Kỳ nhân làng Ngọc (Phần 1)
Truyện của TRẦN THANH CẢNH
>> Kỳ nhân làng Ngọc (Phần cuối)
Hồi làng Ngọc vừa cải cách ruộng đất xong, Bình mười sáu tuổi.
Một hôm ông Ba Be, bố Bình có giấy của ủy ban xã gọi lên làm việc. Về, ông ngồi thở hắt ra: “Thằng Bình nó gây ra sự động trời rồi”.
Cái tin thằng Bình hiếp dâm con bé Liên Hương, con ông lý Lưu, lan truyền ầm ĩ khắp cả làng Ngọc. Thằng Bình hiện không có nhà, nó vốn ở với ông bác họ làm nghề chữa xe đạp ngoài Hà Nội, vừa đi sáng sớm nay. Mấy hôm trước, thằng Bình được bố gọi về để nhận suất ruộng cải cách theo diện bần cố nông. Ngày mai, theo lệnh của ủy ban, ông Ba Be phải ra Hà Nội để điệu thằng Bình về đối chất với đơn tố cáo của bố con nhà ông lý Lưu về tội hiếp dâm.
Nhà ông Ba Be và nhà ông lý Lưu đang là hàng xóm, chung sân. Nhà ông Ba Be cùng với bốn gia đình bần cố nông khác ở ngôi nhà ngói gỗ lim năm gian vốn là cơ ngơi của gia đình ông lý Lưu do đội cải cách chia quả thực cho nông dân. Gia đình ông lý Lưu thì lại ở mấy gian nhà ngang, vốn xưa vẫn làm chỗ ăn ở của người làm trong nhà. Gia đình lý Lưu, một nhà giàu cự phú từ bao đời nay đã nức tiếng vùng Kinh Bắc, còn gia đình Ba Be thì bao đời làm thuê, cấy rẽ cho nhà lý Lưu người làng chả ai nhớ nổi. Vợ chồng con cái nhà Ba Be vốn cư ngụ trong mấy gian nhà tranh, mãi ngoài xóm Trại. Thế mà, vật đổi sao dời sao đấy mà hai nhà lại thành hàng xóm, tớ thì lên ở nhà trên, còn chủ thì xuống nhà ngang ở.
![]() Minh họa của Thúy Hằng |
Thật ra thì lúc ở ủy ban, ông Ba Be đã chửi ầm cả lên sau khi nghe cán bộ nói là thằng Bình nhà ông bị nhà lý Lưu tố cáo tội hiếp dâm: “Nữ thập tam nam thập lục, nó thích nhau thì nó đéo một cái, rồi cưới nhau chứ có gì mà hiếp. Cứ thế thì xưa nay trai làng Ngọc này mang tội hết à. Tao cũng hiếp vợ tao năm nó mới có mười ba tuổi ở bờ ruộng, thằng lý Lưu cũng đè ngửa vợ nó ra đêm hội làng lúc mới có mười bốn. Bây giờ cũng mấy chục năm, mấy mặt con, sắp lên ông lên bà cả rồi có việc gì đâu”. Nhưng mà ông Ba Be không chịu thì vẫn cứ phải chịu. Cán bộ ủy ban nói nay là chế độ mới rồi, mọi việc phải theo chỉ thị của trên, trên nói phải mười tám tuổi, không được đéo lung tung, không nghe, cho ra tòa ngay. Nói đến tòa, ông Ba Be tỉnh rượu luôn, vừa đợt cải cách mới đây, chánh tổng Lác oách thế mà ra tòa bị chánh án là mõ Khánh, vốn không biết chữ, chỉ cần điềm chỉ ngón tay cái vào giấy, ra lệnh tử hình, bắn ngay tức thì. Đến như lý Lưu, nhà giàu nức tiếng, ủng hộ bao thóc cho kháng chiến, lại có thằng con cả theo cộng sản từ hồi còn học trường Bưởi ngoài Hà Nội còn suýt bị tòa xử tử. May thằng con về kịp, gỡ cho bố, không thì xanh cỏ rồi. Nhưng mà gia sản tích cóp bao đời nay tan hết cả, giữ được cái mạng là may. Thôi, tòa là kinh lắm. Mai, đành đi xe khách ra Hà Nội, lôi cái thằng nghịch tử ấy về cho ủy ban dạy nó.
