Chuyện lãng mạn cuối cùng (Phần cuối)
Truyện ngắn của Đoàn Lê

01/12/2007 00:00

      Lại một đêm sáng trăng. Đêm ấy cả hai người cùng thức. Người đàn bà luống tuổi bày mâm trung thu với bánh nướng, bánh dẻo, hoa quả và ấm trà ướp hoa nhài trên sân thượng để ông ngắm trăng. Người bạn văn được ông mời cuối cùng xin lỗi vì con cháu không cho đi. Thế là chỉ có hai người trên cái sân thượng nay đã được lát đá hoa sạch sẽ. 
      - Em có ngờ rằng đã nửa thế kỷ qua đi không? Vẫn trăng này, vẫn cái sân thượng này, vẫn hai con người này…
      - Nửa thế kỷ? Lâu thế cơ à? Lắm lúc em ngỡ chỉ mới vài năm trước thôi. 
      - Nhưng cho anh hỏi câu này… Sao ngày ấy ra đi em không nhắn lại vài lời để anh biết đi tìm em?
      - Em đã hứa với mẹ… Thôi chuyện cũ, đừng nhắc lại nữa anh. 
      - Nhưng đau cho chúng ta quá em ạ. Em làm gì nên tội mà phải chối bỏ cuộc đời này?
      - Không, là em tự nguyện đấy chứ. Ngày ấy em đã thề, nếu không được sống với nhau, em chỉ xin được hầu hạ Chúa mà thôi. Con người em sẽ không thuộc về bất cứ ai hết.  
      - Vậy ra… vậy ra…
      Hắn nghẹn lời. Yết hầu hắn đau nhức lên. Trong một thoáng hắn nhớ đến tất cả những mông, những ngực nhớp nhúa mà suốt cuộc đời hắn lặn ngụp hưởng thụ. 
      Người đàn bà ngồi trước mặt hắn giọng bình thản như đang nói về ai khác. 
      - Ngày đó em chả đã thề với anh như vậy, anh không quên đấy chứ? Đến hôm nay em vẫn sung sướng, tự hào vì đã không phụ lời thề ấy. 
      Hắn làm sao nhớ được. Lời thề ấy như một điều bí mật hoàn toàn bất ngờ đối với hắn. Hắn ngây người ra. Người thiếu nữ như bức tượng cẩm thạch hoàn mỹ dưới ánh trăng, người đã giữ lời thề nguyền trọn đời dành tình yêu cho hắn… người đó rốt cục thành thế này sao?
      - Thuận ơi, anh thật đắc tội với em. Sao em có thể hy sinh cả cuộc đời, tôn thờ một thằng người tầm thường là anh hở Thuận?
      Nước mắt tự nhiên ứa ra chan chứa. Hắn ôm lấy hai bờ vai gầy guộc của người đàn bà mà lắc, mà siết chặt.
 
      Ông im lặng rất lâu. Nói đúng hơn, cả ông lẫn cô đều im lặng trong mùi ngọc lan ngan ngát. Cô tự hỏi vì sao ông không thể đọc tiếp cho cô ghi? Có phải dĩ vãng quá đau đớn không dễ gì nhắc lại? Bỗng nhiên cô cảm thấy mình đã già lắm, già như bà già đó, bình thản kể cho ông biết, ông cũng làm cô đau đớn đến thế nào trong mối tình đơn phương thầm lặng này. Và sự trinh trắng cô dành chỉ để cho riêng ông thôi, hẳn rồi cũng bị ông làm lỡ dở.   
      - Hôm nay đến đây thôi cô bé ạ.   
      Cô nghe giọng ông mệt mỏi, khàn đi rất lạ.    
      - Ông không sao đấy chứ?
      - Ô không sao. Cái chân của tôi nghe chừng không ổn. Bởi vậy nếu mai không bận gì, em có thể dành cho tôi khoảng dăm sáu tiếng được không? Từ ba giờ chiều. 
      - Vâng, nếu mai ông không mệt quá ta sẽ làm việc sáu tiếng. Em sẽ hoãn các việc khác lại. 
