Nhân tố thuận cho những quyết định dân chủ
Trong số các nhân tố thuận lợi cho việc đưa ra quyết định dân chủ hiệu quả ở Đan Mạch có thể kể đến dân số tương đối nhỏ (5,3 triệu người) và các trách nhiệm được phân quyền cho phép các quyết định về hầu hết các dịch vụ công có thể được đưa ra ở cấp địa phương, nơi có thể dễ dàng có được sự tiếp xúc không chính thức với những người làm chính sách và việc tham gia dân chủ ở địa phương.
Hơn nữa, xã hội Đan Mạch có truyền thống tin tưởng vào các thể chế công. Sự tin tưởng này làm cho các thông tin thu thập được có nhiều khả năng mang tính xây dựng, đồng thuận hơn là sẽ tạo ra xung đột và sự đình trệ của chính sách. Điều này cũng tạo điều kiện cho Nhà nước có thể phát triển các chính sách trong nội bộ, sau đó mới đưa ra công chúng xem xét mà không sợ gây nên nghi ngờ rằng các lợi ích của công chúng sẽ bị ảnh hưởng. Nó giúp ngăn ngừa ảnh hưởng quá mức của các nhóm lợi ích có thể không đại diện hết các lợi ích trong một chính sách cụ thể nào đó.
Bên cạnh các yếu tố thuận lợi này, việc cải thiện chất lượng dân chủ ở Đan Mạch gặp một số thử thách. Chẳng hạn, cần làm rõ ranh giới trách nhiệm giải trình giữa các cấp chính quyền quốc gia, hạt và thành phố; xác định mức độ tham vấn ý kiến công chúng vừa phải, không thiếu, không thừa; thông tin minh bạch hơn, dễ tiếp cận, chất lượng cao hơn và các cơ hội cho việc thu thập ý kiến đóng góp của người dân; yêu cầu các nhóm có lợi ích liên quan cung cấp thông tin về việc họ đại diện cho ai, lấy ngân sách tài trợ từ đâu, nhằm tạo điều kiện cho đánh giá của công chúng về việc làm thế nào cân bằng được lợi ích của họ với lợi ích của các nhóm khác.
Mặc dù có nỗ lực rất lớn để tham vấn ý kiến công chúng như trong trường hợp hạt Aarhus ở Đan Mạch đã làm khi phát triển kế hoạch 4 năm về y tế của mình, chỉ có hơn 0,1% dân số hạt thực sự tham gia vào các phiên điều trần hoặc gửi các ý kiến phản hồi. Đây là một khó khăn lớn mà nhiều nước phải đối mặt trong quá trình vận hành nền dân chủ: hầu hết công dân đều không tham gia tích cực vào các quyết định chính sách, mà trao quyền ra quyết định cho các đại diện chính trị của mình thông qua các cuộc bầu cử.
Tuy nhiên, sự tham gia thiếu tích cực không hẳn là một vấn đề nếu người dân thấy rằng, họ có đủ thông tin và cơ hội để tham gia và quan điểm của họ đã được xem xét, nếu họ muốn. Cũng như vậy, các chính trị gia sẽ không coi việc người dân tham gia thiếu tích cực là một vấn đề nếu họ tiếp tục có đủ các công cụ đánh giá ý kiến công chúng và công chúng thấy rằng các quyết định của họ phản ánh lợi ích chung của mình.
Vấn đề quan trọng là, việc tham vấn công chúng hiệu quả đòi hỏi sự cân bằng giữa các ý kiến đầu vào có khả năng xung đột với nhau và các lợi ích. Trong ngành y tế, đó là những ý kiến “chuyên môn” của các chuyên gia y tế, các kết quả nghiên cứu độc lập và các nhà phân tích chính sách với các ý kiến không mang tính chuyên môn của người sử dụng dịch vụ và công dân nói chung. Cần cân bằng chi tiêu dành cho y tế với các ưu tiên công cộng khác như giáo dục, phúc lợi, và các chính sách ngân sách phục vụ phát triển kinh tế. Cân bằng giữa tham khảo ý kiến với lợi ích của các quá trình đưa ra quyết định kịp thời và hiệu quả hơn. Như vậy, thách thức đối với chính quyền là làm thế nào thu thập được ý kiến của người dân nhằm đảm bảo đáp ứng được các lợi ích của công chúng trong một chính sách, đồng thời ban hành chính sách công đúng đắn.