Không biết nói với ai (Phần 1)
Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ
>> Không biết nói với ai (Phần cuối)
|
|
“Tôi nghĩ là có chuột chết. Chỉ có chuột chết mới sinh ra bọ. Mọi người đều thấy mùi chuột chết đúng không”. Bác trưởng nhíu mũi khoằm, hai cái lỗ mũi to, sần sùi rỗ, khịt khịt. Bác dâu càng nói nhà có mùi chuột chết, mũi bác trai càng khịt mạnh, chắc chắn cái mùi nặng quánh như mùi bốc ở những bãi rác giữa khu chợ mỗi khi đêm xuống, chui nhanh và nằm rất sâu trong lồng ngực.
“Mùi chuột chết thì đúng rồi. Nhưng chuột chết không thể gây ra nhiều bọ thế này”. Bác dâu bịt mũi, nhắm hờ mắt lấy cuốn tạp chí Hàng xịn đập phành phạch ba bề bốn hướng xung quanh.
Bố và mẹ im lặng. Mỗi người một cái khăn bông, ấp vào mũi, đeo kính đen dò dẫm trong nhà chật kê đồ san sát. Tôi là người cuối cùng tiến vào, đi xuyên qua tấm màn dày đặc đan bởi những con bọ chưa ai thấy bao giờ. Con vật bé như hạt vừng, hình tròn, đen bóng có cánh để bay. Mắt nó rất tinh. Khi tôi vung cái khăn lên, đám bọ dịch chuyển trước để tránh, rồi uyển chuyển lượn táp vào mặt tôi. Tôi nhắm mắt, ngậm miệng, vì chỉ cần há ra nói một câu là cả vốc bọ nằm trong miệng như ngậm một nắm vừng đen.
Chúng tôi đi về quê một tuần làm lễ thượng thượng thọ cho bà nội. Bốn đời nhà tôi sống trong ngôi nhà cổ này. Tôi là đời thứ năm. Vì tổ chức thượng thượng thọ, nên bà được di dời xuống quê, nhà cậu út. Nhà cậu có vườn, sáu tấm bạt căng lên, che mát cho trăm mâm cỗ. Đã thành tiền lệ, cứ ngày lễ hay dịp kỷ niệm của ông bà cha mẹ là phải “đánh trống múa rối” thật to trình báo thiên hạ. Bác trưởng bảo, ai cũng vất vả, đầu tắt mặt tối, mấy khi được biết đến đời sống của người quen, nếu như không có những buổi tiệc tùng. Mỗi năm, đại gia đình tôi chục lần chăng bạt thuê loa đài mổ lợn uống bia hơi. Xong cỗ. Nhạc tắt. Rạp thuê cuốn trả kèm vài xe bát đĩa nồi bếp thuê, ai về nhà nấy. Dư âm vui vẻ lan sang đến lần gặp mặt sau.
Lần này, lễ thượng thượng thọ bà nội sang tuổi tám mươi đáng ra chỉ ba ngày. Nhưng rồi trôi tuột đến bảy ngày vì ở làng bỗng mọc ra một ông thầy bói khá linh, nhất là xem cho người lạ, ở xa. Cả nhà ở thêm hai ngày xem bói. Đã thế, sau khi nghe thầy phán số bác cả năm nay cứ đất lề quê thói mà mua, sang năm một lãi mười. Mất toi thêm hai ngày đi săn đất làng. Vơ váo cũng được hai cái ruộng rau muống cạn của cái nhà ông già bị ung thư, cần tiền lên viện K chạy xạ, bán ba mươi ba triệu một ruộng hai trăm mét. Đúng số rồi. Thêm một ngày ăn mừng vì tương lai phát tài phát lộc do bói phán. Lần đầu tiên, cả nhà bác trưởng, cả nhà tôi ở quê bảy ngày.
***
“Bây giờ phải làm gì”. Bác dâu giọng ngàn ngạt sau cái khăn mặt, tay cầm “Hàng xịn” đập mạnh xuống đùi. Bao bọc quanh chúng tôi một tấm màn dày đặc bọ. Chúng tụ với nhau thành từng đám, phủ một màu đen lên những bức tường, giường tủ, bình lọ cổ, sàn nhà.
