Cái răng khểnh (Phần cuối)
Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Trung
Mấy ngày sau, Hòa xuất viện, mấy mũi chỉ khâu trên môi đã lành nhưng còn hằn vết. Thôi thì nay mai đến thẩm mỹ viện đám người kiếm tiền bằng việc vá độn thân người chuốt đi là xong. Đau nhất vẫn là mất cái răng khểnh, để lộ một vệt trống gần cửa miệng thiệt là khó coi. Biết thế nên Hòa không bao giờ dám cười, khi nói, lấy tay che miệng. Chương an ủi vợ:
- Một thời gian ngắn là em sẽ thấy bình thường thôi.
Nhưng không thể bình thường vì Hòa là trưởng phòng tín dụng, luôn phải giao tiếp khách hàng. Nhiều khách hàng quen thấy hở một cái răng đã phải bấm bụng nhịn cười, khiến cho Hòa mất bình tĩnh, công việc gián đoạn nhiều. Hơn thế, để khoảng trống nơi miệng năm mới không khéo lại xui, Hòa nghĩ và bảo chồng:
- Em phải hàn lại răng, mới yên tâm ăn tết.
Chương nói:
- Có gì đâu, để rồi anh đưa em đi cắm lại răng. Thằng bác sỹ bệnh viện ấy đã cho anh điện thoại của một tay chuyên viên có hạng về nha khoa kiêm thẩm mỹ viện.
![]() Minh họa của Đặng Hồng Quân |
- Eo ơi, em sợ đau lắm.
Dẫu biết vợ giả nai, Chương vẫn thích thú. Thôi, thì chẳng bao lăm nữa là trượt vào tuổi già, cô ta làm dáng tý cho vui. Chương nghĩ và động viên:
- Người ta bơm thuốc tê làm sao mà đau được.
Tay bác sỹ được gọi là chuyên gia nổi tiếng về thẩm mỹ viện và nha khoa, khổ người thấp đậm, mặc chiếc áo blu trắng thùng thình để che cái bụng phệ, mặt vuông, lông mày rậm, giống chủ nhà hàng quán nhậu hơn là ngành y. Sau khi giới thiệu với khách cái bằng tiến sỹ y khoa, chuyên ngành răng tốt nghiệp tại Úc, phóng to treo trên tường, hắn bỡn cợt. Thì bầu bạn tôi là chủ các nhà hàng, nên chiều nào tôi cũng tới đó ăn uống giảm căng thẳng và gặp các thực khách đàn ông mang bầu, đàn bà dư mỡ để tiếp khuyên các vị tới đây rạch da, lạng hút bớt mỡ, riết rồi mình cũng mập ú luôn. Hắn nói rồi lừ mắt quan sát vợ chồng Chương:
- Mấy nốt chỉ với cái răng của chị nhà đây tôi xử lý nhiều rồi. Có cô vóc dáng thật chuẩn, phải tội răng đứng lố nhố, tôi phải nhổ đi, cắm lại cho mới thành siêu mẫu cho các hãng thời trang nổi tiếng. Riêng của chị nên làm nhanh đi, không nên để cho cơ thể ta khiếm khuyết gì cả.
Viên bác sỹ mở đầu vậy rồi kín đáo quan sát phản ứng của vợ chồng Chương:
- Dân Việt mình lắm kẻ kỳ cục, tiền thì cứ om trong két sắt hoặc ngâm ở ngân hàng, trong khi đó cứ để bệnh tật hoành hành hoặc làm cho mình hoàn thiện thêm đẹp hơn lên lại không làm. Mà các mụ đàn bà xứ mình cũng ngu, cam chịu mình khiếm khuyết, tiếc tiền, đâu có biết rằng, chồng chán mình chạy theo kẻ khác sẽ tan cửa nát nhà, mất hết. Nhiều ông chồng cũng thế, vợ mình thì chẳng chăm sóc lại chạy đi chăm bẵm phụ nữ lạ. Cho nên xã hội loạn xà ngầu lên.
Hòa nhìn chồng nói:
- Mình nên làm liền, anh à.
Chương hỏi:
- Tốn khoảng bao nhiêu, bác sỹ?
