italy đang gặp khủng hoảng về chân sút bởi Rossi và Cassano vắng mặt, còn Balotelli, Pazzini và Iaquinta thất thường, Di Natale không có nhiều kinh nghiệm ở các giải đấu lớn.

