Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần 1)
Truyện ngắn của Woody Allen (Nhà văn Mỹ)

07/09/2011 07:34

Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần 1)<br><I>Truyện ngắn của Woody Allen (Nhà văn Mỹ)</i> ảnh 1

 Woody Allen tên thật là Allen Stewart Konigsberg, sinh năm 1935, là một kịch tác gia, kịch sĩ tấu hài, nhà văn, nhạc công Jazz chuyên thổi clarinet, được biết tiếng sâu rộng nhất là trong lĩnh vực điện ảnh: đạo diễn, diễn viên chính, viết kịch bản phim. Tác phẩm văn học thì có các tập truyện & tiểu phẩm & kịch bản Getting Even, Without Feathers, Side Effects, Mere Anarchy. Truyện ngắn Phiêu lưu với phu nhân Bovary (tên trong nguyên bản: The Kugelmass Episode) được giải thưởng O. Henry năm 1978.

>> Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần cuối)

Kugelmass là một giáo sư khoa học nhân văn ở trường cao đẳng của thành phố (New York), kết hôn không hạnh phúc với người vợ thứ hai. Bà Daphne Kugelmass là người đần độn. Ông còn có hai đứa con trai ngốc nghếch với Flora, người vợ thứ nhất, và ngập ngụa đến tận cổ về tiền cấp dưỡng con và vợ cũ.

“Làm sao tôi biết trước được là sẽ tàn tệ đến mức này chứ?” Một hôm, Kugelmass than thở như thế với bác sĩ phân tâm của ông ta. “Daphne đã từng đầy hứa hẹn kia mà. Ai mà ngờ bà ấy lại buông thả đến phình to như quả bóng chơi ở bãi biển thế này. Lại nữa, bà ấy có một ít tiền, tuy tự thân điều ấy chẳng phải là một lý do lành mạnh để tôi kết hôn, nhưng cũng đâu có hại gì cho người làm ăn như tôi. Ông hiểu tôi nói gì chứ?” Kugelmass hói đầu và lông lá đầy mình như con gấu, nhưng ông là người có tâm hồn. “Tôi cần bầu bạn với một người đàn bà mới. Tôi cần phiêu lưu tình cảm. Có thể tôi không ra dáng như thế, nhưng tôi là người đàn ông cần tình yêu lãng mạn. Tôi cần sự mềm dịu, cần chuyện tán tỉnh. Tôi không trẻ lại được, nên trước khi quá muộn, tôi muốn làm tình ở Venice, tán tỉnh ở Club 21, liếc mắt đưa tình qua ánh đèn sáp và rượu vang đỏ. Ông hiểu tôi nói gì chứ?”

Bác sĩ Mandel nhích người trên ghế, nói: “Ngoại tình không giải quyết được gì cả đâu. Ông không thực tế tí nào cả. Những vấn đề của ông sẽ lại càng nan giải thêm mà thôi”.

Kugelmass cứ nói tiếp: “Và chuyện ngoại tình này phải giữ kín mới được. Tôi không thể chi trả cho lần ly dị thứ hai đâu. Daphne sẽ triệt hạ tôi đến tàn đời luôn”.

“Ông Kugelmass..”.

“Nhưng không được dính với bất cứ cô nào ở trường cao đẳng của thành phố, bởi Daphne cũng làm việc ở đấy. Chẳng phải là có ai đấy ngon lành ở trường cao đẳng, tuy vài cô sinh viên thì..”.

“Ông Kugelmass..”.

“Giúp tôi đi. Đêm qua tôi nằm mộng. Thấy mình nhảy cỡn trên đồng cỏ, tay cầm một giỏ xách đi chơi dã ngoại, trên giỏ có đề chữ “lựa chọn tùy thích”. Nhưng tôi lại thấy cái giỏ ấy có lỗ thủng”.

“Ông Kugelmass. Cứ đóng tuồng như thế là điều tệ hại nhất ông có thể làm. Ở đây, ông nên thẳng thắn bày tỏ tâm tư, để chúng ta cùng phân tích. Ông đã trải qua thời gian điều trị lâu dài này, đủ để hiểu rằng không thể chỉ cần một đêm là có thể chữa trị xong xuôi được. Thế nào đi nữa thì tôi cũng là bác sĩ phân tâm chứ chẳng phải là nhà ảo thuật”.

Kugelmass đứng dậy khỏi ghế, nói: “Nếu thế thì tôi cần một nhà ảo thuật”.

Minh họa của Kim Duẩn
Minh họa của Kim Duẩn

Thế là chấm dứt chuyện điều trị từ đấy.

*

Vài tuần sau, trong lúc Kugelmass và Daphne đang rầu rĩ chán ngán trong căn hộ ban đêm, cứ như là hai món đồ gỗ đã cũ, thì chuông điện thoại reo. Kugelmass nói: “Để anh nghe cho. Alô?”

