Cổ tích Manơcanh (Phần cuối)
Truyện ngắn của Đoàn Lê
Nàng hoang mang không còn hiểu gì cả. Chợt nghĩ tới thân phận của mình, nàng rụt rè hỏi:
- Vậy chúng mình được sống với nhau mãi mãi chứ? Chúng mình bên nhau mãi mãi chứ?
Anh vui vẻ ôm siết nàng:
- Đó, cũng không tệ, em thấy chưa? Điều chúng ta mong mỏi tưởng đến tận kiếp luân hồi nào thì nay đã có. Anh xin đánh đổi tất cả để có được cơ hội bên nhau mãi mãi như thế này.
Nàng nép vào anh, tặng anh một nụ hôn da diết.
- Vâng, vâng... Nếu thế chúng ta cần phải cảm ơn trời đất.
Từ lúc đó hai người không còn vướng bận băn khoăn điều gì, họ vui thích chan hòa vào những điều mới lạ trong xã hội manơcanh.
Vui chơi, vừa đi tay trong tay, thậm chí đôi lúc sung sướng quá họ lại dừng ở những góc đường để ôm hôn nhau. Chung quanh họ mọi người đều tự nhiên như thế cả, chả ai để ý.
Rồi trăng ngả xuống cuối trời. Đã tới lúc người ta phải chia tay, với những lời hẹn hò lưu luyến.
- Xin em đừng ngoảnh sang anh chàng thắt cà vạt nâu ấy nữa. Nếu không anh sẽ chết trong đau buồn, không sống nổi tới đêm rằm tháng tới.
- Thôi nào, người thương mến! Anh không thấy em dõi sang cửa hàng bên ấy, có lúc nào rời mắt khỏi anh đâu.
- Sáng mai anh sẽ gửi sang những bài thơ tình vừa làm tặng em, yêu dấu ạ.
Ôi cái thế giới chỉ có tình yêu ngự trị, lãng mạn đến thế là cùng!
Nàng và anh chưa kịp nghĩ tới lúc trăng tàn, họ còn muốn dừng bên bờ hồ lộng gió thì như có ma lực đẩy họ vùn vụt lướt đi. Nàng sợ hãi níu chặt lấy anh. Lại sự gì nữa đây?
Hóa ra hai người được đưa về chính cửa hiệu áo cưới thời trang, nơi chập tối họ đứng xem, cùng với hai cô gái manơcanh khác trong cửa hiệu. Và chẳng hiểu sao nàng thấy mình hồn nhiên nhập vào cô manơcanh đứng trong tủ kính với bộ váy cưới màu hồng nhạt.
- Trời ơi, anh đâu rồi?
Nàng kêu lên thảng thốt. Bất chợt nàng nghe tiếng anh trả lời rành rọt từ phía góc nhà:
- Đừng sợ, anh vẫn bên em đây mà.
Nàng cố ngoảnh đầu nhìn sang phía ấy. Đó là cái đầu vô hình của nàng đã cử động cho phép nàng nhìn thấy anh. Anh đứng đó trong hình dạng anh chàng manơcanh mặc com lê xám. Có lẽ chỉ nàng nhìn thấy sau miếng cằm nhựa hồng, gương mặt sinh động của anh đang tươi cười hướng về nàng.
- Vâng, vâng, đừng bỏ em đấy anh nhé. Nếu không thấy anh, em sợ chết khiếp đi được.
- Em yên tâm, anh luôn bên em đây mà. Nhưng em có nhớ câu: Nếu không thấy anh, em sợ chết khiếp đi được, em nói với anh lần đầu tiên gặp nhau không? Hôm đó chúng mình đi thuyền qua phá Tam Giang.
- Và anh đã trả lời: Tốt nhất hãy bỏ anh vào túi áo hoặc mua một cái ghim băng cài vạt áo hai chúng ta lại. Chao ôi, em chỉ ao ước được bên nhau, trò chuyện suốt ngày tháng như thế này. Vâng, chỉ trò chuyện thôi mà anh.
- Tại sao lại không đôi lúc ngừng trò chuyện để anh được hôn em?
Nàng mơ hồ nghe tiếng cười quen thuộc của anh. Thôi, thế này dù phải đứng trong cái tủ kính với chiếc váy cưới lộng lẫy quanh năm nàng cũng thỏa nguyện.
Đến giờ cửa hiệu cuốn cao những lá nhôm lên, ánh nắng chói chang ngày hè hắt lên nàng rực rỡ. Nấp dưới khuôn mặt hờ hững của cô manơcanh, nàng nhìn người qua lại tấp nập và phát hiện bộ mặt con người quả thật dửng dưng đáng sợ. Ta không hiểu họ nghĩ gì, toan tính điều gì trong vẻ lạnh lùng ấy.
