Hạt bụi tật nguyền (Phần 1)
Truyện của Võ Diệu Thanh
>> Hạt bụi tật nguyền (Phần cuối)
>> Hạt bụi tật nguyền (Phần 2)
Mỗi lần tới nhà chị Thềm, tôi cố né cái lề đường gần nhà chị. Nơi đó thường dội vô đầu tôi một câu hỏi. Liệu ở cái cõi vô thường đầy bất trắc này, có ai bào chế được loại thuốc lãng quên những cơn đau ở sâu trong lòng không?
Chị Thềm vừa đi đâu mới về. Cô gái đi cùng xe với chị bước ra chào tôi. Cô khom người với lấy cái áo khoác đưa chị. Chỗ trễ quần là một khúc da trắng nõn. Rãnh của hai đồi mông là hình xăm một con mèo đen… Tôi mím môi trong khi cô gái vào lại xe và giơ tay lên tạm biệt chúng tôi.
- Chị có biết cô đó là người của tổ chức Mèo Đen không?
- Có, chị cũng là thành viên của họ mà.
Tôi thấy có một cái gì đó vừa chụp xuống đầu mình. Nặng một đội. Gan ruột tan đâu hết, chỉ còn một khoảng trống làm cho mình hoang hoải. Tổ chức Mèo Đen tập hợp những người sống “mới”, y như thuở hồng hoang. Những thành viên trong đó có thể làm tình theo kiểu bầy đàn. Điều họ thích nhất là “bắt cặp” giữa tập thể. Một đôi gây cảm hứng. Những thành viên còn lại mời nhau như chọn bạn nhảy trong vũ trường, không phân biệt tuổi tác, giới tính.
|
|
- Chị có thể lột sạch mình trước mặt bất cứ người nào. Có thể lên giường với bất kỳ ai, kể cả em…
- Chị…?
- Tổ chức này đã giúp chị nhìn điều đó một cách nhẹ nhàng. Người ta đói thì ăn, bất cứ món nào, bất cứ khi nào. Ở đây, đàn ông đàn bà là bình đẳng nhau nhất. Không có chuyện vinh nhục trong tình dục. Chỉ có cảm thông và tận hưởng.
Tôi bước khỏi nhà chị, những bước chới với. Giống như hôm nay một cái chân mình bị chặt cụt bớt mấy phân. Hình như bị chặt thiệt. Bằng cái loại dao cùn, cứa nhậm nhày. Chắc chắn anh Lâm phải biết chị Thềm đang làm cái gì. Chị đâu có giấu đút gì. Còn anh thì ngày nào cũng kẹp sẵn vài lát bánh mì, pha ly cà phê, ngồi trên xe trước lề đường đối diện nhà chị. Chỉ để nhìn thấy chị một chút rồi đi làm.
Thật là tự do.
Tôi cũng thả nỗi buồn mình cho nó tung tẩy đầy trên đầu, trước mặt sau lưng. Chỉ có không dám giẫm lên nó để bước tới. Hồi còn ở bên nhà, ức lòng quá thường ao ước, mình sẽ vượt biên, mình sẽ tìm một vùng đất mới. Giờ thì chỉ mong được làm một hạt bụi thiệt nhỏ. Khi đó, ai muốn giẫm đạp giày xéo hay là có bị giông bão cuốn đi bất cứ phương trời nào cũng không hề hấn… Mà liệu bụi bặm có đẩy nổi ký ức ra khỏi cái hình thể quá nhỏ nhoi của nó không?
*
![]() |
Tôi không ý thức mình sẽ mãi mãi xa nơi mình lớn từng ngày. Chỉ thấy một cơn xúc động chực tới, chực đi. Thấy bụng dạ mình nó hỗn độn một đám. Dường như không còn phân biệt được đâu là nỗi buồn sinh ly, đâu là nỗi hoang mang trước một bến bờ lạ lẫm. Biên giới, quê hương, mơ hồ như là sự có mặt của tôi trên mặt đất này. Ý nghĩ đó đeo đẳng suốt đoạn đường tôi cong mình dưới khoang ghe...
Cái ghe nhỏ rời bến lúc chạng vạng. Trên đó có sáu thân phận. Chị Thềm anh Lâm bỏ xứ với ao ước được sống mãi bên nhau. Tiện có mặt trong vai trò người dẫn đường thuê. Vợ chồng Đảo là câu chuyện dài.