Sáng hôm sau, ông Ba Be đi Hà Nội, mang thằng Bình về thẳng ủy ban xã, ở đó, hai bố con nhà ông lý Lưu đã đợi sẵn. Con bé Liên Hương, mười ba tuổi, mong manh xanh mướt như tàu lá, ngồi bẹp một xó như con mèo ốm, trái ngược hẳn với ông bố, lý Lưu đang bùng bùng như cái lò gạch quá lửa, chỉ chực bục ra bất cứ lúc nào. Thật sự thì lý Lưu cay lắm, nhà cửa, ruộng vườn tích cóp bao đời, đùng một cái mất sạch. Cái nhà thằng Ba Be truyền đời làm thuê cho nhà mình, gọi dạ bảo vâng, một điều ông, hai điều cháu, thế mà vợ chồng nhà nó nghe Đội, đấu tố ông kịch liệt về tội “bóc lột”, giờ đây lại còn lên mặt “thành phần”. Còn mỗi đứa con gái út ít ở nhà, xinh xắn đẹp đẽ như bông sen cạn trong bể cảnh, mà bố con nhà nó lại đang tâm giày vò nốt. Lý Lưu quyết làm cho ra nhẽ. Cả đêm hôm trước, cô bé Liên Hương đã được bố và công an đi kèm, mang xuống bệnh xá huyện tít dưới phố phủ để khám, theo yêu cầu của ủy ban. Trưởng bệnh xá là y sỹ Tre, vốn vừa là cứu thương ở mặt trận Điện Biên Phủ, sau được trên cho đi học lớp y sỹ cấp tốc ba tháng để về mở bệnh xá huyện phục vụ nhân dân. Kể từ khi bước chân vào ngành y đến giờ, chưa bao giờ Tre y sỹ gặp phải một ca như thế này: “Xác định cô Liên Hương đã mất trinh chưa?” Tre y sỹ cấp tốc triệu tập toàn bộ hội đồng chuyên môn của bệnh xá, gồm hai ông y tá lưu dung, một bà nữ hộ sinh đến khám trên lâm sàng. Ba ông và một bà, hết vạch, nhòm, ngó cái phần dưới của cô bé mười ba tuổi rồi lại cãi nhau như mổ bò về nào là môi lớn, môi nhỏ, âm vật, màng trinh, âm đạo, lại đến hình hoa khế, hình êlip, chun giãn… Gần cả đêm mà chưa đưa ra được kết luận. May, gần sáng Tre y sỹ chợt nhớ ra là có đoàn sinh viên y khoa Hà Nội do một tay bác sỹ trẻ dẫn đầu vừa về huyện chiều nay để chuẩn bị mổ quặm cho dân trong vùng. Lập tức, Tre y sỹ chạy đến phòng ở của đoàn gọi tay bác sỹ trẻ dậy để tham vấn chuyên môn. Mới đầu, tay bác sỹ trẻ từ chối, nói mình chuyên khoa mắt nên không thạo về vấn đề máy móc của chị em. Nhưng Tre y sỹ bảo: “Chú mày cứ lắm chuyện, chú là bác sỹ nên về đại thể được học cả rồi, vả lại, mắt ngang với mắt dọc thì khác quái gì nhau mấy. Chú cứ sang cho anh một ý kiến để anh kết luận. Mà này - Tre y sĩ hạ giọng - Sang mà xem. Tao gần hai mươi năm trong nghề rồi, chưa thấy cái bướm nào đang lớn mà xinh thế”. Chả biết có phải thế không mà tay bác sỹ Hà Nội sang luôn, lại kéo theo cả đám sinh viên y khoa cùng sang, để học tập. Gần năm giờ sáng, kết luận của bệnh xá huyện được thông qua do Tre y sỹ ký, “cô Liên Hương đã mất trinh”.