- Anh à, em thấy con người cũng phần nào giống manơcanh đấy chứ.
- Đúng thế. Như anh và em đứng đây, có ai nhìn thấy bộ mặt thật của ta đâu. Và em thấy đấy, con người vốn dĩ thích giấu mặt em à.
- Anh bảo sao?
- Có những con người thích giấu mặt như mấy ông thầy dùi chính trị, lại có những ông giấu mặt theo dõi hành vi những ông thầy dùi ấy, lại có những ông giấu mặt mưu toan hất thủ trưởng, thủ phó cơ quan, lại có những anh tình nhân giấu mặt diệt tình địch...
Nàng bật cười. Chao ôi, biến thành manơcanh anh vẫn không bỏ được thói độc miệng của dân làm báo!
- Vấn đề là anh có ưng với đời sống mới này không?
- Sao không? Chí ít chúng ta không phải đóng kịch với chung quanh, không sợ bố con những thằng hàng xóm. Đặc biệt không lúc nào thấy em vuột khỏi tầm mắt. Lại nữa, anh vẫn thấy còn nguyên hai cái nốt đỏ đỏ trên ngực em, thế là được.
- Sao anh biết?
- Không tin em cứ kiểm tra lại xem. Anh chả vừa sửa lại dây áo trong cho em khi mình đứng ở bờ hồ đấy ư?
Yêu quá mất. Nàng muốn lao vào vòng tay dịu dàng của anh. Thế nhưng cô manơcanh váy cưới hồng không thể tự do đi đứng như vậy. Đành đợi đến đêm thôi.
Chỉ chờ ánh ngày tắt hẳn, cặp tình nhân thoát khỏi cái vỏ cứng ngắc, đi ra ngoài trời với thế giới manơcanh. Không có sự ồn ào náo nhiệt của đêm hội trăng sáng hôm trước, nhưng đường phố cũng không vì thế kém vui. Váy áo vẫn tha thướt như nêm. Nàng khoác tay anh đi dạo tới tận lúc tiếng gà của một hàng phở trong phố cất lên rộn rã mới về.
Chính trong đêm thứ hai ấy, nàng phát hiện một điệu kỳ lạ. Sự thèm muốn xác thịt hình như đã bị loại bỏ và con tim hai người vì vậy khao khát hơn, dữ dội hơn. Lúc trở về cửa hiệu, anh nói khẽ vào tai nàng:
- Anh không muốn thế. Anh muốn được yêu em trọn vẹn, đủ đầy nhất.
- Nhưng... nhưng em thấy chúng ta đã quên mất điều đó rồi. Tiếc thật!
- Không, để đêm mai...
Đêm mai, rồi đêm sau nữa... thật sự họ không thấy có sự đòi hỏi thân xác mới lạ chứ. Nhưng họ không cảm thấy kém đi chút nào cái hạnh phúc mỗi ngày một thi vị hơn, một đắm đuối hơn. A, có thể những người làm ra manơcanh không nghĩ những thân thể tưởng chừng vô hồn kia cũng có lúc cần đến thứ khoái lạc trần tục. Bởi vậy có hình manơcanh nào đượåc tạc thêm “của thừa” ấy đâu?
Cứ thế cặp tình nhân được sống êm đềm bên nhau, ngày cũng như đêm. Nàng mỗi ngày một ngời ngời hạnh phúc. Hai cô gái manơcanh cùng trong cửa hiệu nhận xét:
- Em thấy chị càng ngày càng trẻ ra. Mới biết tình yêu thật kỳ diệu.
Nàng không rõ điều đó có thật không, nhưng vui lắm.
- Các em cũng thế thôi. Nếu không có hai anh chàng ở phố bên kia luôn nhờ gió đưa tới những lời tỏ tình, chị chắc các em sẽ buồn rũ ra. Lạy trời cho chúng ta sống trong cửa hiệu này suốt đời.
Mười ngày trôi qua. Không có điều gì phải phàn nàn. Ngoại trừ một hôm anh bỗng nhớ đến lời hẹn với cô con gái chuẩn bị thi tốt nghiệp, nhớ đến ngày giỗ bố vợ sắp tới, nhớ đến những bài báo chưa hoàn thành... Ô, có hàng trăm thứ nhớ ập đến một lúc. Kể cả những con đập trên thượng nguồn sông Mê Kông đang là nguy cơ lớn với nửa nước Việt Nam...
- Sao hôm nay anh chỉ nhìn em mà ít chuyện trò thế?
- Yêu dấu ơi, em không thấy hôm nay thật oi bức sao? Anh lo em cứ đứng một nơi, không vận động thì đường huyết liệu có tăng không? Em thấy trong người ra sao?
