Biển không mặn như bây giờ (Phần cuối)
Truyện ngắn của Phan Thị Thu Loan
|
|
Nhưng Tứ sực nhớ đến Quy. Nếu anh không trở về, Quy sẽ bị hành hạ đến chết. Cả ngày đó Tứ xuôi theo con nước cố tìm, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng đứa em. Tứ đành nghiến răng quay về cứu lấy Quy.
Trên cồn cao, một người đàn bà chạy gằn. Ríu cả chân, bà lăn lông lốc xuống gần mép nước. Mặt mũi tóc tai đầy cát. Vừa nhổm dậy được, bà nhoài ngay tới chỗ Tứ. Vừa trông thấy mẹ, Tứ ứa nước mắt. Bà cụ chợt hiểu, rú lên một tiếng xé ruột. Tứ đỡ lấy mẹ già. Lòng anh tan nát.
Đưa mẹ về nhà, Tứ gặp Quy nằm rũ liệt. Chưa kịp hỏi han, Tứ nhấc cặp cá nưa lên. Phăm phăm đến nhà lão Mãng.
Lão giật thột khi thấy đám đông kéo tới đầy sân. Qua được cơn nguy kịch, lão cố lấy lại vẻ mặt trịch thượng hàng ngày.
Tứ bước vào. Mọi người tách ra thành một lối đi. Trông thấy Tứ xách cặp cá nưa, lão trợn trắng hai con mắt. Khiếp đảm. Quà dẫn cưới đây mà cô dâu bỏ đi đâu mất tăm. Không chừng thằng Tứ còn nghi mình sát hại con Quy hay bức tử nó. Lời nói đọi máu. Làm sao rút lại lời thách cưới đây?
Lão bước lui dần rồi bật ngã ngồi nơi chân thềm. Đám đông vây tròn lại. Phấn khích, hồi hộp như xem chọi gà. Họ chờ đợi cuộc quyết tử giữa hai người đàn ông. Mặt Tứ đanh lại. Đau nghẹn cổ. Ngang tàng vất cặp cá nưa xuống trước mặt lão Mãng, Tứ khinh miệt quay người bỏ đi. Lão Mãng há hốc miệng. Không ngờ thoát nạn mau vậy. Cặp cá ngàn vàng nằm sờ sờ trước mắt. Máu tham nổi lên. Lão tính toán nhanh như cắt. Phải gói ghém của nả, rời khỏi làng chài. Mang cặp cá lên phố bán cho mấy nhà giàu. Phải đi ngay, không thì ươn thối mất.
Tứ hối hả về nhà, nơi mẹ anh và Quy nằm rã rượi.
Đêm hôm đó lão Mãng rời làng. Ôm theo một tay nải đầy tiền và thùng cá được ướp đá cẩn thận. Lão thuê một chiếc xe thổ mộ. Chọn con lộ ven biển, tránh xa đường làng. Rồi hăm hở giục xà ích chạy thật mau, lão không muốn chạm mặt ai hết.
Ngang qua chỗ Tứ thắp hương đêm nọ, con ngựa đang chạy ngon trớn bỗng tá hỏa, tung vó trước, hí rền. Xe lật nghiêng. Một đợt sóng thần lừng lững chồm lên. Lão Mãng thất kinh. Quýnh quáng. Ríu cả chân tay. Con sóng phủ ập qua đầu, lôi tuột lão và thùng cá nưa vào lòng biển.
Sáng ra, dân chài gặp chiếc xe thổ mộ lỏng chỏng trên bờ cát. Cách đó không xa, anh xà ích ôm cổ con ngựa nằm thoi thóp. Họ hối hả đem anh vào làng ủ ấm. Anh tỉnh lại nhưng từ đó tự dưng cấm khẩu.
Không ai biết chuyện gì xảy ra với lão Mãng.
Qua hôm sau, Tứ cùng bạn nghề lên hai con thuyền mang theo lưới quét, đi mò xác em. Mẹ Tứ cố gượng dậy tiễn con. Chỉ sau một đêm chân tóc bà đổ trắng như cước. Hai người đàn bà lụi hụi thắp hương. Thiết tha cầu khẩn. Mong Tứ trở về bình an. Khói nhang không bay ngang nhưng bốn con mắt chợt cay xót. Quy đỡ mẹ Tứ nằm xuống phản rồi lặng lẽ lần ra gốc dương, trân trân nhìn ra biển. Lòng Quy bồn chồn. Thấp thỏm không yên.