Đảo cùng xóm với tôi. Anh giỏi buôn bán. Hồi mới mười ba tuổi anh đã một mình qua Nam Vang mua tạp hóa về bán. Lớn lên buôn khắp xứ. Vậy mà đùng một cái không cho hàng hóa lưu thông. “Chỗ ăn không hết chỗ lần không ra”. Nhà nào trồng đậu trồng cà bị nhổ. Nuôi gà cũng không cho nói là do gà ăn mà lương thực bị hao hụt. Vậy mà lúa thu mua của nông dân với giá rẻ mạt, đem chất đầy kho, không phơi phóng. Khi khui ra, hơn phân nửa đã thành rác. Những đống lúa bốc khói, đầy mé sông, trong khi khá nhiều người phải ăn độn. Anh Đảo biết mình không thể sống được nơi này. Điều anh sợ nhất không phải là cực khổ đói nghèo. Hồi nhỏ nhà anh đã nghèo lắm. Buôn bán nhiều năm mới giàu có. Anh sợ những con người nhởn nhơ sai lầm, tìm đủ phương kế để lấp liếm hậu quả... Anh lần dò kiếm đường đi. Một lần mới tới biên giới thì bị bắt lại. Không đủ bằng chứng về tội vượt biên, anh bị giam mấy ngày. Lần thứ hai định đi thì vợ có bầu. Người dẫn đường không dám nhận. Họ ở lại sanh con nhưng đứa nhỏ chết yểu vì ban đen. Nhiều lần trật vuột, anh biết hết những cam go của đường đi. Có lúc anh định không dắt vợ theo. Nhưng vợ anh hồi nhỏ tới lớn chưa từng bươn chải. Giờ bỏ lại chị sẽ rầu mà chết…
So với bốn người họ, chuyện ra đi của tôi coi ra tủi phận hơn nhiều. Tôi bị tình phụ dù chỉ mới mười mấy tuổi. Tôi đang muốn kiếm chỗ làm giàu để con Hí sáng mắt. Ngay lúc đó tình cờ nghe anh Lâm chị Thềm bàn chuyện bỏ đi, tôi quyết định theo họ. Tôi trốn dưới sạp sau lái, ngay chân người đứng chèo.
Lên tới sông biên giới tôi nghe Tiện thúc mọi người đem đồ đạc lên để anh ta trả ghe. Tôi tốc ván chồm lên kêu tên anh Lâm như trối chết.
Mọi người nhìn thấy tôi vừa giận vừa bối rối.
Lâm đứng nhíu mày nhìn tôi khá lâu. Biết không thể bỏ tôi ở lại càng không thể đưa tôi quay về. Anh cho tôi đi, cũng gấp như khi tôi quyết định theo anh.
Đêm đầu chúng tôi ngủ lại nhà một người quen của Tiện khi cả đoàn qua được biên giới. Nguyên nhà chỉ có hai cái giường. Đàn ông một giường, đàn bà một giường.
Đêm thứ hai cả đám ở gọn trong một căn gác. Anh Đảo thúc anh Lâm cưới. Chị Thềm giật mình, nhìn như hỏi “được sao?” Mắt chứa chan buồn tủi lẫn nôn nao. Chị đã bỏ lại cha mẹ, xóm làng, rất đông ánh mắt ngấp nghé của mấy chàng trai cùng lứa để có đám cưới này. Anh Lâm vuốt tay chị.
- Qua bển, mình làm một cái đám cưới thiệt lớn, hé em?
Chị cười, khẽ khàng nép vào anh. Ở đất nước xa lạ, cái đám cưới cỡ nào cũng quá lớn so với cái nhóm ba người chúng tôi.
Đảo lớn tiếng.
- Đừng có cãi, cưới liền đi. Rồi sống chết có nhau. Đường đi… ai mà biết được!
Anh Đảo quá nhiệt tình? Lâm nhờ Tiện mua ít món để bày ra. Chị Thềm cùng anh Lâm hướng về phía Việt Nam lạy ba má. Tôi cũng nhìn về hướng nhà mình. Bụng nhướng nháy với con Hí. Nó chắc không hình dung nổi tôi đang ở chỗ nào. Mai mốt về, tôi sẽ giàu hơn nhà thằng Tắng có người bên Mỹ. Tôi sẽ mua một cái ti vi màu, đem tới nhà con Hí tặng nó, nhìn hai mắt chớp chớp đầy xúc động của nó một chút rồi nhích mép quay mặt bỏ đi. Nó sẽ ngồi đó, ôn lại ký ức và đối đầu với cơn hối hận “phải chi hồi đó mình đừng chê ảnh!” Ai biểu nó ham giàu (sau này tôi mới thấy mình lãng, ai mà không ham tiền).