“Ông Kugelmass đấy ạ?” Đầu dây bên kia vang giọng nói: “Ông Kugelmass, tôi là Persky đây”.

“Ai?”

“Persky  Hay tôi nên xưng là Persky Vĩ đại thì hơn?”

“Xin lỗi…”

“Tôi nghe nói là ông đang tìm kiếm khắp phố cho ra một nhà ảo thuật có thể mang đến cho đời sống ông một tí hương xa xứ lạ, phải thế không?”

“Suỵt”. Kugelmass thì thầm: “Đừng gác máy  Ông gọi từ đâu thế, Persky?”

Khoảng qua trưa hôm sau, Kugelmass leo ba tầng cầu thang một chung cư rệu rã trong khu Bushwick vùng Brooklyn. Nhòm kỹ qua hành lang mờ tối, ông thấy ra cửa phòng muốn tìm mà nhấn chuông. Vừa nghĩ: mình sẽ hối tiếc về chuyện này. Vài giây sau, ông được một người thấp gầy, da như sáp, chào đón.

“Anh là Persky Vĩ đại đấy à?” Kugelmass hỏi.

“Persky Vĩ đại duy nhất đây. Ông muốn uống trà chứ?”

“Không. Tôi muốn tình tứ lãng mạn. Tôi muốn âm nhạc. Tôi muốn tình yêu và vẻ đẹp…”

“Chứ không muốn uống trà, hử? Tuyệt lắm. Thế thì mời ông ngồi”.

Persky đi vào phòng trong. Kugelmass nghe có tiếng thùng gỗ và bàn ghế xê dịch. Rồi Persky trở lại, đẩy tới một khối gì đấy gắn bánh xe kêu kèn kẹt. Anh ta lấy xuống mấy mảnh khăn lụa cũ bên trên, và thổi bớt bụi đi. Trông như một cái tủ Trung Hoa rẻ tiền gắn sơn mài vụng về.

“Này Persky”. Kugelmass nói: “Anh làm trò gì thế?”

“Nhìn cho kỹ đi”. Persky nói. “Bảo vật kỳ ảo đây. Tôi đã thiết kế cho hội kín Knights of Pythias (Hội Kỵ sĩ Pythias, Mỹ) năm ngoái, nhưng rồi họ đình hoãn. Nào, ông vào trong tủ này đi”.

“Để làm gì? Anh sẽ đâm một lô lưỡi gươm vào đấy sao chứ?”

“Ông có thấy lưỡi gươm nào đây không?”

Kugelmass nhăn nhó hầm hừ nhưng cũng chịu nhấc chân lên bước vào trong tủ. Ông không khỏi để ý có mấy hạt giả đá quý dán vào ván ép không sơn trước mặt mình.

“Nếu là chuyện đùa bỡn thì…”

“Đùa bỡn li kỳ lắm chứ. Chuyện là thế này. Nếu tôi quẳng vào tủ này cho ông một cuốn tiểu thuyết rồi đóng cửa tủ lại, gõ vào tủ ba cái, ông sẽ thấy mình được phóng vào trong chính tiểu thuyết ấy”.

Kugelmass nhăn mặt, không tin. Persky nói tiếp:

“Sự thật đấy. Là bàn tay tôi với tới trời. Mà chẳng cứ phải tiểu thuyết mới được đâu nhé. Một truyện ngắn, một vở kịch, một bài thơ cũng đều được cả. Ông có thể gặp được bất cứ nhân vật phụ nữ nào mà các tác gia tài hoa nhất thế giới sáng tạo ra. Bất cứ nhân vật nào ông đã mơ tưởng đến. Ông có thể hành xử tùy ý ông, thuận lợi thoải mái. Rồi chừng nào ông cảm thấy đủ thì cứ kêu lên, tôi sẽ đưa ông trở lại đây ngay trong vòng một giây thôi”.

“Persky, anh có phải bị bệnh tâm thần không đấy?”

Persky đáp: “Tôi nói với ông thẳng thắn rõ ràng đấy chứ…”

Kugelmass vẫn còn hoài nghi: “Anh muốn nói là... cái tủ thô kệch này có thể đưa tôi vào cuộc chơi như anh diễn tả đấy phỏng?”

“Với giá hai chục đấy”.

Kugelmass lấy ví ra. “Thử xem có đáng tin không”.

Persky nhét mấy tờ giấy bạc vào túi quần rồi quay sang phía tủ sách của anh ta.

“Thế ông muốn ai nào? Sister Carrie chăng? Hester Prynne? Orphelia? Hay là nhân vật nào đấy của Saul Bellow? À, Temple Drake thì sao nào? Tuy ở tuổi ông thì khá tốn sức với cô ấy đấy”.

“Người Pháp cơ. Tôi muốn phiêu lưu tình ái với một tình nhân người Pháp”.