Ngay trưa hôm đó, hai chiếc thuyền đột ngột quay về. Bạn chài chạy đến làng còn xanh mặt. Ra khỏi bờ chừng chục sải nước, Tứ liền bủa lưới. Một con sóng lừng nổi lên, cuốn anh xuống biển. Mọi người ra sức mò tìm. Nhưng vô hiệu. Mới nháy mắt đó mà Tứ đã biệt tăm. Quá khiếp đảm trước điềm rủi này nên họ đành bỏ dở chuyến đi.
Mẹ Tứ ngất lên ngất xuống. Thoắt cái trở nên ngơ ngẩn. Quy nén nỗi đau xé ruột, tận tâm phục dịch bà. Thần Phật đã thương xót Quy. Qua những tối đam mê ngùn ngụt trên vạt muống biển, Tứ đã để lại trong Quy hòn máu của anh.
Rồi làng chài xôn xao vì một việc kỳ lạ. Suốt ba ngày liền, trời không ngọn gió. Mặt biển phẳng lì như gương. Đàn ông, con trai trong làng ai có sức đều đổ xô đi mò tiền. Những tờ tiền rải rác dưới lòng biển, cách bờ không xa. Người ta hồ hởi. Nở ruột nở gan. Chính là chỗ tiền trong tay nải của lão Mãng. Tiền dân chài thắt lưng buộc bụng, chắt bóp trả lãi vay cắt cổ cho lão từ bao năm nay.
Sang ngày thứ tư, biển không còn lặng phắc. Gió thổi mây bay. Dệt thành dải khăn tang trắng thắt ngang nền trời. Xác Tứ và cậu em được sóng đẩy dạt vào bờ. Tươi nguyên như vừa tắt thở. Không hề bị cá rỉa, tôm đâm. Anh xà ích bỗng dưng bật nói. Oang oang kể lại chuyện sóng thần cuốn phắt lão Mãng cùng cặp cá nưa xuống biển. Trên bến dưới thuyền, người làng đông nghẹt. Họ quỳ sụp trên cát, van vái không ngừng. Biển thật phân minh, rạch ròi ân oán. Cá nưa là con Thần Biển. Chớ dại mà xâm phạm! Đền mạng là chuyện nhỡn tiền. Người ta thầm thì, rỉ rả vào tai nhau suốt cái năm đầy biến động đó.
Nếu thực vậy thì Thần Biển còn rộng lòng với người bạc mệnh, trả lại thi thể hai anh em Tứ vẹn nguyên.
Riêng cái xác phàm của lão Mãng thì không một ai nhìn thấy.
Quyết bảo vệ huyết nhục của chồng khỏi cái chết bất đắc kỳ tử, khi con trai tròn mười tuổi, bà Quy cho nó đi phụ sửa xe mãi tận tỉnh ngoài. Thằng Phúc không thể chết thảm như ông ngoại cùng cha chú. Nó phải xa làng chài. Phải quên hết những gì thuộc về nơi nó đã sinh ra.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Bà Quy đâu có ngờ thằng Phúc bỗng dưng chết mê chết mệt cô giáo Châu, đích thị con gái làng chài. Rồi nằng nặc quay về làng. Đòi đi biển.
Phúc choáng cả người khi vừa nhìn thấy Châu. Da trắng, tóc dài. Khuôn mặt thanh tú. Đôi môi tươi tắn và cái nhìn trẻ thơ. Thời đại @ mà vẫn còn vẻ đẹp thiên thần như thế? Vậy là chết. Chết nhoáng nhoàng, đứ đừ như bị sét đánh.
Nhìn bề ngoài, Phúc giống hệt người cha miền biển ăn sóng nói gió. Da sậm màu mật ong rừng. Khắp người cơ bắp cuồn cuộn như lực sĩ. Trông phong độ thế nhưng chỉ là anh thợ sửa xe đầu ngõ. Châu trọ học cách đấy một con phố. Nhưng chẳng nhận ra nhau, trước ngày cái xe Babeta cà khổ của cô giở chứng.