      Cô thích cách xưng hô “ông, em” do ông quy định ngay từ hôm đầu. Nó có vẻ được lấy từ trong tiểu thuyết thứ bảy những năm tiền cách mạng. Mặc kệ, cô sẽ chiều mọi thứ, miễn sao ông quái ấy vừa lòng. Vả xưng hô như thế cô có cảm tưởng mình cũng là một ái nương cao sang.  
      Thực ra chiều mai cô định đi tìm mấy cuốn sách viết về bệnh tiểu đường. Cô rất cần biết cái bệnh rút cục nó đưa ông tới đâu. Nằm liệt rồi, chân lúc sưng lúc tê rồi, tim có hiện tượng nghẽn mạch rồi, vài ngày lại có lúc hôn mê rồi. Vậy còn tiếp gì nữa đây? Ôi chao, cô sẵn sàng chịu thay ông một nửa số bệnh ấy, thậm chí san sẻ cho ông một nửa số tuổi chênh lệch để ông trẻ lại, thành một “trung niên cường tráng”. 
      - Tôi rất tiếc đã không giữ được phong độ một trung niên cường tráng như hồi năm mươi tuổi. Giá em thấy tôi ngày ấy... Suy thoái nhanh quá! Không còn gì để nói!
      Đúng vậy, cô cũng thấy không còn gì để nói. Cầu trời ít nhất cũng cho ông sống đến lúc viết hết được những gì ông còn chứa trong cái đầu tóc hoa râm kia. 
      Con bạn cùng chung phòng với cô đôi khi ngạc nhiên cực kỳ:
      - Chết thôi, tao nghĩ mày bị bùa mê rồi. Bố già có ma lực gì khiến mày phải bám chặt đến thế? Ngoài giờ trên giảng đường, tao không lúc nào còn thấy mặt mày ở nhà cả. Khốn khổ, được dăm đồng bạc bọ mà cố sống cố chết viết kỳ rạc người thế kia!
      Tốt nhất mày đừng xía vào. Ừ, tao ăn phải bùa mê đã sao? Đáng thương cho những kẻ không biết thế nào là bùa mê! Không thể giải thích cho họ. Cô im lặng nhưng hơi vênh mặt lên, cặp kính cận thị khiêu khích thiên hạ. 
      Hôm sau đúng ba giờ chiều cô đã ngồi trước cái máy tính đời cũ chậm như rùa. Cô kín đáo quan sát vẻ mặt ông nhưng trên nền da bệch bạc hơn mọi ngày, đôi môi ông mím lại nghiêm khắc quá, cô không dám nhìn lâu. Vẻ mặt thế kia trụ được bao lâu nữa đây? Tự nhiên lòng cô rưng rưng muốn khóc. Ông ơi, em yêu ông biết chừng nào. Hãy cho em một cơ hội dù chỉ để gục lên bộ ngực rộng của ông mà khóc cho thỏa thích. Cả ông lẫn em đều không được một tấm lòng nào an ủi quan tâm, chẳng khác ta là cái giẻ rách vứt bên lề đường. Cần phải nương tựa vào nhau mới sống được trong cõi người cô đơn này ông ạ. 
      Đôi lúc hắn lẩn thẩn nghĩ rằng hai người đã bị một sức mạnh ma quái nào đó giam hãm trong căn nhà âm u cổ kính đến tận khi lìa đời. Rồi khi ấy linh hồn của họ lại tiếp tục lẩn quất trong những góc nhà rêu phong ở đây, không bao giờ siêu thoát. 
      - Em nghĩ mình đã rứt khỏi nơi giữ biết bao kỷ niệm, mãi mãi không quay trở lại. Vậy mà cứ như có sự đưa đẩy bí ẩn nào, không cưỡng được. 
      Hắn gượng nhẹ ôm cái thân thể trở nên mong manh dễ vụn nát như chiếc lá khô giòn. Hắn muốn được che chở cho Thuận giống những ngày xa xưa, đền bù cho nàng tất cả.
 
      Cô nghe tiếng rên nhẹ, giật mình ngoái sang. 
      - Ông sao vậy?
      - Không sao đâu. Tôi nghĩ đã đến lúc kết thúc rồi!
      Cô giật mình thảng thốt.  
      - Ông nói đến lúc kết thúc tiểu thuyết này ạ?
      - Phải, kết thúc... Cô nhìn hộ xem những ngón chân có đen quá không? 
