Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần cuối)
Truyện ngắn của Woody Allen (Nhà văn Mỹ)

08/09/2011 07:30

Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần cuối)<br><i>Truyện ngắn của Woody Allen (Nhà văn Mỹ)</i> ảnh 1
Minh họa của Kim Duẩn

>> Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần 1)

Và Emma chắc chắn cũng hân hoan như Kugelmass. Từ lâu rồi, nàng đã khao khát cảnh sống lý thú hào hứng, những chuyện Kugelmass kể cho nàng nghe về những thú vui ban đêm, xe hơi cao tốc, Hollywood và siêu sao tivi khiến nàng mê mẩn. Đêm ấy khi hai người tản bộ qua trước nhà thờ Abbé Bournisien, nàng van nài Kugelmass:

“Kể cho em nghe chuyện O. J. Simpson đi anh”.

“Anh còn nói được gì hơn? Anh ấy vĩ đại quá mà. Đạt được đủ thứ kỷ lục về tốc độ. Động tác thần kỳ. Chẳng ai chạm tay vào anh ấy được”.

“Thế còn giải Oscar thì sao?” Emma hỏi, giọng mơ tưởng. “Em mà được giải ấy thì bắt em làm gì cũng được cả”.

“Trước nhất là phải được đề cử đã chứ em”.

“Em biết chứ. Anh đã giải thích rồi mà. Nhưng em tin là em diễn xuất được. Tất nhiên, em muốn học một lớp diễn xuất. Với Strasberg chẳng hạn. Rồi em phải có một người đại diện giỏi…”

“Để đấy anh lo cho. Anh sẽ bàn với Persky…”

Đêm ấy, khi đã trở lại an toàn trong căn phòng của Persky, Kugelmass đề cập chuyện đưa Emma đến với ông ở thành phố to lớn này (New York). Persky nói: “Để tôi nghĩ xem. Có thể tôi thực hiện được. Những chuyện ly kỳ hơn nữa đã xảy ra rồi đấy”. Tất nhiên, cả anh ta lẫn Kugelmass đều chẳng nghĩ ra được chuyện gì xảy ra li kỳ hơn.

*

“Anh đã đi những chỗ quái quỷ nào suốt thời gian này?” Daphne Kugelmass quát hỏi ông chồng vừa trở về đêm ấy. “Anh giấu con đĩ nào đâu đó hả?”

“Ừ, đúng thế đấy. Tôi là mẫu người như thế mà”. Kugelmass đáp, mệt mỏi. “Tôi đã đi gặp Leonard Popkin, thảo luận về nền công nghiệp xã hội chủ nghĩa ở Ba Lan. Bà biết Popkin đấy. Anh ta điên cuồng về chủ đề này mà”.

Daphne nói: “Nhưng mà dạo này anh lạ lắm kia. Có vẻ xa cách thế nào ấy. Đừng quên sinh nhật bố em đấy nhé. Thứ bảy này…”

“Ồ... tất nhiên, tất nhiên rồi”. Kugelmass nói, vừa đi về phía phòng tắm.

“Cả nhà em sẽ đến đấy. Chúng ta sẽ gặp cặp sinh đôi. Cả anh họ Hamish nữa. Anh phải lễ độ với anh Hamish mới được, anh ấy thích anh mà”.

“Phải rồi, cặp sinh đôi ấy”. Kugelmass nói, đóng cửa phòng tắm, chặn luôn tiếng nói của bà vợ. Ông tựa vào cánh cửa, thở thật dài, tự nhủ chỉ vài giờ nữa thôi, mình sẽ trở lại Yonville, trở lại với người yêu. Và lần này nếu mọi chuyện suôn sẻ, mình sẽ đưa được Emma về đây.

Ba giờ chiều hôm sau, Persky đã thực hiện được màn ảo thuật của anh ta. Kugelmass xuất hiện trước Emma, tươi cười hớn hở. Hai người trải qua vài giờ ở Yonville với Binet rồi lại lên xe ngựa của nhà Bovary. Theo đúng chỉ dẫn của Persky, hai người ôm chặt lấy nhau, nhắm mắt đếm đến mười.

Khi họ mở mắt ra, chiếc xe vừa dừng lại trước cửa hông của khách sạn Plaza, nơi mà ngày hôm ấy, Kugelmass đã lạc quan đặt trước một căn phòng đầy đủ tiện nghi.

“Thích quá. Đúng như tất cả những gì em mơ tưởng”. Emma kêu lên, vừa xoay mình vui sướng khắp phòng ngủ và quan sát thành phố qua cửa sổ. “Kia là tòa nhà F.A.O. Schwars chứ gì. Và kia là công viên trung ương Central Park. Thế tòa nhà Sherry đâu nhỉ? À, em thấy rồi. Kỳ diệu quá”.