“Nana nhé?”

“Tôi không muốn phải trả tiền đâu”.

“Thế Natasha trong Chiến tranh và hòa bình thì sao nào?”

“Tôi đã bảo phải là người Pháp kia mà. đây này, Emma Bovary được không? đối với tôi thì hoàn hảo”.

“Ông sẽ được toại nguyện. Kugelmass à, chừng nào thấy đủ thì kêu tôi một tiếng”.

Persky quẳng vào trong tủ một cuốn bìa mỏng tiểu thuyết của Flaubert(1).

“Anh có chắc là an toàn không đấy?” Kugelmass hỏi khi Persky bắt đầu đóng các cánh cửa tủ lại.

“An toàn à? Có thứ gì thật sự an toàn trong thế giới điên cuồng này?”

Persky gõ ba lần vào tủ rồi mở toang các cánh cửa tủ ra. Kugelmass đã biến mất.

*

Cùng lúc ấy, Kugelmass xuất hiện trong phòng ngủ của Charles và Emma Bovary trong căn nhà ở Yonville. Trước mắt ông là một người đàn bà đẹp đứng quay lưng về phía ông, đang gấp xếp những tấm khăn trải giường. Kugelmass sững sờ ngắm đăm đắm vào người vợ đẹp tuyệt trần của ông bác sĩ, chẳng tin nổi mắt mình. Kỳ diệu quá  Mình đây, và nàng kia. 

Emma quay lại, ngạc nhiên: “Ồ, ông làm tôi hoảng kinh. Ông là ai?” Nàng nói bằng tiếng Anh trôi chảy giống hệt như bản dịch in thành sách bìa mỏng.

Kugelmass nghĩ: đúng là mình đã choáng váng chứ chẳng gì khác hơn được. Rồi nhận ra người được nàng hỏi chính là mình, ông đáp: “Xin tha lỗi. Tôi là Sidney Kugelmass, giáo sư khoa học nhân văn ở trường cao đẳng của thành phố, City College, New York... Phố trên...  Tôi... Ôi chao”.

Emma mỉm cười tình tứ, nói: “Ông dùng tí rượu nhé  Hay là một cốc rượu vang?”

Nàng đẹp quá. Kugelmass nghĩ. Thật khác hẳn với người tiền sử nằm chung giường với mình. Ông chợt có xung động muốn ôm ngay thân hình diễm tuyệt ấy mà thổ lộ rằng nàng là mẫu người ông mơ tưởng suốt đời.

“Vâng, rượu vang…” Ông nói, giọng khàn đặc. “Trắng... Không, đỏ... À, không, trắng. Xin cho vang trắng”.

“Charles đi vắng suốt ngày hôm nay”. Emma nói, giọng nàng đầy hàm ý trêu ghẹo.

Sau khi cùng uống rượu vang, hai người tản bộ trong vùng thôn dã yêu kiều của nước Pháp.

“Em hằng mơ ước có người lạ bí mật nào đấy xuất hiện cứu em ra khỏi sự đơn điệu của đời sống thôn quê đần độn này”. Emma nói, nắm chặt tay Kugelmass. Họ đi qua một ngôi nhà thờ nhỏ. “Em yêu thích những gì ông đang mặc”. Nàng thầm thì. “Em chưa bao giờ thấy thứ gì như thế ở đây cả. Sao mà... tân tiến thế”.

Kugelmass nói, giọng tình tứ: “Đây là bộ đồ mặc đi chơi. Đã được hạ giá đấy”.

Đột ngột ông ôm hôn nàng.

Suốt một giờ sau, hai người nằm dưới bóng cây, thầm thì với nhau, nói bằng mắt với nhau những lời có ý nghĩa sâu sắc. Rồi Kugelmass đứng lên. Ông nhớ ra là đã hẹn gặp bà vợ Daphne ở hiệu Bloomingdale. Ông bảo Emma: “Anh phải đi. Nhưng đừng lo, anh sẽ trở lại”.

“Em mong thế”. Emma nói.

Ông ôm hôn nàng đắm đuối, rồi hai người bước trở lại nhà. Ông ôm khuôn mặt nàng gọn trong lòng tay, hôn nàng lần nữa, rồi kêu lên: “Ô kê, Persky. Tôi phải đến Bloomingdale trước ba giờ rưỡi”.

Nghe một tiếng “bốp”, Kugelmass xuất hiện trở lại ở Brooklyn.

“Thế nào? Có phải tôi bịa chuyện không?” Persky hỏi, giọng đắc thắng.

“Này Persky. Ngay bây giờ thì đã muộn, tôi phải trở lại với cùm xích ở Lexington, nhưng khi nào thì tôi có thể đến lần nữa? Ngày mai được không?”

