ĐBQH Đặng Thuần Phong (Bến Tre): Quy định chặt chẽ ngay trong Luật kiểm soát được hoạt động quảng cáo trên các kênh truyền hình trả tiền
Khoản 2, Điều 23 quy định thời lượng quảng cáo trên truyền hình trả tiền không vượt quá 5% tổng thời lượng chương trình phát sóng một ngày của một tổ chức phát sóng, từ kênh chương trình chuyên quảng cáo.
![]() |
Quy định này, theo tôi chưa hợp lý vì: thứ nhất, hoạt động của truyền hình trả tiền tại nước ta đang phát triển không ngừng về số lượng nhà mạng và số lượng các kênh cung cấp. Hiện tại hơn 70 kênh truyền hình trả tiền tự sản xuất và hơn 50 kênh truyền hình nước ngoài mà các nhà mạng cung cấp. Song, chất lượng sóng phát và chất lượng nội dung chương trình thì chưa đáp ứng được mong đợi của khán giả xem chương trình. Hơn 80% chương trình phát sóng trên các kênh truyền hình trả tiền không phải là tự đầu tư sản xuất mới mà là chương trình cũ, thu lại từ các kênh truyền hình quảng bá. Hệ lụy của vấn đề này là đi ngược lại định hướng phát triển của ngành truyền hình buộc người xem đài vừa nuôi các mạng truyền hình, trả tiền bằng tiền thuế của chính mình, vừa trả tiền mua sản phẩm cũ chất lượng không bảo đảm qua thuê bao gây lãng phí cho Nhà nước và xã hội, không tạo được trọng điểm đầu tư cho ngành truyền hình phát triển và tạo ra kẽ hở, mượn hạ tầng truyền hình của Nhà nước đầu tư để kinh doanh thu lợi. Thứ hai, dựa vào lợi thế kinh doanh độc quyền đầu tư rất ít cho phát triển và sản xuất chương trình mới, thu lợi từ tiền thuê bao hàng tháng từ xem đài và thu lợi rất lớn từ quảng cáo. Doanh thu từ quảng cáo, theo số liệu chúng tôi nắm được thời gian qua là trên 1.500 tỷ đồng nhưng đầu tư lại cho xây dựng chương trình và sản xuất chương trình mới không đáng kể. Thứ ba, một nguyên tắc hoạt động của truyền hình trả tiền trước là phải lấy doanh thu từ thuê bao làm nguồn thu chủ yếu chứ không thể mượn danh truyền hình trả tiền để vừa thu thuê bao vừa kiếm lợi từ quảng cáo. Do vậy, Luật Quảng cáo phải cân nhắc vấn đề này và quy định phù hợp, chặt chẽ để kiểm soát được hoạt động quảng cáo trên các kênh truyền hình trả tiền.
Từ những lý do trên, tôi đề nghị điều này quy định thêm nguyên tắc quảng cáo của truyền hình trả tiền. Cụ thể là: các quảng cáo không được chen ngang chương trình làm ảnh hưởng đến việc thưởng thức của khán giả; các quảng cáo chỉ được phát trước hoặc sau chương trình với tỷ lệ thời lượng có giới hạn so với các kênh truyền hình quảng bá khác. Do đó, đề nghị chỉnh sửa Khoản 2, Điều 23 lại như sau: thời lượng quảng cáo trên truyền hình trả tiền không vượt quá 3% tổng thời lượng chương trình phát sóng 1 ngày của một tổ chức phát sóng, trừ kênh chương trình chuyên quảng cáo, nghĩa là tương đương 42 phút quảng cáo trên 24h và mỗi lần quảng cáo không quá 2 phút.