Tay bác sỹ tặc lưỡi:
- Cũng chẳng đáng là bao, vài trăm triệu bạc là cùng chớ gì?
Chương tròn mắt:
- Hai trăm triệu? Hàn cái môi, cấy một cái răng mà giá hơn bốn cây vàng?
- Cho quý vị hay, đây là loại răng tốt nhất thế giới hiện nay. Tôi phải điều thằng cha nha sỹ giỏi nhất nước tới đo kích cỡ răng rồi gửi số liệu sang Singapore để cơ sở chuyên sản xuất răng bên đó đúc rồi gửi về đây.
Hòa nói:
- Như vậy thì lâu quá, tôi muốn làm để đón tết.
- Bà chị xinh đẹp của tôi đừng lo, chỉ một ngày là có. Các nguyên thủ quốc gia xài loại răng này, ngoài độ bền, còn y như thật, người ngoài không thể phân biệt nổi, cho dù soi kính lúp.
Chương thốt lên:
- Nhưng giá một cái răng những hai trăm triệu, hơn bốn cây vàng thì đắt quá.
- Ờ, muốn rẻ thì tới các bệnh viện khác, trung tâm khác, không chừng tụi nó lại cắm thứ răng Tàu vài bữa hoại tử cả hàm, thối cả mặt, hoặc loại răng do mấy thằng ở Chợ Lớn làm bằng xương chó, xương bò, chưa nhai đã gãy.
Thấy vợ chồng Chương đang giương mắt, dỏng tai nghe, hắn thao thao:
- Làm nghề y là phải có đức. Tôi căm thù cái thứ khoác áp blu trắng nhưng tâm quỷ, làm tiền trên đầu người bệnh. Cái vụ thằng bác sỹ Tường nào đó, làm chết người rồi còn thủ tiêu là độc ác hết chỗ nói. Hãy lấy đạn trong kho quân khí ra mà nã cho banh ngực cái hạng chó đẻ ấy cho môi trường sống được sạch sẽ.
Rồi hắn bắt sang chuyện nâng ngực. Cái ngực của người phụ nữ thiêng liêng, chỉ là sở hữu của hai người, đó là con thơ và người chồng. Cho nên khi thực hiện, ngoài việc tay nghề cao, còn phải có sự chứng kiến của chồng. Với tôi, bao giờ tôi cũng mời bằng được người đức lang quân, khoác áo trắng, ngồi ở góc phòng chứng giám. Mỗi khi bơm là phải thận trọng, nếu không chọc trúng mạch máu là chết con người ta liền - Dừng một lát, hắn quay sang Chương - Bây giờ, mình ra ngoài kia dạo mát, tôi rất ghét ngồi trong phòng kín xài hơi khí máy điều hòa thế này. Còn cái vụ kinh phí anh chị cũng đừng lo, tôi không phải là thằng để tiền cướp mất tình nghĩa đâu.
Hắn dẫn vợ chồng đi xem viện thẩm mỹ của hắn. Đúng là mô hình tuyệt hảo, những dãy nhà hai lầu biệt lập, xung quanh đường đi rộng, rất nhiều cây xanh rợp mát, hồ nước nhân tạo:
- Đó là nơi nghỉ cho bệnh nhân trong thời gian làm đẹp, trong các phòng đều có tiện nghi hiện đại, buổi sáng ăn tự chọn, trưa và chiều muốn ăn gì nhân viên sẽ mang tới, theo tiêu chuẩn khu nghỉ dưỡng resort. ?
Vợ chồng Chương đều mê viện thẩm mỹ này. Hòa thì thầm vào tai chồng:
- Hay mình vào đây ở rồi làm đẹp luôn?
Chương hơi ái ngại, không phải vì tốn kém mà nhà cách đây chẳng bao xa. Nhưng chiều ý vợ, anh gật.
Vợ chồng Chương đặt cọc ba chục triệu. Tay bác sỹ cầm xấp tiền thảy vào cái thùng nhôm đặt kế bàn làm việc:
- Cuối ngày nhân viên thủ quỹ đến lượm cho vào két sắt. Tôi không muốn cầm tiền lâu trên tay. Này, tiền bạc có độc tố, mình cầm nó mà không có bản lãnh là tiêu đời có ngày đấy.