Trên giường đã để sẵn mấy hộp từ các hiệu Halston và Saint Laurent. Emma mở một hộp, lấy ra chiếc quần nhung đen, so ướm vào thân hình tuyệt mỹ của nàng. Kugelmass nói:

“Bộ quần áo ấy là hàng hiệu Ralph Lauren đấy nhé. Em mặc vào là trông ra dáng một triệu đô la ngay. Nào, em cưng, hôn anh đi chứ”.

“Em chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này”. Emma đứng trước gương, nói như hét. “Đưa em ra phố đi anh. Em muốn xem nhạc kịch Chorus Line với viện bảo tàng Guggenheim và nhân vật Jack Nicholson mà anh đã nhắc nhở lắm lần ấy. Có phim nào của ông ấy đang chiếu không?”

Đúng vào thời điểm ấy, một giáo sư ở Đại học Stanford nói: “Tôi không sao hết thắc mắc về chuyện này. Bắt đầu là có thêm nhân vật tên là Kugelmass, rồi bây giờ thì Madame Bovary lại biến mất khỏi cuốn tiểu thuyết. Hừm, tôi đoán rằng dấu ấn của một tác phẩm cổ điển hẳn là cho dù có đọc hàng ngàn lần đi nữa, mỗi lần đọc vẫn thấy ra được điều gì đấy mới lạ”.

Đôi tình nhân trải qua một cuối tuần thật hạnh phúc. Kugelmass đã nói với Daphne rằng ông sẽ đi Boston dự một cuộc hội thảo, và sẽ trở về vào thứ hai. Tận hưởng mỗi giây phút bên nhau, ông và Emma đi xem chiếu bóng, ăn tối ở Chinatown, nhảy disco suốt hai giờ, rồi ngủ sau khi xem một bộ phim truyền hình. Họ ngủ cho đến trưa chủ nhật, đến thăm khu SoHo, chiêm ngưỡng các siêu sao tài tử ở quán ăn Elaine. Họ gọi trứng cá caviar và rượu champagne mang lên phòng tối chủ nhật, và trò chuyện cho đến sáng. Trong xe taxi đưa họ trở lại chung cư của Persky sáng hôm ấy, Kugelmass nghĩ: thật là những ngày bận rộn sôi động, nhưng hoàn toàn xứng đáng. Không thể đưa nàng đến đây hoài được, nhưng thỉnh thoảng thì cũng là dịp có những thay đổi dễ thương so với Yonville.

Đến chỗ Persky, Emma leo vào trong chiếc tủ ấy, sắp xếp các hộp xiêm áo đã mua gọn gàng quanh mình, rồi hôn Kugelmass thắm thiết. Nàng nháy mắt nói: “Lần sau ở chỗ em nhé”.

Persky gõ ba lần vào tủ. Chẳng có gì xảy ra cả.

“Hừm…” Persky gãi đầu. Anh ta gõ ba lần nữa, nhưng vẫn không thấy ảo thuật gì cả. Anh lẩm bẩm: “Có trục trặc gì rồi”.

Kugelmass hét lên: “Persky. Đừng đùa chứ. Sao lại thế này?”

“Bình tĩnh, bình tĩnh. Cô vẫn còn trong ấy chứ, Emma?”

“Vâng”.

Persky gõ thêm ba lần nữa, mạnh tay hơn trước.

“Tôi vẫn còn đây, Persky”.

“Tôi biết. Gắng ngồi yên đi”.

Kugelmass thì thầm: “Persky, phải làm sao trả cô ấy về mới được. Tôi có vợ rồi, và sắp có lớp dạy trong vòng ba giờ nữa. Vào lúc này, tôi không sẵn sàng cho chuyện gì khác hơn là một cuộc tình thận trọng đâu đấy”

Persky lầm bầm: “Thật chẳng hiểu nổi. Màn ảo thuật nhỏ đáng tin cậy là thế mà”. Nhưng anh ta chẳng làm gì hơn được. Anh bảo Kugelmass: “Cần một ít thời gian. Tôi phải mở cả ra xem lại. Tôi sẽ gọi cho ông sau vậy”.

Kugelmass đẩy Emma vào một chiếc taxi, đưa nàng đến khách sạn Plaza. Sau đó ông chạy hộc tốc đến lớp vừa kịp giờ. Suốt ngày hôm ấy, ông bận túi bụi điện thoại cho Persky và cho vợ. Nhà ảo thuật bảo có thể phải mất vài ngày nữa mới tìm ra cách giải quyết.

Daphne hỏi chồng tối hôm ấy: “Cuộc hội thảo ra sao rồi?”

“Suôn sẻ cả”. Ông đáp, châm lửa nhầm vào đầu lọc của điếu thuốc.