- Ô nhỉ, từ hôm đứng đây em chả nhớ đến bệnh tiểu đường. Anh à, chúng ta đã được sống bên nhau bao nhiêu ngày rồi?
- Tính từ sinh nhật em, ta ở bên nhau hơn hai mươi ngày rồi.
- Trời, nhanh thế ư?
Những ngày sống trong tình yêu với nàng bao giờ cũng qua đánh vèo. Nhưng giờ đây nàng không còn cảm giác đau đớn vì sắp phải chia tay, cái cảm giác thật khủng khiếp như những lần trước. Khi anh đi, mọi thứ trước mắt nàng nhòa nhạt, mất hết màu sắc, thi vị. Nàng không dám lên căn phòng riêng của họ, sợ sự trống vắng khiến nàng nhớ anh đến suy sụp... Bây giờ anh đứng phía sau nàng, luôn hướng cặp mắt đắm đuối tới nàng, cho riêng nàng nhận biết, dành cho một mình nàng thôi. Ước nguyện của nàng chỉ là thế.
Giờ lại đến một đêm rằm, trăng vằng vặc giữa trời. Nàng thấy mình cũng náo nức như mọi manơcanh khác.
- Anh ơi, lát nữa chúng ta sẽ đến quảng trường dự vũ hội. Đêm nay chắc chắn em với anh vui lắm đây. Lại còn tiệc bánh ngọt nhân dịp bầu Hiệp hội Manơcanh Toàn quốc, nghe nói thế anh ạ.
Nàng nao nức bao nhiêu thì lòng anh quặn lại bấy nhiêu. Làm sao anh rời bỏ được nàng trong sự trao gửi tin cậy đến tận cùng này? Nàng làm gì nên tội? Anh đã đưa nàng đến đây, làm sao anh có thể mặc nàng sống những ngày không có anh giữa một thế giới hoàn toàn xa lạ? Và đêm đêm nàng tựa mái đầu lên vai ai để dỗ dành giấc ngủ?
Nhưng ngày mai con bé Hồng đã đi thi, ngày mai đến hạn nộp bài, ngày mai có thể vợ anh nháo nhào tìm khắp mọi nhà quen biết rồi khóc hết nước mắt...
Lòng anh càng tan nát khi đứng giữa quảng trường, giữa bầu không khí sục sôi bầu bán những người lãnh đạo Hiệp hội. Không khí ấy cũng làm trỗi dậy trong anh sự háo hức làm việc của máu nhà báo. Anh cảm thấy lâu lắm không được cầm cây bút, không được mở cái máy tính xách tay nho nhỏ... Nước mắt cứ tự nhiên dâng lên mi lúc nào không hay.
Nàng lạc mất anh vào đúng lúc dòng người xô đẩy sôi sục khí thế đấu tranh giữa hai phe tranh cử. Những manơcanh không một ham muốn gì mà khi máu chính trị xâm chiếm họ bỗng lao vào nhau ẩu đả thực sự. Nàng theo đám manơcanh trong phe yếu thế, thua chạy thục mạng khỏi quảng trường. Suốt dọc đường nàng gọi anh đến khản cổ, nước mắt chan chứa. Rồi không biết làm gì hơn, nàng trở về cửa hiệu mang theo một vết lấm trên bộ váy cưới.
Cửa hiệu vẫn thiêm thiếp ngủ. Hai cô manơcanh đã về trước nàng, những bộ mặt còn khiếp đảm. Nhưng anh thì không. Nơi anh đứng giờ chỉ là dấu vết một ô gạch không bám bụi.
Đã ba rưỡi. Nàng hy vọng chả bao lâu nữa trời sẽ sáng, rồi nàng sẽ thấy anh đứng đó, phía sau nàng, trong bộ com lê xám sành điệu.
Nhưng mỗi lúc niềm hy vọng một tàn lụi. Khi tấm cửa nhôm cuốn lên, nàng tưởng mình sẽ ngã ngất. Ngoài đường phố vẫn những bộ mặt lạnh lùng qua lại, những bộ mặt khép kín đầy mưu toan. Anh thì không!
Người ta đồn rằng tại quảng trường đêm qua có rất nhiều manơcanh bị đập vỡ, vứt ngổn ngang.
*
* *
Lâu lâu cửa hiệu lại may mắn gặp được một vị khách ngớ ngẩn, hâm hâm.
Hôm nay cũng thế, vừa mở cánh nhôm cuốn lên, cô chủ hàng đã thấy một ông khách như chờ đợi, tìm kiếm điều gì.
- Thưa chú, chú cần gì ạ?
- Vâng, xin cô đợi tôi xem xét đã.
Người đàn ông đi vòng quanh tủ kính, ngắm nghía cô manơcanh mặc váy cưới hồng, rồi ngập ngừng hỏi cô chủ:
- Có lần qua đây tôi nhớ đã thấy một bộ com lê xám ở góc nhà kia cô nhỉ?
