Đợi chờ (Phần 1)
Truyện ngắn của Đinh Kim Liên

09/03/2009 00:00

>> Đợi chờ (Phần cuối)

Bỗng thấy như có gì áy náy, dạy xong tiết cuối cùng ở trường, An vội vàng đạp xe về nhà. Nhưng xe vừa rẽ vào ngõ, An đã thấy cái Bích bé nhỏ, còm cõi, tóc xơ rơ, vệt nước mắt còn chưa khô trên má đứng ở đó có ý như đợi chờ. Quả nhiên, An vừa dừng xe, con bé đã túm lấy bác, mếu máo: “Bác ơi, bác về ngay đi. Bố cháu đang đánh mẹ cháu vỡ đầu chảy bao nhiêu máu kia kìa!”.

Hoảng hồn, An buông cái xe cho con cháu, xách cái cặp đâm bổ vào ngõ. Đường ngõ đã chật khăng khăng lại ngoằn ngoèo rắn lượn. Tránh mấy chiếc xe máy đi ngược chiều suýt xô phải, toát mồ hôi lưng, An mới về tới nhà. Và vừa đẩy cổng vào đã thấy vợ chồng Kích, người tay dao, người tay ghế, như hai con gà chọi hăng tiết đang vừa gầm ghè vừa rủa xả nhau ở giữa sân.

Vợ Kích có vỡ đầu chảy máu đâu! Béo trục béo tròn như con cun cút. Quần âu xanh phùng đầu gối bên cao bên thấp. Cái áo hoa tím rộng thùng thình buột khuy để hở cả hai bầu vú thỗn thện trắng hêu hếu. Miệng the thé chửi chồng, mắt đỏ đòng đọc, con dao phay lưỡi mới mài sáng loáng, trong tay thị cứ loang loáng trong động tác chém dứ về phía Kích. Trong khi đó, Kích đen gầy như bộ xương khô, răng nghiến, mắt trợn, tay cầm chiếc ghế đẩu gẫy một chân, cứ mỗi nhịp văng về phía vợ, miệng lại phát một câu chửi  tục.

Không thể đừng được nữa, An để cái cặp sách xuống đất, xông vào giữa hai cơn hăng máu, giơ ngang hai tay, quát to:

- Cô Lích, cậu Kích! Có thôi không đi nào! Hàng xóm họ đang đến xem đầy ra kia kìa mà không biết xấu hổ ngượng ngùng à!

Tiếng quát nghe thống thiết quả là có tác dụng. Lích, vợ Kích hạ tay dao, nhưng chống nạnh, khuông mặt trái xoan mỏng như cái bánh đa vênh vênh, đầy vẻ nanh nọc:

- Đứa nào có tội đứa ấy khắc ngượng ngùng. Còn bà đây, bà chả việc đ. gì phải xấu hổ cả.

Kích đặt cái ghế ba chân xuống đất, chỉ tay vào mặt vợ, sừng sộ:

- Tiên sư con đĩ. Còn muốn già mồm hả!

Chẳng vừa, vợ Kích lại hếch cái cằm chẽ đôi, bĩu mỏ, thật ngạo mạn:

- Rõ vừa đánh trống vừa ăn cướp mà không biết nhục chưa!

- Thế tao hỏi, sáu chục triệu năm ngoái, của thừa kế của bà ngoại chia cho, mày để vào cái lỗ hổng nào mà nay chẳng còn lấy một đồng một cắc? Mày cho thằng, con nào? Hay mày cũng dâng nốt cả cho thằng chủ nhiệm đĩ đực của mày rồi?

Kích phanh áo, để lộ bộ ngực lép kẹp như gián đói, nhe răng hằm hè. Vợ Kích vỗ bồm bộp vào ức, quăng quắc:

- Nói cho mày biết nhé. Tao cho thằng nào con nào là quyền của tao. Việc đ. gì đến mày mà mày dựng ngược mặt lên tức tối, vặn vẹo?

- Tao có quyền.

- Mẹ mày chứ, vừa đêm qua anh anh em em, dỗ ngon dỗ ngọt rồi đè sấn người ta xuống, giờ đã dở mặt. Đồ chó.

- Tiên sư con đượi. Bố mày bắt quả tang rồi mà vẫn còn to mồm đánh trống lấp hả? Hừ, con này không cho ăn đòn nặng, nó còn chưa chừa đâu!

