ĐBQH Giàng Thị Bình (Lào Cai): Quy định về bảo đảm kinh phí phổ biến, giáo dục pháp luật còn chung chung
Trong quy định về công tác phổ biến giáo dục pháp luật, tôi đề nghị bổ sung một số nguyên tắc như sau. Một, tất cả các văn bản pháp luật của Nhà nước được ban hành theo đúng thẩm quyền phải được phổ biến đến mọi đối tượng trước khi triển khai tổ chức thực hiện.
Hai, các cơ quan thực hiện luật chuyên ngành phải đưa vào báo cáo hàng năm để kết quả phổ biến giáo dục pháp luật trong cơ quan đơn vị mình, tổ chức theo dõi việc thi hành văn bản luật trong phạm vi, chức năng, nhiệm vụ của mình.
Thứ ba, về Hội đồng phổ biến giáo dục pháp luật, tại Điều 7 dự thảo luật có ghi: Chính phủ quy định chi tiết điều này tôi đề nghị nên quy định chi tiết nội dung này trong luật để các quy định liên quan đến công tác phổ biến giáo dục pháp luật được tập trung, dễ thực hiện, hạn chế đến mức thấp nhất việc giao cho Chính phủ quy định chi tiết điều luật để sau khi luật có hiệu lực được thi hành ngay không phải chờ văn bản hướng dẫn.
Thứ tư, về các hành vi bị cấm tại Điều 9, đề nghị bổ sung thêm Khoản 5 như sau: "Lợi dụng tuyên truyền pháp luật để xúi giục người khác khai thác kẽ hở của pháp luật thực hiện những hành vi gây ảnh hưởng đến quyền, lợi ích hợp pháp của Nhà nước, lợi ích của công dân". Vì tại Điều 3 của dự thảo Luật có đề cập khen thưởng đối với cơ quan tổ chức làm tốt công tác phổ biến, giáo dục pháp luật cũng cần có chế tài xử phạt đối với hành vi vi phạm phổ biến, giáo dục pháp luật.
Thứ năm, về hình thức phổ biến giáo dục pháp luật, tại Điều 11 đề nghị bổ sung thêm Khoản 6: "Thông qua hoạt động của các cơ quan tiến hành tố tụng như công an, viện kiểm sát, tòa án" vì không chỉ có cơ quan xét xử mới tuyên truyền pháp luật mà thông qua hoạt động tố tụng như điều tra, truy tố, kiểm sát các hoạt động tư pháp những cơ quan này vẫn thực hiện việc tuyên truyền, phổ biến pháp luật cho nhân dân, cho những người bị tạm giữ, tạm giam biết để họ thực hiện quyền và nghĩa vụ của mình trước pháp luật. Đây cũng là việc vẫn làm thường xuyên của các cơ quan tiến hành tố tụng.
Thứ sáu, về bảo đảm kinh phí phổ biến, giáo dục pháp luật tại Điều 37, theo tôi quy định như trong dự thảo Luật còn chung chung, trong khi kinh phí chi cho công tác phổ biến pháp luật là một trong những yếu tố quyết định đến hiệu quả của công tác phổ biến giáo dục pháp luật trong các cơ quan Nhà nước, doanh nghiệp và đoàn thể. Do vậy luật cần đưa ra nguyên tắc và cơ chế phân cấp ngân sách, đồng thời quy định tỷ lệ % tối thiểu các địa phương phải chi cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật, khi không thu hút được các nguồn thu khác, từ hoạt động xã hội hóa công tác phổ biến, giáo dục pháp luật ở địa phương làm căn cứ pháp lý để sửa đổi, bổ sung mục lục ngân sách về chi cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật, đảm bảo các văn bản pháp luật sau khi được cơ quan có thẩm quyền ban hành đều được phổ biến rộng rãi đến các đối tượng áp dụng của văn bản, trước khi văn bản có hiệu lực thi hành, góp phần nâng cao chất lượng hiệu quả công tác phổ biến giáo dục pháp luật, khắc phục tình trạng chỉ giới thiệu qua loa hình thức chiếu lệ các văn bản pháp luật như một số địa phương, một số ngành hiện nay vẫn làm mà nguyên nhân chủ yếu là do thiếu kinh phí để thực hiện.
Ngoài ra trong dự thảo Luật có quy định về các hành vi bị cấm và trách nhiệm của các cơ quan, tổ chức, cá nhân trong công tác phổ biến, giáo dục pháp luật. Tuy nhiên, chưa có quy định nào về xử lý các hành vi vi phạm, hành vi bị cấm hoặc khi các tổ chức, cá nhân không thực hiện trách nhiệm của mình để bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật và làm cho pháp luật thực sự đi vào cuộc sống. Vì vậy, đề nghị Ban soạn thảo nghiên cứu bổ sung.