“Sao thế? Anh căng thẳng như con mèo thế kia”

“Tôi à? Ha, đùa đấy chứ? Tôi bình tĩnh như đêm hè đây. Tôi đi tản bộ một tí nhé”.

Ông lẻn ra cửa, gọi taxi chạy bay đến khách sạn Plaza.

“Thế này thì bậy quá”. Emma nói. “Charles sẽ thấy vắng em cho mà xem”.

“Chịu khó với anh đi cưng”. Kugelmass nói, khuôn mặt nhợt nhạt toát mồ hôi. Ông hôn nàng lần nữa rồi chạy ra thang máy, xuống tiền sảnh khách sạn, nắm ống điện thoại cho thuê, quát lên với Persky, rồi khổ nhọc trở về nhà ngay trước nửa đêm.

“Porkin bảo là giá lúa mạch ở Krakow chưa bao giờ an định đến mức này kể từ năm 1971”. Ông nói với vợ, rồi mỉm cười gượng gạo leo lên giường ngủ.

Trọn một tuần lễ trôi qua như thế. Tối thứ sáu, Kugelmass bảo Daphne là ông phải đi hội thảo, lần này ở Syracuse. Ông hối hả đến khách sạn Plaza, nhưng tuần lễ thứ nhì hoàn toàn không còn giống gì tuần lễ đầu nữa. Emma bảo Kugelmass:

“Trả em về tiểu thuyết, còn không thì phải cưới em. Và em muốn có việc gì làm, hoặc đi học gì đấy, chứ cứ xem tivi cả ngày thì tồi tệ quá”

“Được rồi. Chúng ta có thể dùng tiền em kiếm được nữa. Chứ em tiêu thụ gấp đôi trọng lượng của em về các món em gọi mang lên phòng mà”.

Emma nói: “Hôm qua, em gặp một nhà sản xuất, anh ấy bảo là em có thể thích hợp cho một kế hoạch phim ảnh của anh ấy”.

Kugelmass hỏi: “Thằng hề ấy là ai?”

“Anh ấy có phải là hề đâu. Tế nhị, tử tế, và dễ thương nữa. Tên anh ấy là Jeff gì gì đấy, đã được đề cử cho giải Tony đấy”

Sau đó, vào buổi chiều, Kugelmass đến phòng Persky trong cơn say rượu. Persky bảo ông ta:

“Thư giãn đi nào. Chứ không thì nhồi máu cơ tim mà chết đấy ông ạ”.

“Thư giãn. Anh lại bảo tôi thư giãn. Tôi đang phải giấu giếm một cô nàng nhân vật hư cấu tiểu thuyết trong khách sạn đấy, và tôi nghĩ là vợ tôi đang thuê thám tử tư theo dõi tôi sát nút nữa”

“Được rồi, được rồi. Tôi hiểu là chúng ta đang có trục trặc ở đây”

Persky chui xuống phía dưới chiếc tủ và bắt đầu đập cái mỏ lết lớn vào vật gì đấy.

“Tôi cứ như là con thú hoang ấy. Chui nhủi khắp phố. Emma và tôi đã ớn nhau đến tận cổ. Chưa kể giấy nợ khách sạn trông cứ như là ngân sách quốc phòng ấy”
Persky nói: “Thế ông bảo tôi phải làm sao? Đây là thế giới ảo thuật kia mà. Tất cả tùy thuộc vào khả năng cảm thụ mà thôi”

“Cảm thụ quái gì. Tôi đã phải đổ bao nhiêu là champagne Dom Pérignon và trứng cá đen đắt tiền vào cô chuột nhỏ này, lại thêm xiêm áo đầy tủ, chi trả cả việc cô ấy tham gia Nhà Giải trí trong khu phố, rồi đột nhiên lại cần ảnh chụp nhà nghề nữa. Lại thêm chuyện giáo sư Fivish Kopkin dạy so sánh văn học vốn ghen tỵ với tôi từ lâu, đã nhận ra tôi chính là nhân vật thoạt biến thoạt hiện trong tác phẩm ấy của Flaubert nữa chứ. Ông ta dọa là sẽ báo cho Daphne biết. Tôi nhìn thấy đổ vỡ và chu cấp ly hôn, thậm chí tù tội nữa. Vì thông gian với Madame Bovary mà tôi sắp bị vợ biến thành thằng ăn mày đấy”

“Chứ ông muốn tôi nói gì nào? Tôi đang gắng tìm giải pháp, cả ngày lẫn đêm đây. Chuyện lo âu cá nhân của ông thì tôi làm gì được? Tôi là nhà ảo thuật chứ có phải là bác sĩ phân tâm đâu”

Đến chiều chủ nhật thì Emma đã tự giam mình trong phòng tắm, khóa cửa, từ chối đáp ứng lời khẩn cầu của Kugelmass. Kugelmass nhìn trừng trừng qua cửa sổ xuống sân trượt băng Wollman và nghĩ đến chuyện tự tử. Tiếc là tầng lầu này thấp, chứ không thì ta đã nhảy ngay xuống mà chết cho xong. Hay là mình trốn sang châu Âu làm lại cuộc đời. Hay là mình đi bán báo Diễn đàn Quốc tế như mấy cô gái trẻ thường làm?