Lúc phải cởi quần nằm lên trên cái bàn sản phụ, dưới ánh đèn điện sáng, rọi thẳng vào chỗ kín để cho mấy y bác sỹ ở bệnh xá huyện khám trước sự chứng kiến của cả mấy tay công an, cô bé mười ba tuổi cảm thấy mình như rơi tõm vào vạc dầu đang sôi dưới mười tám tầng địa ngục như lời kể kinh của mấy bà vãi già trong làng. Những bóng người lom khom nhòm ngó, bình phẩm, cãi nhau về cái phần thầm kín nhất của thiếu nữ chập chờn trong ánh điện cứ như bọn quỷ sứ của Diêm Vương hiện hình để xâu xé thân thể mình.
*
* *
Làng Ngọc vốn là một cái làng cổ nổi tiếng ở miền Kinh Bắc. Làng rất to, cỡ đến trên hai nghìn nóc nhà, chia ra làm mười một xóm: xóm Đình, xóm Nón, xóm Ván, xóm Nam, xóm Bắc, xóm Trại… Làng nằm dựa lưng vào chân núi Thiên Thai và nhìn ra dòng sông Đuống. Mấy tay trong làng thạo về phong thủy bảo đấy là thế đất linh dựa núi nhìn sông, nên đời nào làng cũng sinh ra kỳ nhân. Truyền rằng, hồi Hai Bà Trưng kéo thủy binh về hạ thành Luy Lâu gần đấy, cho quân sĩ nghỉ ngơi lại làng một đêm, dân làng kéo theo Hai Bà rất đông. Trong làng có ba vị kỳ nhân, hình dong cổ quái, to lớn dị thường, dẫn đầu đám trai làng, cầm đao nhảy vào thành đầu tiên. Sau này cả ba tuẫn tiết trận tiền, Hai Bà rất thương tiếc, sai dân làng lập đền thờ, phong là Tam Công Đại Vương, quanh năm nhang khói, còn đến bây giờ. Xung quanh một dải đầm sen rộng và sâu bao bọc, nước quanh năm trong vắt, kéo dài mãi vào mạn Lang Tài mới hết. Cái đầm sen ấy là của chung, mọi người dân trong làng đều có quyền sử dụng, hương ước làng ghi rõ, chim trời cá nước ai kiếm được người ấy ăn. Trên bờ đầm, phía bên rìa làng, dân tình bắc rất nhiều cầu ao bằng mấy khúc tre già to chìa ra ngoài để tắm rửa, giặt giũ. Dân làng Ngọc từ xưa tới nay, già trẻ nam nữ thường hay ra tắm trần ngoài đầm. Trên cầu ao, các cô thôn nữ hồn nhiên cởi trần dội nước ào ào và kỳ cọ bộ ngực trinh nữ rắn chắc hồng hào. Ở bên cầu ao chỗ khác, mấy ông già làng thì lại điềm nhiên khỏa thân tắm gội, chim cò để thỗn thện cứ như cuộc đời này chả còn gì quan tâm. Dưới đầm, bọn thanh niên bơi lội náo nhiệt, dường như những công việc đồng áng nhà nông chả ăn thua gì với sức vóc của chúng, nên chúng phải hụp lặn, hò hét, thách đố nhau để xả bớt sức trẻ đang cuồn cuộn réo gào trong những thân thể cường tráng. Bơi chán, chúng lại lật ngửa người thả nổi trên mặt đầm nước, mắt he hé nhìn vào bờ ngắm gái làng đang cởi trần nô giỡn tắm giặt.
