PHÁP LUẬT
Cập nhật 23:15 | 25/09/2018 (GMT+7)
.
Bạn đọc viết

Tàu mẹ, tàu con và quy hoạch chuỗi

07:20 | 04/07/2018
Tàu dịch vụ hậu cần là một mắt xích quan trọng trong việc phát triển nghề cá, tạo thành quy trình khép kín trong việc hình thành chuỗi liên kết sản xuất từ khâu khai thác, chế biến đến tiêu thụ sản phẩm. Tuy nhiên, tàu dịch vụ hậu cần ở nhiều tỉnh đã và đang rơi vào tình trạng nhiều tháng nay không ra khơi bám biển.

Nghị định 67/2014/NĐ-CP về một số chính sách phát triển thủy sản và Nghị định 89/2015/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định 67/2014/NĐ-CP về một số chính sách phát triển thủy sản đã bổ sung khá nhiều quy định nhằm hỗ trợ cho chủ tàu khai thác thủy sản; chủ tàu dịch vụ hậu cần khai thác thủy sản xa bờ, nhất là về việc cho vay vốn lưu động. Theo đó, việc cho vay vốn lưu động sẽ do tổ chức tín dụng và khách hàng thỏa thuận phù hợp với quy định hiện hành của pháp luật về chính sách tín dụng phục vụ phát triển nông nghiệp, nông thôn; trường hợp khoản vay giải ngân sau ngày 31.12.2018, lãi suất cho vay do Ngân hàng thương mại và khách hàng tự thỏa thuận. Tuy nhiên, chủ tàu vẫn bị rơi vào tình trạng thua lỗ, không cân đối được khoản vay, thậm chí có chủ tàu đã bỏ địa phương đi nơi khác. Chẳng hạn ở Bình Định, theo chương trình Nghị định 67/2014, địa phương có 25 tàu dịch vụ hậu cần, nhưng đến nay mới đóng được 3 chiếc. Hiện, cả 3 tàu dịch vụ hậu cần này đều gặp khó khăn lớn vì không hoạt động hiệu quả, chủ tàu nợ quá hạn, sinh kế khó khăn.

Chi phí để đóng một tàu dịch vụ hậu cần, dao động từ 12 - 20 tỷ, vốn đối ứng của gia đình thì ít, chủ yếu là vay theo chương trình. Không thể phủ nhận mục tiêu của việc hình thành đội tàu dịch vụ hậu cần. Bởi, tàu này vừa cung cấp nhiên liệu, nhu yếu phẩm, vừa mua cá tươi vừa đánh bắt của các tàu con rồi đưa vào bờ trong thời gian sớm nhất để cá giữ được chất lượng cao, bán giá tốt nhất. Đây là mô hình tàu mẹ - tàu con, hỗ trợ người dân ra khơi bám biển. Tuy nhiên, chỉ cần đi biển 1, 2 chuyến chủ tàu đã rơi vào tình trạng lỗ. Nguyên nhân rất nhiều, có thể là từ thiết kế hầm chứa không phù hợp; hoặc các tàu con không mua các nhu yếu phẩm hoặc không bán sản phẩm cho tàu mẹ… 

Hơn nữa, thời gian qua các tàu vỏ sắt được đóng theo Nghị định 67 bị hư hỏng, nằm bờ nhiều, tàu dịch vụ hậu cần cũng rơi vào tình trạng đắp chiếu, do không thể cập mạn các tàu gỗ nhỏ. Không ra khơi hoạt động, nhưng tiền lãi suất thì đến tháng phải trả và tàu không sử dụng thường xuyên thì mức độ xuống cấp ngày một nhanh hơn. Điều đáng quan tâm là chủ tàu, dù rơi vào cảnh nằm bờ nhưng nếu muốn hoán cải cũng không hề đơn giản. Vì trước khi đóng phải được duyệt thiết kế, hồ sơ thủ tục nhiều, tài sản là con tàu đã được bảo đảm tại ngân hàng, nay thay đổi đặc điểm, hình dạng, mục đích… phải có chi phí để sắm ngư cụ và các trang thiết bị; đặc biệt là không đáp ứng được thiết kế theo quy hoạch đội tàu cá hiện đại hoạt động theo chuỗi. Chủ tàu chỉ còn cách khoanh nợ ngân hàng, trở thành khoản nợ xấu của ngân hàng.

Từ thực tế, triển khai Nghị định 67/2014/NĐ-CP về một số chính sách phát triển thủy sản và Nghị định 89/2015/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định 67/2014/NĐ-CP về một số chính sách phát triển thủy sản cho thấy, giữa các mắt xích của chuỗi liên quan giữa hậu cần - đánh bắt - thu mua thủy hải sản trên biển còn nhiều vấn đề; đặc biệt là thiếu sự ràng buộc giữa tàu mẹ - tàu con trong việc mua bán, trao đổi sản phẩm để ổn định đội tàu hiện đại hoạt động theo chuỗi.

Đình Khoa
Xem tin theo ngày:
VĂN BẢN PHÁP LUẬT
20:53 10/04/2017
Toàn quốc phấn đấu không phát sinh tụ điểm phức tạp về ma túy; mỗi năm triệt xóa từ 5 - 10% số điểm, tụ điểm và mỗi huyện, quận, thị xã, thành phố (trực thuộc tỉnh) xây dựng được 1 mô hình điểm về phòng, chống ma túy tại xã, phường, thị trấn... Đây là mục tiêu Chương trình phòng, chống ma túy đến năm 2020 vừa được Thủ tướng phê duyệt.
Quay trở lại đầu trang