“Hoan nghênh ông. Cứ mang tờ hai chục đến là được. Mà nhớ là đừng có hé môi cho ai biết cả đấy”.

“À, tôi đang định gọi cho Rupert Murdoch(2) đấy”.

Kugelmass lấy taxi phóng lên phố. Tim ông ta nhảy múa liên hồi. Ông nghĩ mình yêu rồi. Mình là chủ nhân của một bí mật tuyệt vời. Ông ta đâu ngờ rằng ngay lúc ấy, mấy đám sinh viên trong nhiều phòng học khắp nước đang nêu thắc mắc với giáo sư của họ: “Nhân vật này trong trang 100 là ai thế? Một trự Do Thái hói đầu lại ôm hôn Madame Bovary à?” Một giáo sư ở Sioux Falls tiểu bang South Dakota thở dài mà nghĩ: Chúa ơi. Bọn trẻ ngày nay với cần sa và ma túy của chúng. Đã có chuyện gì trong đầu óc của chúng thế không biết.

Bà Daphne đang ở trong gian hàng vật dụng phòng tắm khi ông Kugelmass đến, thở không ra hơi. Bà gạn hỏi: “Vậy chứ anh đã đi đâu thế? Bốn giờ rưỡi rồi đấy”.

Kugelmass đáp: “Đường bị kẹt xe đấy mà”.

*

Kugelmass đến gặp Persky ngày hôm sau, và chỉ vài phút sau đã lại được phóng vào Yonville, cứ như là ảo thuật. Emma không giấu được nỗi hân hoan khi gặp ông. Hai người khăng khít bên nhau, cười vui kể cho nhau những dị biệt về hoàn cảnh sinh sống. Trước khi Kugelmass rời đi, họ làm tình. Kugelmass thầm nhủ: Trời đất ơi tôi làm tình với Madame Bovary đây này Tôi, người đã hỏng môn Anh văn năm thứ nhất.

*

Ngày tháng trôi qua, Kugelmass đã đến Persky nhiều lần, và xây đắp quan hệ thân mật nồng nàn với Emma Bovary. Một ngày nọ, Kugelmass bảo nhà ảo thuật: “Nhớ luôn luôn phóng tôi vào trước trang 120 đấy nhé. Tôi bao giờ cũng phải gặp Emma trước khi nàng dính dáng tới Rodolphe đấy”.

“Vì sao chứ?” Persky hỏi. “Vì ông không thể phá được kỷ lục của anh ta à?”

“Phá được kỷ lục của hắn? Hắn thuộc dòng dõi quý tộc đấy. Bọn ấy có gì làm ngoài chuyện tán gái và cưỡi ngựa đâu. Đối với tôi thì hắn chỉ là một trong những bộ mặt anh thấy trong mấy trang báo Trang phục Phụ nữ. Với mái tóc Helmut Berger đấy. Chứ đối với Emma thì hắn là gã trai ngon lành lắm”.

“Ông chồng không nghi ngờ gì cả sao?”

“Ông ta chả biết tí gì cả. Một gã trợ y thấp bé khù khờ bị ném vào giữa đám nhảy nhót giật gân. Ông ta đi ngủ trước mười giờ đêm, là lúc cô vợ bắt đầu mang giày đi nhảy. Ôi thôi, chả trách được. Mà thôi, gặp lại nhé”.

Rồi lại một lần nữa, Kugelmass lách vào trong chiếc tủ và ngay tức khắc được phóng vào nhà Bovary ở Yonville.

“Mạnh khỏe chứ, em cưng?”. Ông chào hỏi Emma.

“Ồ, anh Kugelmass”. Emma thở dài. “Anh nghĩ xem em đã phải chịu đựng đến mức nào. Đêm qua, trong bữa ăn tối, con người lịch thiệp ấy đã gục ngủ ngay giữa phiên tráng miệng đấy. Em đang kể chuyện nhà hàng Maxim và vũ balê thì đột nhiên nghe tiếng ngáy”.

“Không sao đâu, cưng. Có anh đây”. Kugelmass ôm nàng nói. Mình xứng đáng được thế này, ông nghĩ khi dúi mũi vào tóc nàng mà ngửi mùi nước hoa Pháp. Mình đã đau khổ đủ rồi, mình đã trả công quá đủ cho các bác sĩ phân tâm, mình đã tìm kiếm đến mòn mỏi. Nàng trẻ đẹp và khêu gợi, mà mình đang ở vào khoảng vài trang sau khi nàng gặp Leon và ngay trước Rodolphe. Xuất hiện vào chương sách đúng lúc thế này là mình chủ động được tình hình rồi.

Phạm Vũ Thịnh dịch

______________

1. Bà Bovary,  tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Pháp Gustave Flaubert, năm 1856.

2. Rupert Murdoch: người gốc Australia, chủ tập đoàn truyền thông Fox - News hay loan tin dung tục ở Mỹ.