Lần này thì vừa gằn Kích vừa sấn tới. Cơ chừng cuộc ẩu đả đã vào hồi gay cấn. An đành liều mạng một tay giơ ra cản Kích, một tay tóm lấy tay Lích, rồi nhanh như cắt giật được con dao phay từ tay thị, lẳng ra ngoài sân. Cái Bích dắt được cái xe của bác về, dựa vào bể nước từ nãy, thấy vậy, liền chạy vào bếp lấy ra một cái cọc tre dúi vào tay mẹ.

An thét:

- Bích! Mày đổ dầu thêm cho lửa cháy hả!

Vợ Kích vằng khỏi tay An, như được thể, nhằm mặt chồng, hồng hộc:

- Mẹ cha thằng nào không có tiền muốn mua cả chợ, không có vợ muốn đ. cả làng nhá! Chuyện mày với con cave Tý Ngọ bà còn chưa tính đến đấy.

- Mày định cả vú lấp miệng tao vạch tội mày với thằng chủ nhiệm hả, con bớp!

Rối như nồi canh hẹ. Không còn biết thế nào để suy đoán đầu cuối, trật tự, mạch lạc của những cuộc ẩu đả, xung khắc gần đây xẩy ra như cơm bữa giữa vợ chồng Kích. Vì cả hai, kẻ tám lạng, người nửa cân. Lích thì đáo để. Còn Kích cũng chẳng kém phần hung bạo. Nghĩa là đang hỉ hả bên mâm rượu đấy mà bất thình lình có thể đập chát cái đít bát xuống rìa mâm, rồi đưa tay hất đổ tung tóe cả cơm canh, rượu thịt, và đứng lên sửng cồ chỉ mặt nhau, gọi nhau là thằng ngô con đĩ, mày tao chí tớ được ngay. Nghĩa là đang đêm, vừa hùng hục trong cuộc ái ân vừa cắn véo nhau chí chóe, cười đùa rinh rích đấy mà bỗng dưng đùng đùng dậy, vác gậy gộc ra sân choảng nhau một trận ra trò ngay được.

Vì cơn cớ gì? Vì nghèo khó? Vì làm ăn thất bát? Vì ghen tuông, vì tự ái? Vì những trái ý con con? Hay là vì bản chất cuộc sống chung là vậy, nó là nỗi bất ổn, là thứ quan hệ chứa đầy xích mích, mâu thuẫn bùng nhùng không sao có thể giải tỏa được? Là sự lắp ghép vênh vẹo giữa hai cá thể khác biệt nhau, không thể tìm được sự hòa đồng?

May lúc này tình thế cũng chưa đến mức quá mù ra mưa. Vợ chồng Kích dẫu xuất thân từ tầng lớp bình dân, thất học, vợ bán rau quả ở hợp tác xã thực phẩm phường, chồng là thợ nề tự do kiếm ăn lần hồi, cũng còn có tý sĩ diện trước bà con hàng xóm. Và buổi trưa ngả chiều của tiết thu muộn lúc nãy nồng ngấu oi bức như kích động con người manh động bất cẩn, giờ đã dìu dịu và điểm mấy hạt mưa lành. Thủy khắc hỏa. Mấy hạt mưa hạ được cơn hỏa bốc. Hàng xóm bu đến xem vở kịch đã quá quen thuộc, biết là sẽ hạ màn trong tình thế thông lệ là hòa hoãn đôi bên, cũng đã ùn ùn bỏ về. Thiên thời địa lợi rồi, thì nhân hòa là cái chắc. Vợ Kích làu bàu mấy câu trong miệng cầm cái gậy đi vào bếp. Thoáng cái thấy nước dội ùm ùm trong nhà tắm.
An kéo em trai vào nhà:

- Đúng là chẳng còn ra cái thể thống gì nữa! Tôi hỏi cậu: đầu đuôi câu chuyện nó là thế nào?

Kích trợn trừng nhìn chị gái:

- Bà đừng có mà lên mặt dạy đời. Còn cái thân bà nữa đấy!

- Thân tao thế nào. Mày đã rủa tao bao lần là cô quả độc ác rồi. Tao không chấp. Nào, nói đi.

An dồn. Kích hạ nhiệt, quay đi. An ướm:

- Thế có phải là nó vẫn sa đà vào chuyện lên đồng, bói toán, kéo đàn kéo lũ đi lễ không?