- Vâng, cách đây nửa năm cháu có đặt bộ com lê xám ở đó. Bộ ấy có một đêm cháu bị trộm lấy mất. Nhưng nếu chú cần mua đúng bộ ấy cháu sẽ tìm trong kho, có thể có ạ.
Nàng rụng rời khi nhận ra người đàn ông đó chính là anh. Nửa năm trôi qua mà nàng tưởng mình sống cuộc đời góa phụ hàng nửa thế kỷ. Không còn nước mắt để khóc, không còn cả tiếng nấc nghẹn ngào mỗi đêm trăng rằm. Nàng chết đứng trong bộ váy cưới màu hồng.
Anh đấy ư? Anh sẽ không bao giờ biết được có lần mạo hiểm nàng theo chiếc ô tô du lịch vào tận Đà Lạt trong đêm. Nàng được hưởng một cơ hội ưu tiên duy nhất dành cho manơcanh nào tình nguyện rời bỏ kiếp người như nàng. Nàng tìm đến nhà anh, ngôi biệt thự xinh xắn bên bờ hồ Thở Than. Nàng thấy anh ngồi bên ngọn đèn đêm làm việc. Phía sau anh là cánh màn trắng đã buông với một thân hình đàn bà đang ngon giấc. Cùng với ngọn gió nàng ôm choàng lấy anh, nức nở. Hình như cảm nhận sự có mặt của nàng, anh thẫn thờ dừng bút. Cũng là lúc tiếng gà giục giã nàng phải quay về, kịp thời hạn cho phép.
- Cô chủ ơi, cô chưa bán bộ váy cưới kia cho ai đấy chứ?
- Vâng, hàng mẫu của cháu chú ạ. Chú cần thì cháu xin để cho chú một bộ y chang thế, còn mới trong hộp. Cũng chỉ giá triệu sáu thôi.
- Tôi muốn mua chính cái váy đây, cô vui lòng nhé. Chả là... chả là vợ tôi... ô không, có người đã muốn đúng bộ này, cô ạ.
Nàng biết anh muốn nhìn thấy hai nốt đo đỏ trên ngực nàng. Hai nốt ấy khẳng định chính xác cô manơcanh vẫn còn là nàng. Ôi chao, để làm gì nữa hỡi con người phụ bạc? Nàng những muốn ngăn cô chủ hàng nhưng không thể làm gì được.
Nàng được cô chủ thận trọng tháo khóa lưng, được cởi dây đăng ten quấn cổ. Rồi lớp voan cùng lụa hồng rơi xuống chân nàng.
Đúng vậy, anh không hề chú ý đến cái váy cưới, chỉ chăm chăm săm soi tìm hai nốt ruồi đỏ. Đây rồi, trời đất ạ, dù nó mờ nhạt đến đâu anh cũng nhận ra, nhận đúng nơi ấy.
Lúc đó nàng muốn khóc nức lên. Tại sao anh còn tìm đến đây để làm nàng đau khổ sau khi đã nỡ tâm trốn chạy? Trái tim em gắng gỏi chỉ có ngần thôi. Sợ lúc nào đó nó vỡ vụn như trái bóng thủy tinh...
Cô chủ vắt hờ lên người nàng một bộ váy khác. Còn anh, như người mất hồn, ôm tấm váy cưới dưới nách, đôi mắt không rời khỏi nàng. Ra đến cửa, nàng thấy anh lén lau nước mắt.
Rồi một tiếng đổ vỡ phía sau khiến anh đứng sững, quay nhào trở lại.
Cô manơcanh chưa được mặc bộ áo cưới mới đã rơi xuống. Hình như do chủ hàng vô ý kéo một sợi đăng ten vướng vít phía sau. Hoặc sợi đăng ten chả liên quan tới cô ta, nhưng cô đã tự nhào xuống. Nếu hàng nhựa chắc chắn cũng không thể vỡ, nhưng riêng cô manơcanh này được làm bằng thạch cao, kiểu cách lỗi thời, mặt hàng phải tránh di chuyển. Bởi thế nó vỡ vụn như trái bóng thủy tinh.
Thật tội nghiệp, sự vỡ ấy sau này chỉ gợi cảm hứng cho một người kể chuyện cổ tích.
Còn người đàn ông, anh ta cúi xuống vốc đầy hai bàn tay run rẩy những mảnh manơcanh vỡ. Cùng lúc anh nhận biết đỉnh đầu mình bỗng nhói đau. Rồi anh từ từ gục xuống giữa những miếng thạch cao vụn nát...
Lúc ấy ở nhà thờ lớn vang lên bản thánh ca ngày chủ nhật.