Hì hụi đẩy cái của nợ ấy lên vỉa hè, Châu gặp ánh mắt sững sờ của Phúc. Phải đến chục giây sau, anh chàng mới hoàn hồn. Lập cập bước đến đỡ mớ sắt đáng gọi là phế thải. Tai ù lên, mãi mới hiểu bệnh tình chiếc xe. Qua cơn choáng, Phúc kỳ cạch, nắn bóp rất lâu nó mới chịu rên lên mấy tiếng. Nhìn cô gái, anh thoáng chóng mặt. Mãi mới nhằn được vài câu nhát gừng khỏi cổ họng khô khốc: “Đi tạm vậy. Hôm nào rảnh… đem lại đây… tôi sửa kỹ cho…”
Châu mở cặp sách, toan trả tiền thì Phúc lắc đầu quầy quậy. “Chưa sửa xong mà. Hôm sau… đưa luôn một thể…” Nói rồi dắt ngay chiếc xe xuống lòng đường. Nổ máy. Châu cảm ơn rồi phóng đi. Phúc nhìn theo ngơ ngẩn. “Sao cứ lúng ba lúng búng như ngậm hột thị thế này? Chết thật!”
“Chết thì quá dễ! Xin chết được mới khó. Làm cách nào mà anh giai nhà quê tán đổ cô gái xinh như mộng thế?” Phúc giật mình khi cô bán thuốc lá quen xán lại hỏi kháy. Vụt làm mặt tỉnh, Phúc cười cười: “À, sống chết là do cái miệng cả. Cứ tán thật dẻo là xong! Từ thời cụ kỵ, món ngon nhất trên đời vẫn là món lưỡi đúng không?” Nghe thế, cô ả đấm Phúc thùm thụp, hinh hích cười: “Chỉ được cái đùa dai!” Mồm miệng táo tợn thế mà hễ gặp Châu, Phúc lại thụt mất lưỡi. Hỏi ra mới biết là người cùng quê. Châu đang học cao đẳng sư phạm. Mơ ước tốt nghiệp xong về dạy học cho lũ trẻ làng chài.
Xa nhà đã lâu. Phúc quên ráo làng biển. Ngày nghỉ học, Châu thường ghé qua. Khi vắng khách, Châu kể Phúc nghe chuyện ngày xưa. Cái năm làng chài nhiều biến động. Chuyện cụ Mãng thách cưới. Chuyện cha và chú Phúc đi câu cá nưa. Chuyện Thần Biển đòi trả mạng con trai. Những chuyện mà bà Quy không bao giờ kể Phúc nghe cả.
Máu dân chài phiêu lưu chảy rần rật trong người Phúc, được những câu chuyện của Quy thổi vào. Phồng lên như buồm được gió. Về làng thôi! Để được đi biển! Cái chính là… được gần Châu.
Bán xong chục bao lá dương, bà Quy đánh đường lên phố thăm con. Hay tin Phúc đòi về quê, bà lạnh cả người. Chuỗi ngày đành đoạn xa con của bà đổ sông đổ biển hết. Nhưng Phúc giống cha. Đã định là làm. Bà can mãi không xong. Con người ta có phúc có phần. Ngày xưa bà đã không ngăn được ông Tứ, bây giờ làm sao cản nổi con trai?
Vác trên vai bao lá khô, người đàn bà hẩm hiu xấp xoải băng qua trảng cát. Gần ngã rẽ đầu làng, Bà Quy gặp cô Châu hơ hải bươn ra biển. Theo sau cô lốc nhốc một đoàn đàn bà con nít. Bà đứng sững nhìn theo. Tim đập dồn. Bão chưa vào, sao mà ai cũng hốt hoảng vậy?
Bà thả rơi bao lá, bước thấp bước cao đuổi theo.
Gió bắt đầu nổi. Quất vun vút vào cồn cát. Mau lẹ và bất ngờ như trận bão đầu mùa tàn độc năm xưa. Cát bay mù mịt. Bà Quy nhập nhoạng bước. Lo thắt ruột. Thằng Phúc theo tàu đánh bắt xa bờ. Liệu có kịp về trước lúc bão ập vào không?