Mẹ tôi bị hen, dị ứng với phấn hoa và các loại bọ. Không thể xua được hết đám bọ bám trên mặt và những chỗ không có vải che, mẹ bắt đầu ho, tiếng nặng, phát ra từ rất sâu dưới đáy ngực. Vẫy vùng thêm một lúc, mẹ lao ra cửa. Bác dâu ném tia mắt sắc như mũi phi tiêu “Đừng có mà chạy ra đường hết đấy. Cứ gặp khó khăn là chạy thì hèn quá”, “Vợ em hen, hít phải bọ này tắc thở đấy chị ạ”, “Thế cậu nghĩ tôi quen hít bọ chuột chắc”. Bác trai bỏ nhanh cái khăn che miệng, tợp nhanh hụm Gin từ cái chai dán giấy vàng, miệng nhai nhai. “Phải làm gì đi chứ. Ngồi nhìn thế này để bọ chuột ăn thịt mình à”. Bác dâu bắt đầu vào cơn kích động, to tiếng.
Tôi nhắm mắt. Lăn tăn li ti cảm giác tê buồn lan tỏa lên da thịt, những chỗ không có quần áo. Nghìn con bọ cánh cứng bé nhỏ đáp rào rào lên má, lên hai cánh tay trần, cặp đùi mặc soóc ngắn. Không cần mở mắt, cũng biết giờ tối đen như mực rồi. Giống như đi trên sa mạc, những hạt cát bắn nhẹ lên da thịt. “Phải làm gì đi chứ”. Bác dâu bắt đầu gào lên. “Mới đi vắng mấy ngày, bọ chuột ở đâu ra đầy một nhà thế này hả giời”. Bác dâu khóc tức tưởi. “Ở chuột chết chứ ở đâu”, “Tại sao nhà này lại có chuột chết. Tất cả các cửa đều khít”, “Thì đi vắng chuột vào là đúng rồi”. “Không, tại con Thảo bẩn thỉu, nó để đồ ăn vương vãi ra nên chuột mới vào nhà”.
Thảo là cô giúp việc, chăm sóc nội tôi tám năm nay. Cô bị tật ở chân, không chồng con, chăm chỉ, nhu mì, chịu đựng. Cô ở đây lâu không phải vì tiền lương cao. Cô bảo, số kiếp phân công cô sinh ra để chăm sóc người bệnh. Ba má cô bệnh và chết cũng qua tay cô. Họ hàng ai bệnh cô đến hầu. Hết người bệnh, cô đến làm nhà tôi, vì bà tôi ốm. Ngoài việc chăm bà, cô làm hương thêm cho ngôi chùa nhỏ gần nhà mỗi khi rảnh. Mọi chuyện trong nhà tôi cô Thảo lo hết. Sáu người trừ nội, không ai nhớ lọ đường, cái bàn là để ở đâu. Cần gì, cô Thảo chân cao chân thấp mang để trước mặt. Ý thức chăm sóc người khác là số phận của mình ngấm vào máu thịt, nên cô làm tất cả mọi việc tốt đến hoàn hảo. Bác dâu tôi có lần than thở, con gái mình đẻ ra nuôi lớn thì mất hút, người dưng ở đâu đến lo hết chuyện cho mình, nên cô Thảo với bác là quý giá nhất. Bây giờ, nhà có một hay nhiều con chuột chết, cũng tại cô Thảo. “Nó lại quên đóng cái cửa sổ bếp phía sau, chuột chui qua kẽ hở ấy mới vào được chứ còn đường nào đâu”.
***
“Phải gọi con Thảo về. Chỉ có nó là giải quyết được lũ bọ chó chết này”. Thường khi đứng trước một chuyện bất ngờ xảy ra trong nhà, mấy năm nay, người đầu tiên bị gọi là cô Thảo. Bà đi vệ sinh lên chiếc đệm Hàn Quốc của vợ chồng bác trưởng, cũng “Con Thảo đâu, chỗ tao nằm chứ có phải chỗ bà đi gặp Uyliam Cường thế này à” Uyliam Cường là cách nói văn hoa của cả nhà dùng cho việc đi vệ sinh. WC của bà sát bên phòng bà. Không hiểu vì giường đệm của bác dâu thơm hay màu sắc sặc sỡ gợi nhớ điều gì đẹp đẽ xa xôi của bà trong tiềm thức hay không mà cứ hôm nào bác dâu vội đi làm, sểnh quên khóa cửa phòng ngủ là bà nội cũng vào đái một bãi, hay giải quyết việc nặng hơn vào đấy đầy khoái cảm. Bác dâu thường họp gia đình sau mỗi lần bà thải chất cặn bã vào giường làm bác phải vứt cái đệm Hàn Quốc tím ngăn ngắt đi. Suốt cuộc họp đấu tố nội là “lẫn quá mất khôn, sống lâu làm phiền con cháu, càng ngày càng giở chứng xấu, không bằng đứa trẻ con ỉa đái còn biết gọi người lớn” của bác dâu, nội ngồi cười khẩy, mắt tinh sáng xanh nhìn ra hướng cửa sổ có tán hoa phù dung lay động, không nói một lời. Họp gia đình có sáu người tham gia, bác dâu độc thoại từ đầu tới cuối, uống hết mấy chai nước sâm rồi kết thúc trong sự bất lực đau khổ đầy căm giận. Bác giống như người nắm tay thật chặt, đấm thẳng vào đối thủ, nhưng quả đấm luôn trật vào khoảng không vô tận, như thách thức, mời gọi, đấm nữa đi, cố lên cố lên. Không gì đáng giận bằng việc mình nói mà không ai thèm nghe. Người khổ là cô Thảo, vừa phải dọn, vừa bị nghe chuyện cứt thối của bà làm bẩn phòng bác trưởng, chửi chục ngày không nuốt được cơm. Hai năm nay, nội đi lại khó khăn, bác dâu không phải lo khóa cửa vì bà không tự trèo lên giường bác để gặp Uyliam Cường. Cố lắm, bà chỉ gặp ngài ở chân giường bác dâu. Việc dọn dẹp với cô Thảo cũng nhàn hạ và ít hậu quả hơn.