Con Hí, mắt một mí nhưng hai gò má mướt rượt, nhìn muốn hun. Nó chơi chung với tôi hồi bốn năm tuổi. Mấy tháng trước chị Năm thằng Tắng xuất ngoại gởi tiền về, thành giàu có nhất xóm, Hí trở mặt như người ta nướng bánh phồng.
Cả xóm chỉ có nhà thằng Tắng có vô tuyến. Chiều thứ bảy con nít trong xóm rủ nhau đeo cửa sổ nhà nó coi ké cải lương. Thằng Tắng mở cửa kêu con Hí vô một mình rồi quay màn hình hướng khác. Mấy đứa con nít nghe tiếng Thanh Kim Huệ ngọt ngây trong tuồng Đôi tay vàng mà không nhìn thấy mặt. Tức óc ách, có đứa ỉa vô lu nước nhà thằng Tắng để ngoài hàng hiên. Tôi đã bỏ về từ đầu. Coi gì nổi khi hình dung giờ này chắc con Hí đang bẽn lẽn đầy hãnh diện. Thằng Tắng đang rất oai phong. Mấy ngày sau tôi kiếm, nó nói tao mắc đi chơi với thằng Tắng. Tôi ước mình được giàu. Phải trả thù con Hí. Cũng lạ. Sao mà tôi thù thằng Tắng ít hơn con Hí.
Anh Lâm cám ơn mọi người. Anh Đảo buộc cô dâu chú rể phải ôm nhau. Họ lượng sượng nhưng mắt tôi có thể nếm được mật ngọt tứa ra từ cái hôn đầu của họ. Tôi vui, nôn nao. Khởi đầu của một cuộc đổi đời thật hạnh phúc. Tôi hình dung lúc được nhìn thấy họ chung một ngôi nhà đàng hoàng. Anh Lâm lo no ấm cả nhà. Chị Thềm đẻ những đứa con dễ thương. Tụi nó kêu tôi bằng chú. Không có ai ức lòng phải tìm đến rượu mỗi ngày. Người mẹ có thể ôm con hun khi thấy từng sợi tóc, nụ cười kiểu ăn kiểu ngủ của nó giống cha. Đứa nhỏ có thể tự hào khi bị chửi “mầy y rang thằng cha mày”. Nó không phải cầm roi quất vào quá khứ, cái khúc nó mới là một cái trứng… Tôi ước mai mốt lớn gặp được một cô đẹp, chung tình như chị Thềm. Vui, tôi quên ba má ở nhà. Không để bụng nghĩ họ sẽ lo lắng hay hờn giận cỡ nào.
Tối đó sáu người ngủ chung một cái mùng lớn. Đảo ra lệnh hai vợ chồng Lâm phải động phòng. Anh Lâm vừa cười vừa nhăn. Chị Thềm nhìn nhanh một lượt rồi rút vai. Cả nhóm thấy nhột nhạt trong mình.
Nhớ hồi còn ở nhà, lúc tối trời, tụi tôi hay rủ nhau rình “ếch bắt cặp” sau đình. Ở đó có mấy cô hẹn người yêu. Có những cặp chỉ ngồi nói chuyện. Nhưng có cặp đã hun sanh tử lửa, đè nhau trên mặt đất. Đình xứ tôi nghe đồn linh thiêng lắm. Không ai dám đứng đái bậy vì sợ bị bẻ... Mà, “ếch” lại khoái bắt cặp chỗ này. Có lẽ do chỗ đó ít ai lui tới. Đám “cô hồn sống” là tụi tôi vừa thấy họ đè nhau nhào la ré. Vậy là, dù có đang thèm muốn cỡ nào cũng phải lồm cồm bò dậy rồi mạnh ai nấy lủi.
Anh Lâm là người ghét mấy cảnh đó nhất. Hình như anh nghĩ má tôi và ba anh đã làm y vậy để sanh ra anh. Anh sắm một cây roi mây, những tối không trăng đi lòn theo mấy lùm cây. Gặp cảnh đó anh quất đại. Những đường roi rót ngang da… Tôi hình dung chỗ đó có thể tứa máu. Khi gặp anh, họ run vì thù, nhưng không dám nói gì.