Bà Quy chen trong đám người. Cháy lòng dõi ra khơi. Biển dậy sóng. Nhưng tịnh không một bóng tàu thuyền. Cô giáo Châu vừa thấy bà, chạy đến túm chặt tay: “Bác ơi, đài báo bão lớn lắm. Đang vào thẳng vùng ta…” Bà Quy dụi mắt lắc đầu. “Vậy thì vạn chài không vào bờ mô. Họ chạy ngược lên mạn Bắc, hay trú bão ngoài đảo rồi”. Mấy người đàn bà quanh đó ồ cả lên: “Phải đó. Chạy vô không kịp mô. Cơn bão ni ngược ngạo lắm. Hắn thốc vô liền chừ! Phải lên mạn Bắc mới thoát nổi…” Xôn xao bàn tán. Gió tạt lời Châu sượt qua tai bà Quy: “Con lo anh Phúc quá bác ơi!” Bà đứng chết lặng, cố nuốt lời oán hận chực trào qua hai hàm răng nghiến chặt.
Tối hôm đó, cả làng chài xúm đông xúm đỏ trước ti vi nhà Châu. Cô phát thanh viên nhà đài eo thon hông nở, giơ cánh tay trắng ngần lên chỉ: “… Cơn bão đang hướng thẳng vào đất liền. Đề nghị tất cả tàu thuyền khẩn trương tìm nơi an toàn trú bão…”
Ngày hôm sau. Đường đi của bão vẫn trực chỉ làng chài, theo lời các cô gái thời tiết xinh đẹp. Nhưng trời chỉ nổi giông. Mưa ào ào như trút. Chiều hôm đó thì gió đổi chiều. Ti vi, đài phát thanh cũng đổi giọng: “… Hiện nay bão đã di chuyển lên phía Bắc. Không còn nguy hiểm với các tỉnh ven biển nước ta…”
Dân làng chài ôm chặt lấy nhau. Cùng rú lên.
Trời đã yên. Biển đã lặng. Nhưng lòng người làng chài không ngừng nổi sóng. Bãi cát dày đặc cả rừng nhang được thắp lên cầu hồn ngư phủ. Đàn bà, trẻ con, người già đứng ngồi kín bãi. Mỏi mòn trông đợi người thân quay về. Mờ mắt kiếm tìm cũng không bói được một bóng đàn ông khỏe mạnh trai tráng trong số họ.
Vài chiếc thuyền may mắn thoát nạn. Tả tơi qua giông tố. Đám đông ùa đến, nhận ra những xác chết cứng đơ trên đó là cha, chồng, anh em, con cháu của mình. Họ hờ tên người thân lên nghe buốt óc. Khốn khổ nhất vẫn là những ngư dân đang chết chìm, thi thể vật vờ trong lòng biển.
Số người sống sót kinh hoàng nhớ lại cảnh trốn chạy trước cơn thịnh nộ của trời đất. Thuyền phóng đến đâu, bão gí theo đến đó. Giá như biết được nó vẫn chạy lên hướng Bắc cả mấy ngày nay thì đâu phải bỏ mạng nhiều như vậy!
Biết oán ai đây? Trẻ con cũng hiểu mấy cô tiên thời tiết đó chỉ biết đọc tin thôi. Chứ làm sao thấy được mặt mũi cái người phát kiến ra bản tin sai lạc?
Nơi cơn bão đến, ngư dân nước họ chẳng chết một ai. Vì đã sớm biết đường đi của bão. Còn dân làng chài, chạy hơn nghìn cây số. Đến nơi trú bão còn bị đuổi ra. Đành ngậm ngùi phó mặc phận người cho sóng cả.
Thần Biển không còn rạch ròi ân oán như xưa. Chẳng ai to gan bắt cá nưa. Bão vẫn cướp đi mạng sống hàng trăm dân chài. Những thây người bị sóng đánh dạt lên bờ đâu còn nguyên vẹn. Tất cả đều bị cá rỉa, tôm đâm. Thân thể mặt mày biến dạng.
“Ngày xưa… biển không mặn như bây giờ…” Mẹ chồng bà Quy nghêu ngao hát. Khuôn mặt ngơ ngẩn không có tuổi của người điên chao nghiêng. Vài giọt nước mắt hiếm hoi nhỏ xuống mặt bà Quy. Cả tháng nay bà nằm liệt. Ước gì điên được như mẹ chồng bà! Để không phải chịu đựng.
Biển đã hòa tan quá nhiều nước mắt. Để trở nên mặn chát hơn bao giờ.