      Cô khẽ kéo tấm chăn đơn hàng ngày ông vẫn phủ lên đầu gối và bàng hoàng thấy những ngón chân ông tím đen, sưng tấy nhìn thật khủng khiếp. 
      - Trời đất ơi, ông phải đi bệnh viện ngay bây giờ. Hiện tượng hoại tử! Em biết ông không thích bệnh viện, nhưng không thể cứ ở nhà được. 
      Ông mím chặt môi để ngăn những tiếng rên đau đớn. 
      - Được rồi, tôi còn chịu đựng được ít lâu nữa. Hãy viết tiếp đi, đừng để gián đoạn, tôi có thể lạc mất chuyện. 
      Cô đặt tay lên bàn phím chờ đợi, trái tim thổn thức. Một giọt nước mắt rơi xuống... rồi một giọt nữa. Ông sẽ không nhìn thấy em khóc đâu. Em cũng có gan nuốt vào trong cái đau chết người, ông ạ. Chính đó là điều từ sâu thẳm em kiêu hãnh thấy mình giống ông như hai giọt nước. 

      Một đêm mưa bão, sấm rung chuyển và những tiếng sét rát rạt. Linh tính mách bảo rằng Thuận đang cần có hắn. Hắn đi vào phòng trong. Quả nhiên hắn thấy nàng co rúm trên cái giường của mẹ hắn nằm khi trước. Chao ôi đàn bà! Có thế đã sợ. Nỗi thương cảm khiến hắn nhẹ nhàng ghé mình nằm xuống bên, quàng tay  qua người Thuận. Trong giây lát hắn nghe thân thể nàng run rẩy. 
      - Ngủ đi em. Anh đây, đừng sợ gì cả. 
      Nàng vẫn nằm im không hề có cử động nhỏ nào đáp lại. 
      - Thuận à, em có nhớ tới buổi tối sáng trăng năm ấy không? Với anh lúc nào cũng như mới xảy ra trước mắt. Tội nghiệp em. Em có trách anh không hở Thuận?   
      Nàng trả lời rất khẽ:
      - Em không bao giờ trách anh, bởi vì em yêu anh biết chừng nào. Như thể anh vẫn là chồng của em, như thể em đã trao thân cho anh từ bữa đó rồi. Chẳng đúng như thế sao anh?
      Thuận quay người lại. Nàng úp mặt vào cổ hắn thổn thức. 
      - Em đây, em vẫn nguyên vẹn như đêm trên sân thượng đó anh. 
      Hắn ôm ghì nàng. Không một người đàn bà nào đã nằm trong tay hắn lại khiến hắn xúc động đến thế, sự xúc động của một tình cảm thiêng liêng ít nhục dục nhất… Nhưng hắn không thể không đền bù cho nàng.   
      Bộ ngực ấy đã héo. Dưới ánh sáng ngọn đèn đêm, những đầu xương càng rõ hơn khi hắn nhẹ nhàng cởi nút cúc áo ngủ cuối cùng… Ôi, đây, chính đây là cái thân thể trinh nguyên bao chục năm vẫn dành cho hắn, chờ đợi hắn đây. Năm tháng đã cuớp mất của Chúa những gì đẹp nhất, hoàn mỹ nhất, nhưng hắn có nghĩa vụ phải đền bù cho con người này hạnh phúc, ái ân, tất cả những gì lỡ dở… 
      - Đừng, em xin! Bây giờ em không còn mảy may mong ước được sống đời sống vợ chồng với anh nữa. Em còn gì để hấp dẫn một người đàn ông đâu… Thôi, cho em xin. 
      Thuận giữ đôi tay quá đà của hắn lại. Đúng lúc ấy ngoài trời sáng rực, một thứ ánh sáng của ngọn sét chói lòa, xanh xao ma quái. Trong vài giây hắn thấy rõ ở giữa cặp đùi khô nhẽo nổi lên một túm ngả màu muối tiêu… Hắn sững lại. Ánh chớp tắt, kéo theo tiếng sấm nổ rền rung chuyển trời đất…
      Hắn bỗng gục xuống đó, xuống nơi đó mà khóc như mưa như gió…
      Giỗ đầu mẹ hắn xong xuôi, người nữ tu trở lại Bình Thuận. Bà nói có lẽ không còn dịp gặp nhau nữa. Bà bình tĩnh ra đi, vẫn y nguyên là một trinh nữ của Chúa.     