Má tôi thường ngồi bần thần khi anh cầm roi ra khỏi nhà. Mỗi nhát anh đánh ai đó giống như xẹt ngang tim, róc vào cái thời con gái của bà. Bà muốn khuyên anh một câu nhưng lại thấy mình không xứng đáng. Dạo sau, ngày nào anh cũng cầm roi đi ngất ngưởng ngang má. Má bậm gan cản anh.
- Gieo thù chuốc oán chi con. Mai mốt tụi nó hè nhau trấn nước mày ai can?
- Vậy cũng được. Còn đỡ hơn để tụi nó đẻ bậy…
- Mày muốn ám chỉ gì thì nói đi thằng thú vật. Dù có hư thúi gì tao cũng là mẹ của mày. Tao đẻ mày mà. Cha mày báo tao cỡ đó mày còn chưa vừa bụng sao?
- Má đẻ kiểu này thà đừng đẻ!
Tới đây thì má nín dứt, nước mắt lăn lăn. Anh Lâm sợ cái vụ nước mắt. Anh ít nói chuyện với má. Vì hầu như anh không nói được lời nào nghe lọt lỗ tai. Nên tối ngày anh chỉ chơi với cuốc leng, đèn soi nhái, thùng xách nước. Công việc cực nhọc thì anh lầm lũi gánh hết. Nhà tôi có của ăn của để hơn mấy nhà trong xóm nhờ một tay anh.
Con gái trong xóm ham có chồng giỏi như anh nhưng ai cũng né. Sợ cái giống Sở Khanh của ba anh truyền lại, nhưng ngán tánh hung dữ nhiều hơn. Chỉ có thị Thềm đẹp nhất xóm lại “khùng không sợ ma”. Chị giựt cây roi từ tay anh rồi giấu biệt.
- Khi người ta muốn, anh cản có được không. Tội nghiệp, mấy người đó họ thương nhau thiệt…
Anh không đòi lại cây roi không phải vì động lòng mấy cặp ếch. Mà vì, cặp mắt biết nói của người con gái cùng xóm. Mắt đó cho anh biết. Nếu có ai cầm roi biểu mày đừng thương thằng Lâm, chị cũng cắm đầu thương. Anh thờ phụng tình yêu đó. Chưa lần nào anh dám hò hẹn với chị Thềm sau hè đình. Canh lúc không người, họ đi ngang mặt nhau, ngừng trong tích tắc. Nói nhanh mấy câu:
- Bữa nay cái mặt ốm nhom?
- Hồi tối chiêm bao thấy…
- Có mua cái nón đi đồng treo ngoài nhánh tre, nhớ lấy…
Chính vì ít ỏi mà nó nung nấu, nó ngún khói, thèm phực lửa. Coi kiểu họ nhìn nhau ai cũng thấy tuốt mị ruột gan họ… Sóng gió dậy lên cũng từ đó.
Anh Đảo thấy Lâm chỉ ôm người yêu nằm im re liền thúc.
- Thằng nhỏ mầy liệt rồi hả?
- Bậy bạ.
- Hồi nhỏ, có lần tao đi chuyến tàu từ Phan Rang về Sài Gòn. Trên tàu người ta ngồi nằm chen chân không lọt. Vậy mà giữa trưa nắng chang chang, tàu hầm như lò nướng, có hai đứa “dứt” trước mặt mọi người…
- Ai làm kỳ vậy.
- Có gì mà kỳ. Họ đâu có biết chút nữa đây tàu họ có bị “kích” không. Chiến sự mà. Chết mà còn ấm ức thì chết không nhắm mắt. Mày nghe lời tao. Đêm nay dứt khoát phải đã thèm.
Đêm đó vợ chồng anh Đảo rọ rạy một chặp. Căn gác rung rinh. Ai cũng nghe hơi thở anh Đảo. Tôi mường tượng thật rõ gương mặt anh. Nhưng không biết lúc này nó giống lúc anh ăn được miếng thịt ngon, hay giống lúc anh Lâm hôn chị Thềm, hoặc là giống lúc mấy người đàn ông đứng chĩa vô bụi chuối… Anh Lâm nằm cạnh tôi ôm cứng vợ mà không dám rục rịch. Anh Đảo xong việc, nói nhỏ vô tai anh Lâm.
- Ra ngoài bìa nè.
Anh Lâm lắc đầu. Đêm đó tất cả mọi người đều không ngủ được trừ vợ chồng Đảo.
(Số sau đăng tiếp)