Bình được ông bác họ đưa ra Hà Nội ở trông hàng, phụ việc ở cửa hàng chữa xe đạp đầu ngõ Chợ Khâm Thiên từ lúc còn chưa đầy mươi tuổi. Cái phố Khâm Thiên hồi trước năm năm tư, rặt toàn nhà thổ, cô đầu, đĩ điếm “đĩ nhiều hơn dân”. Bình, ngày làm ngoài cửa hàng với ông bác, đêm về ngủ ở gian gác xép trong ngõ chợ, xung quanh toàn gái làng chơi thuê trọ. Mấy cô nàng chuyên nghề buôn phấn bán hương, nhìn thấy thằng em mới lớn ở quê ra cứ như cáo nhìn thấy gà con, rắp tâm đưa thằng em vào đời. Thế nên, Bình thạo đời lắm, được ông Ba Be ra gọi về để nhận suất ruộng cải cách mà nó bôi tóc vadơlin bóng loáng, hai bên mai còn vuốt cong nhọn hoắt. Chiều đến, Bình ra ao sen tắm thì nó mới thấy thực sự là choáng váng, nó xa quê từ bé, giờ mới về lần đầu nên không quen với nếp tắm trần của cả làng. Phải nói là gái làng Ngọc rất xinh, da trắng hồng, còn cặp vú thì khỏi nói, cứ như hai nửa quả bưởi hồng gắn trên ngực. Chả bù cho đám mấy cô ngõ Chợ Khâm Thiên, vú cứ nát mềm như hai quả mướp nướng. Nhưng ở nhà được mấy hôm, Bình đã thấy bức xúc lắm, các cô gái làng chơi sau một ngày diễn đủ trò để mua vui và moi tiền của khách, về nhà trọ, tắm rửa sạch sẽ rồi lại lần mò sang chỗ Bình ngủ, ôm ấp, hôn hít suốt đêm. Các cô cả ngày phải chiều chuộng khách làng chơi, chủ yếu là đàn ông lắm tiền nhưng già, hôi nên thèm muốn cái hương thơm từ thân thể cường tráng của thằng trai đang lớn.
Chiều nay đã nhận ruộng xong, có lẽ mai Bình đi Hà Nội, Bình ra đầm sen tắm từ chiều, ngắm gái làng no mắt nhưng chưa muốn lên, Bình cứ thả trôi trên mặt đầm cho mát. Con bé Liên Hương nhà lý Lưu đi đâu về mà ra tắm muộn. Bình thường, con Liên Hương mặc quần áo dài chả ai để ý là nó đã lớn, đến khi nó cởi trần ra tắm mới thấy vú đã thây lẩy như hai cái bát con ở ngực. Bình bơi về cầu ao chỗ Liên Hương ngồi tắm, định lên bờ về nhà. Liên Hương ngồi trên cầu ao, múc nước bằng cái thau đồng nhỏ, dòng nước trong thơm mát hương sen chảy tràn từ cổ xuống dưới ngực, qua chỗ hai núm vú nhọn xinh, dòng nước dội lên, tóe ra những tia trắng mơ hồ. Trong đầu Bình tự nhiên nảy ra một ý nghĩ đen tối, con chim càng căng thẳng, nó không dám lên khỏi mặt nước. Liên Hương nhìn thấy Bình dưới ao, hỏi tự nhiên như không:
- Anh Bình bao giờ lại ra Hà Nội đấy?
- Có lẽ mai anh đi.
- Ở Hà Nội chắc là vui lắm nhỉ?
- Cũng thường, không bằng quê mình.
- Anh này điêu. Không bằng mà anh đi một mạch đến mấy năm không về.
- Đâu có, anh cũng muốn về nhưng bác anh bắt trông hàng suốt không cho về, mà anh cũng nhớ em đấy.
- Anh này lại điêu thế không biết. Lúc đi bằng cái tí xíu, biết gì mà nhớ?
- Thế mà anh nhớ em đấy. Mà này. Tối nay ăn cơm xong, em ra góc vườn, chỗ cây muỗm ấy, anh bảo cái này nhé?
- Thôi, em chả ra đâu, em sợ ma lắm.
- Có anh sợ gì, ra nhé, anh đợi.
- Em không biết đâu. Kệ anh, em về đây...
Vừa nói, Liên Hương vừa khoác vội cái áo ướt vào người, cầm cái thau đồng nhỏ chạy về nhà, nhưng mắt liếc lại rất nhanh Bình đang nhảy lên khỏi mặt nước lên cầu ao.
(Số sau đăng tiếp)