Điện thoại reo. Kugelmass nhấc ống nghe lên tai một cách máy móc.

“Mang cô ấy đến đây đi. Tôi nghĩ là đã sửa được rồi”.

Tim Kugelmass nhảy vọt lên. “Anh nói thật đấy chứ?” Ông nói. “Anh sửa được thật à?”

“Hỏng tí chút trong hệ thống truyền động ấy mà. Nghĩ xem có chán không chứ”

“Persky. Anh là thiên tài đấy. Chúng tôi sẽ đến ngay trong vòng một phút. Sớm hơn một phút nữa kia”

Đôi tình nhân hối hả trở lại căn hộ của nhà ảo thuật và Emma lại leo vào trong chiếc tủ ấy với mấy hộp xiêm y. Lần này thì không có ai hôn ai. Persky đóng các cánh cửa tủ, thở một hơi thật sâu rồi gõ ba lần vào tủ. Vang lên tiếng “bốp” quen thuộc làm vững lòng, rồi khi Persky nhòm vào trong tủ thì tủ hoàn toàn trống không. Madame Bovary đã trở về với tiểu thuyết.

Kugelmass thở một hơi dài nhẹ người, nắm chặt tay nhà ảo thuật lắc liên hồi. Ông nói: “Thế là xong. Tôi học được bài học nhớ đời. Sẽ không ngoại tình nữa đâu, tôi xin thề như thế”

Ông ta bắt tay Persky thật chặt lần nữa và tự dặn mình sẽ gửi tặng anh ta một cái cà vạt.

*

Ba tuần sau, cuối một buổi chiều xuân êm đẹp, Persky nghe có tiếng chuông cửa, bước ra thì thấy Kugelmass với vẻ mặt e dè. Nhà ảo thuật hỏi:

“Được lắm, ông Kugelmass. Lần này thì ông muốn đi đâu?”

Kugelmass đáp: “Chỉ một lần này thôi. Trời đẹp quá chừng, mà tôi thì chẳng trẻ lại được. Này, anh đã đọc Portnoy’s Complaint(3)chưa? Nhớ The Monkey chứ?”

“Giá bây giờ là hai mươi lăm đô, bởi chi phí sinh hoạt đã tăng lên rồi. Nhưng lần đầu thì tôi cho không, đền bù vào chuyện phiền nhiễu tôi đã gây ra cho ông”

“Anh là người tốt”. Kugelmass nói, vừa leo vào trong chiếc tủ vừa chải mấy sợi tóc còn sót lại trên đầu. “Vẫn còn chạy tốt đấy chứ?”

“Hy vọng thế. Tôi chẳng chạy thử gì nhiều sau lần trục trặc ấy”

Kugelmass nói từ trong tủ: “Tính dục và phiêu lưu tình ái,  chúng ta phải trải qua bao nhiêu gian khổ chỉ vì một khuôn mặt đẹp”

Persky quẳng một cuốn Portnoy’s Complaint vào tủ và gõ ba lần. Nhưng lần này, thay vì tiếng “bốp” nhỏ quen thuộc, lại là một tiếng nổ trầm nặng và tiếp theo sau là một loạt tiếng răng rắc kèm theo chùm tia lửa bắn tung tóe. Persky nhảy lùi lại, đứng tim, gục xuống chết. Chiếc tủ bùng cháy, rồi cả căn nhà cháy rụi luôn.

Trong lúc đó, không hay biết gì cả, Kugelmass đang phải đối đầu với những khốn khổ của riêng ông. Ông ta bị phóng vào, không phải Portnoy’s Complaint hay tiểu thuyết nào khác, mà vào trong một cuốn sách giáo khoa cũ mèm là Remedial Spanish (Sửa lỗi tiếng Tây Ban Nha). Ông ta đang chạy thục mạng hòng sống sót trên mặt đất khô cằn lổn nhổn đá; đuổi sát theo sau ông là mấy cẳng chân khẳng khiu xương xẩu của chữ “tener” (“to have”), một động từ tiếng Tây Ban Nha bất quy tắc, lớn và khó chịu.

Phạm Vũ Thịnh dịch

________________________________

3. Tác phẩm mang danh tiếng đến cho nhà văn Philip Roth, Mỹ, năm 1969

    Phiêu lưu với phu nhân Bovary (Phần cuối)<br><i>Truyện ngắn của Woody Allen (Nhà văn Mỹ)</i>
    • Mặc định