- Nếu chỉ thế đã là may.

- Thế còn chuyện gì?

Kích cắn răng, bằm môi rồi quay đi quay lại, lập bập:

- Nói ra thì xấu hổ. Nhưng thôi, trước sau gì thì tôi cũng ly dị nó. Giờ tôi nói để chị biết.

Trời! Thì ra Kích ghen, Kích uất. Mà ghen và uất cũng phải. Sáng nay, sắp đi làm, như thường lệ, thằng Mích hai tuổi trước khi đi gửi trẻ thế nào cũng bú mẹ một chập thật no. Nhưng, lạ là mấy lần Lích vạch vú, ấn và mồm thằng bé rồi nịnh nọt đủ điều nó cũng một mực nhả ra. Cáu sườn, Lích phát cho nó mấy cái vào mông. Thằng bé oải ra, ưỡn người, khóc ré lên. Con không bú mẹ. Chả lẽ là nó ốm? Nhưng nó có ốm đâu. Sờ đầu, sờ gan bàn tay thằng bé vẫn thấy mát nguyên. Kích thấy vậy liền ngồi xuống cạnh vợ, dở đùa dở thật, quờ tay vào ngực vợ, nhễ nhàng: “Thôi, con không bú thì bố bú hộ vậy”. Nói rồi, vừa định lấn tới thì liền bị vợ kêu xoe xóe và đẩy ra: “Ban ngày ban mặt thật không biết dơ!” Không biết dơ thật. Vú đàn bà quà đàn ông, vợ ở nhà quà giữa chợ cơ mà. Thế là hùng hổ hẩy con ra. Nhưng chụp vào thì lạ chưa, nào có thấy cái vị ngòn ngọt, nhàn nhạt như mọi khi. Chỉ thấy nó đăng đắng mùi thuốc lá và nồng nặc mùi rượu tây. Chà!

- Nhất định là nó lăng nhăng với thằng cha chủ nhiệm hợp tác xã thực phẩm rồi. Đã có lần em gặp thằng này đèo xe máy nó đi phố. Lần này thì em không nhịn nữa đâu. Dứt khoát là em ly dị nó!

Lích đã tắm xong, mặc bộ quần hoa cúc tươi tắn, xách cái làn nặng vàng hương hoa quả đi qua cửa, nghe loáng thoáng được câu cuối cùng, liền ngoái đầu, điềm nhiên:

- Ly dị thì ly dị. Bà sợ đ. gì!

Rồi đi được mấy bước, thấy chưa thỏa, còn quay lại, chỉ tay vào mặt Kích, nghiến răng chèo chẹo:

- Nói cho mà biết, thề có ông mặt trời kia, từ nay tao có là vợ chồng với mày thì tao làm con chó.

Kích nhễ nhại:

- Chị xem nó mất dạy thế đấy. Bỏ nhà cửa, bỏ cả đứa con bé để đàn đúm lễ lạt với mấy con mẹ đồng bóng và thằng cha chủ nhiệm, mà không hề nói với ai một câu. Chị biết thằng cha chủ nhiệm hợp tác xã thực phẩm phường không? Chính thức là hiện nay có ba vợ rồi.

An rầu rầu:

- Gia đình cậu thật chẳng còn ra thế nào nữa. Nhưng trong sự việc vừa rồi cậu cũng phải bình tĩnh hỏi lại cô ấy cho rõ ngọn ngành chứ.

Kích lắc đầu.

- Chị ơi. Em hỏi nó rồi. Nó bảo hôm liên hoan hợp tác xã, nó làm nhiệm vụ tiếp tân, khi rót rượu vô ý để rượu rớt ra. Rớt ra! Rớt ra sao áo không có mùi. Mà vú lại có cả mùi thuốc lá nữa.

An hạ giọng:

- Thôi bây giờ chuyện ấy để lại đấy đã. Tuần này, có cái giỗ bầm vào ngày thứ tư. Sau đó chủ nhật có việc đưa vong chú Tích lên chùa. Cậu có đi không?

Kích khoát tay, chẳng một lời đáp trả, lử khử lừ khừ đi ra cửa. Cái Bích đứng ở cửa, nhìn trời đang nhả mưa, run run đưa mu tay quệt mắt.