      Bởi vì không biết từ lúc nào, hắn bỗng trở thành người đàn ông bất lực. Hắn kinh ngạc không giải thích được tại sao. Có thể chính vào lúc hắn đổ gục xuống cái túm khô màu muối tiêu mà khóc sám hối, cuộc đời đã giáng cho hắn một cú trả thù ghê gớm nhất.
 
      - Khoan đã cô bé. Tôi không định nói thế. 
      Cô dừng tay chờ đợi. Hình như đôi tai cô đỏ lên. Ông quả là một con sói ghê gớm, em cam đoan như vậy. Người đàn bà tên Thuận đó có thể chính là em dưới một hình hài khác chăng? Nhưng em không chịu đánh mất cả cuộc đời, không chịu thua ông, em sẽ đòi ông phải yêu em như em đang yêu ông đến cháy bỏng đây. 
      - Mà thôi, tôi rất muốn mọi chuyện phải kết thúc. Em hãy về đi. Tôi suy nghĩ thêm xem đã đánh dấu chấm hết được chưa. Cũng đỡ cho em một gánh nặng phải không?
      Ông cười, ánh mắt lấp lánh như có niềm vui nào ẩn chứa trong đó. Bàn tay còn ít nhiều hoạt động được của ông bỗng xòe ra trước cô. Cô hiểu ý vội đặt tay mình vào đó thật tin cậy, thật thắm thiết. Ông siết chặt tay cô. 
      - Tôi biết lấy gì cảm ơn bàn tay chăm chỉ của em?
      Ông đưa lên môi hôn, một cái hôn rất nhẹ tựa hồ ông sợ làm đau bàn tay ấy. Cô nhợt nhạt cả người, tưởng mình sắp đổ gục lên ngực ông ngay lúc đó. Nhưng cô chỉ đứng im bối rối như một đứa trẻ vụng về. 
      - Có gì đâu ạ. Em làm đúng nhiệm vụ của em thôi, ông đừng nói thế. 
      Cuối cùng cô cũng ấp úng trả lời ông và rút tay về. 
      Suốt đêm hôm ấy cô không sao ngủ được, tự hỏi do đâu mình bồn chồn không yên. Do ông lần đầu tiên hôn tay cô chăng? Điều đó có ý nghĩa gì khi giả sử ông đã là người bất lực thật? Nhưng có đúng ông như thế không? 
      Chợt nhớ đến những ngón chân đen tím của ông, cô phát hoảng. Nhất định mình chờ sáng sẽ tới đưa ông đi bệnh viện lập tức. Phản đối ư? Ông không phải trẻ con! 
      Tám giờ sáng cô tới nhà ông. Cửa vẫn không khoá. Ông ngồi trước máy tính như thể cả đêm không ngủ và bây giờ đang ngủ gục trên tay ghế. Nhưng một linh cảm khiến cô ớn lạnh từ chân tóc tới đỉnh đầu. Cô nhào tới bên ông. Người ông đã lạnh ngắt không biết từ khi nào. 
      Bây giờ cô mặc sức buông thả mình gục lên ngực ông nức nở. 
      - Đừng như thế. Em xin ông... trời ơi...
      Bà giúp việc vừa kịp tới. Bà ta bình tĩnh hơn, đi báo cáo cho chính quyền ngay.     
      Màn hình vẫn ở chế độ tạm dừng. Cô cố nén khóc mở máy kiểm tra. Đúng như cô dự đoán, ông để lại cho cô vài hàng chữ: “Vĩnh biệt cô bé tôi vô cùng thương mến. Giá như tôi còn ở tuổi được phép gắn bó đời mình với một thiên thần như em thì hạnh phúc biết bao. Nhưng em biết đấy, cuốn truyện đời tôi đã kết thúc ở câu chuyện lãng mạn cuối cùng đó. Em có toàn quyền sử dụng bản thảo này, coi như món quà tôi tặng em, như chút ngân quỹ nho nhỏ tôi dành dụm cho em”.
      Người ta xét nghiệm biết ông đã dùng một ống cyanide, để chấm dứt những cơn đau ghê gớm.