Bác dâu người quấn chăn bông thò mỗi cái mặt trắng hồng, đôi lông mày đen xăm cong vút, hai mắt xanh lét và đôi môi viền đỏ. Từ hôm qua, sau khi gột rửa lũ bọ, ai cũng quấn một cái chăn mỏng di chuyển trong nhà. Mỗi người một cách xử lý bọ chuột nên nhà cũng trắng dần lại. Tôi hăng say lấy khăn bông ướt, phủ lên mặt sàn và vét lũ bọ lúc nhúc vào đó, mang vào buồng tắm, nhúng vào chậu xà phòng. Khi rút cái khăn lên khỏi mặt nước, chậu xà phòng đen kít xác bọ. Bố lại khoái dùng bình diệt kiến, xịt mù mịt hơi vào gậm giường gậm tủ, rồi lấy chổi quét từng vốc bọ cho vào bồn cầu giật nước. Hai bác quần quật trong phòng riêng, lâu lâu, bác dâu vô ý đánh vỡ một cái bình gốm cổ. Bác trai rất hiếm khi quát bác dâu, nay vỡ bình, bác kêu khá to, tiếng hét bay ra khỏi miệng, chưa kịp vỡ thì tắt lịm. Tôi ở đây từ nhỏ, lần đầu bác trai quát mà bác dâu im lặng. “Con Thảo đang trông bà, nó về, bà ở dưới chú út với ai”, “Vợ con chú ấy không trông bà được vài hôm à. Nhà quê có việc gì mà làm, không tranh thủ hầu mẹ chồng cho có phước hay sao. Cứ coi như không có con Thảo thì mỗi nhà phải thay phiên nhau mà trông bà chứ”, “Nhưng bà ngồi một chỗ, bao năm nay có mỗi cái Thảo biết chăm bà. Giờ nó về đây dọn nhà cho mình, chẳng may bà ngã thì sao” Bác trai gằm ghè. “Ôi giời ơi, thế thì sợ cả đời. Phải cắt người ra mà hầu bà chứ. Bao năm nay, cô chú ấy đã được cái phúc là tự tay chăm mẹ đâu”, “Hay là tôi gọi cô tạp vụ cơ quan đến dọn nhà, giết bọ. Cô ấy chân tay đầy đủ, nhanh nhẹn sạch sẽ, tin được”, “Điên à, đưa cơ quan đến nhà cho nó biết hết bí mật nhà mình à. Ông là giám đốc, nhà có mấy con bọ ranh mà vợ không dọn phải gọi nhân viên đến là thế nào”.
“Thế thì để tôi thuê bà đồng nát hay ngồi ngoài ngõ nhé. Bà ấy bán buôn quanh quẩn bao năm ở đây, sáng nào tôi đi làm cũng thấy bà ấy nói chuyện với cậu Hùng lái xe”.
“Cái gì, sao ông lại cho đồng nát vào nhà. Ông biết thừa nhà này vớ đâu cũng tiền mà dám cho người lạ vào. Tay ông mua đồ cổ, món rẻ nhất cũng vài chục triệu, không thì vô giá, có tiền tỉ cũng không mua được. Ông nói mà không nghĩ. Tôi chỉ tin cái Thảo, một mình nó. Thơm thối cũng mình nó biết, ông nhớ chưa”.
(Số sau đăng hết)