*

Vừa thấy bóng Lích ở đầu ngõ, ba bà một gầy hai béo, từ chiếc ôtô bảy chỗ đậu ở rệ đường, đã lịch bịch nhảy xuống, nhanh nhẹn ùa tới, người đón tay, người đỡ làn, vồn vã như lâu lắm rồi mới gặp nhau. Toàn các bà bạn buôn ở cùng hợp tác xã, cỡ ngoài bốn mươi, đang tuổi hồi xuân.

Lích bước lên bậc cửa ôtô. Trong xe, ngoài anh lái đang phì phèo thuốc lá, còn một ông trung niên đội mũ phớt nâu, đeo kính râm to gọng, ria con kiến, mặc áo bu dông da nâu. Ông này đang độc chiếm cả hàng ghế thứ nhất.

- Chào anh!

Nghe tiếng Lích chào thật ngọt ngào, người đàn ông đang im phắc như pho tượng liền quay lại, môi vén lên như môi ngựa, tươi tỉnh:

- Cô Lích! Hay bị say xe thì ngồi lên đây. Gì mà chờ cả tiếng đồng hồ mới thấy ra thế?

Bà gầy quài tay đóng cửa xe, ra vẻ sành sỏi:
- Chắc sắp đi ông anh lại... đòi.

- Ôi giời, đòi đã là may.

- Này, nhưng hỏi thật Lích, hồi này mày bắt lão phục vụ thế nào mà hôm qua tao gặp thấy lão như cái tóp mỡ.
Giữa tiếng cười ré lên của ba bà, người đàn ông quay lại bình:

- Gầy là thầy mọi thứ đấy các chị ơi.

Lích ỏn ẻn:

- Hắn bị bệnh tiểu đường. Ốm đau mệt mỏi là cái cớ để hắn gây sự. Đấy vừa nãy sắp đi, lại suýt một trận sứt đầu mẻ trán. May mà bà An bà ấy về.

- Bà An nhà cậu trông cũng mỏng mày hay hạt ra phết mà cao số nhỉ!

- Cao gì! Bà ấy sợ lấy chồng.

- Chuyện, người ta là giáo học chứ đâu có đĩ bợm như phố chợ nhà mình.

- Ối giời! Người ta đang cầu càng nhiều càng ít chẳng được, nay lại có thứ sợ lấy chồng.

Người đàn ông cười khằng khặc, vẻ đắc chí:

- Còn cô Lích đây thì không sợ. Vì Vợ chồng như thớt với dao. Ngày thì cãi lộn đêm vào ngủ chung. Có đúng không?

Lích đưa cái nguýt qua ngay mặt người đàn ông:

- Còn lâu nhé!

- Thôi đi. Vợ ở nhà quà giữa chợ. Lòng vả cũng như lòng sung. Dạ trâu cũng như dạ bò. Đừng có dối lòng!
Tiếng máy ôtô cuộn tròn. Bà gầy nghển lên vỗ tay bồm bộp:

- Thôi, chuyện trai gái đàn ông đàn bà chốc nữa tha hồ thả phanh. Còn bây giờ, kế hoạch đi của hội ta là thế này. Sáng mai ta đến đền Mẫu âu Cơ ở Yên Bái. Chiều ta sang đền Xanh ở Tuyên Quang, còn bây giờ, muộn rồi, tới Sóc Sơn ta nghỉ, ta ngủ đêm ở đó...

- Chưa đi đã nghỉ, đã ngủ đêm!

- Cuộc đi phải có nghỉ, có ngủ cách đêm mới thú vị chứ.

Bình phán một câu có vẻ hơi lạc lõng, người đàn ông quay lại băng ghế sau, nơi ba bà ngồi, đối mặt trịnh trọng:

- Công việc của chủ nhiệm nó không như hồi bao cấp đâu. Nói thật, tôi chiều các bà lắm lắm, nên mới thu xếp cùng đi chuyến này đấy.

- Chiều các bà!

Bà gầy nhổm lên dẩu môi. Người đàn ông gật gật:

- Chiều thật đấy chứ!

- Chiều ai? Chiều ai? Có dám công khai ra không nào? Rõ khéo ỡm ờ, vừa được ăn vừa được nói chưa!

(Số sau đăng hết)

    Nổi bật
        Mới nhất
        Đợi chờ (Phần 1)<BR><I>Truyện ngắn của Đinh Kim Liên</I>
        • Mặc định