*
Sáng hăm tám tháng chạp, cái răng khểnh của Hòa được cắm xong.
Nhưng khi thanh toán nốt số tiền một trăm bảy chục triệu và các khoản khác thêm hai chục triệu, Chương cảm thấy ruột như bào, xót quá.
Hòa mừng ra mặt, thỉnh thoảng lấy cái gương nhỏ trong túi xách ra soi rồi nhoẻn cười. Riêng Chương vẫn cảm thấy tiếc, vốn liếng cả chục năm vợ chồng gom góp, phút chốc tiêu vì một cái răng, đau không thể tả. Bây giờ, tết nhất cận kề rồi, ăn cũng chẳng ngon, đi chơi cũng chẳng thoải mái, có lẽ đắp chăn nằm nhà cho tết trôi đi. Chương nghĩ một cách tiêu cực như vậy.
Nhưng rồi, cũng vẫn phải chuẩn bị tết, Hòa cảm thấy sợ quá nên đi sắm tết bằng tắc xi. Tốn kém một chút nhưng an toàn, chỉ còn vài ngày nữa là hết năm tuổi, sao thái bạch sẽ trôi qua mạng mình rồi. Nghe vợ nói vậy, Chương gật đầu, vì giờ đây Chương đã tin.
Sáng ba mươi tết, khu tập thể chộn rộn với không khí tết, tất cả cổng ngõ mở bung cổng chuẩn bị đón năm mới, nhà nào cũng có khóm mai trổ hoa vàng rực, chậu quất trái chín đỏ trưng ở thềm ở sân để đón lộc năm mới. Vợ chồng Chương cũng mua hai khóm mai tứ quý đặt hai bên cửa, bảy chậu cây xương rồng đặt dọc lối vào để trừ tà. Vậy là ổn lắm rồi.
Chiều ba mươi tết, khi mâm cỗ cúng tất niên vừa bưng lên bàn thờ, Chương đang châm nhang, thì bất ngờ, ngoài cổng có tiếng rầm, kèm theo là tiếng người la thất thanh. Chương vội cắm mấy que nhang vào lư hương rồi chạy ra. Chương không thể tin vào mắt mình, đầu một chiếc xe vận tải cỡ nhỏ húc vào một người đàn ông. Người ta đang khuân một người bê bết máu lên tắc xi. Một người nói với Chương:
- Cái thằng xe tải đã đâm vào ông Sáu Soạn khi ông qua đường. Ông Soạn bị gãy chân phải…
Chương đứng như trời trồng, ông Sáu Soạn là ba anh Thạnh, cán bộ phòng khoa học, từ miệt vườn lên sống với con trai đã mấy năm, rất ít khi ông ra khỏi nhà. Một lát sau, Chương vào nhà, Hòa nói:
- Ông Sáu không qua được cái hạn bảy ba… nhưng cũng may là bị thương nhẹ.
Vợ chồng Chương đều thấy như được an ủi. Con người ta là thế, khi thấy nỗi đau của kẻ khác tự mình như vơi đi nỗi buồn. Chương nói với vợ:
- Tết này gia đình ta đóng cửa ăn tết, vậy mới an toàn được.
Chương vừa dứt lời, điện thoại di động chớp sáng, giọng nhừa nhựa cất lên. Tiếng tay bác sỹ thẩm mỹ chứ ai. Sau khi hỏi thăm tình hình tết nhất, hắn nói:
Chúc mừng gia đình ông anh trong họa gặp phước, bà xã có cái răng làm tôn thêm vẻ đẹp sẵn có, năm tới sẽ thêm phát tài phát lộc. Này, đường dây nóng của tôi vừa báo tin, có một vụ tại nạn giao thông ở khu Long Đất, nhưng là một ông già, chắc chẳng xơ múi gì đâu. Từ nay tôi mời anh làm cộng tác viên, nếu có ai vướng tai nạn giao thông anh hãy giới thiệu đến đây, dĩ nhiên cái khoản phần trăm hoa hồng thằng chuyên hàn gắn làm đẹp cho thiên hạ này không bao giờ quên đâu.


