PHÁP LUẬT
Cập nhật 20:32 | 23/10/2017 (GMT+7)
.
Tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật

“Liệu cơm gắp mắm”

08:08 | 12/08/2017
Phổ biến, giáo dục pháp luật là một trong những tiêu chí để đánh giá chuẩn tiếp cận pháp luật, theo Thông tư 07/2017/TT - BTP quy định về điểm số, hướng dẫn cách tính điểm các chỉ tiêu tiếp cận pháp luật. Với 9 chỉ tiêu và 25 điểm, tiêu chí này sẽ giúp đo lường, đánh giá trách nhiệm, năng lực và kết quả thực hiện nhiệm vụ thông tin pháp luật của chính quyền cơ sở. Tuy nhiên, việc thực hiện tiêu chí này không dễ.

Kinh phí bao nhiêu là đủ?

 Theo thống kê của Bộ Tư pháp, 6 tháng đầu năm 2017, các bộ, ngành, địa phương đã tổ chức 689.728 cuộc tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật (giảm so với cùng kỳ 2016 nhưng tăng hơn 1,6 lần so với cùng kỳ năm 2015) cho gần 45 triệu lượt người; phát miễn phí hơn 22,6 triệu tài liệu tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật.

Một trong những chỉ tiêu khiến nhiều địa phương “thắc mắc” đó là “bố trí đủ kinh phí bảo đảm cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật theo quy định”. Giám đốc Sở Tư pháp tỉnh Yên Bái Nguyễn Huy Cường cho rằng, khái niệm “đủ” còn rất chung chung, không dễ thực hiện. Đặc biệt là so với nhu cầu được phổ biến pháp luật của người dân thì nguồn lực đầu tư còn rất hạn chế, chưa tương xứng với yêu cầu, nhiệm vụ. Mặc dù Luật Phổ biến giáo dục pháp luật, Thông tư liên tịch số 14/2014/TTLT giữa Bộ Tài chính và Bộ Tư pháp quy định lập dự toán, quản lý, sử dụng và quyết toán kinh phí ngân sách nhà nước bảo đảm cho công tác này đã quy định cụ thể cơ chế tài chính, nhất là đối với các tỉnh chưa tự cân đối được ngân sách. Song, thực tế, việc dành nguồn kinh phí cho công tác này phụ thuộc rất nhiều vào sự quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền, người đứng đầu cơ quan, đơn vị và điều kiện ngân sách ở từng cơ quan, tổ chức cũng như yêu cầu nhiệm vụ chính trị.


Cần xây dựng, quản lý, khai thác hiệu quả Tủ sách pháp luật

Theo Trưởng phòng Phổ biến giáo dục pháp luật, Sở Tư pháp tỉnh Bắc Ninh Nguyễn Văn Đại, nhiều trường hợp cấp xã xây dựng kế hoạch phổ biến pháp luật với kinh phí 100 triệu đồng/năm và đã được duyệt nhưng đến khi cấp xuống thực chất lại không được như vậy, bởi còn nhiều hoạt động khác cấp bách phải chi như phòng chống lụt bão, xóa đói giảm nghèo. Vậy thì sẽ đánh giá ra sao, có tính là bảo đảm “đủ” kinh phí cho công tác này hay không? Rõ ràng, việc bố trí ngân sách cho hoạt động này ở các địa phương không giống nhau do đó cần nghiên cứu để việc đánh giá tiêu chí này thực chất hơn, phù hợp với đặc thù địa phương.

Đồng tình với quan điểm đó, Phó Trưởng phòng Tư pháp, UBND huyện Gia Lâm, Hà Nội Nguyễn Văn Thiết cho rằng, tùy từng địa phương mà “liệu cơm gắp mắm” bởi khó khăn về kinh phí là một thực tế. Đơn cử như ở huyện Gia Lâm, nhiều lắm cũng chỉ có 80 triệu đồng/năm cho hoạt động phổ biến giáo dục pháp luật, một cuộc thi phổ biến pháp luật cấp thành phố, có xin cũng không quá được 100 triệu đồng. Do đó, Bộ Tư pháp nên nghiên cứu giao cho các tỉnh, thành phố quy định mức kinh phí trên đầu người. Ví dụ 1 xã có 1.000 dân thì kinh phí phải nhiều hơn 500 dân, khi đó mới “quy” ra được kinh phí thế nào là đủ để đánh giá có đạt tiêu chí không.

Thế nào là hiệu quả?

Cũng giống như vấn đề kinh phí, chỉ tiêu về các thiết chế thông tin, văn hóa, pháp luật tại cơ sở phải hoạt động có hiệu quả, bảo đảm quyền tiếp cận thông tin, phổ biến pháp luật của người dân, cũng khiến nhiều địa phương lúng túng. Đơn cử như xây dựng, quản lý, khai thác có hiệu quả Tủ sách pháp luật (truyền thống hoặc điện tử). Nhưng thế nào là “khai thác có hiệu quả” cũng là câu hỏi được đặt ra.

Phó Trưởng phòng Phổ biến giáo dục pháp luật, Sở Tư pháp tỉnh Bắc Giang Phạm Văn Tĩnh cho hay, mặc dù mỗi năm, Sở Tư pháp đều cấp 2 triệu đồng/tủ cho các địa phương nhưng hiệu quả tuyên truyền bằng tủ sách pháp luật ở nhiều xã không cao, thậm chí, không ít sách pháp luật được chuyển về thôn bản, về nhà văn hóa xã xây dựng cả túi sách pháp luật nhưng số lượng người đọc vẫn rất khiêm tốn. Như vậy được xét là khai thác có hiệu quả hay không? Tương tự, tại quận Thanh Xuân, Hà Nội, theo quy định, Tủ sách pháp luật tại 11 phường phải bổ sung mỗi năm từ 25 đầu sách trở lên, thế nhưng theo đánh giá thì việc sử dụng tủ sách vẫn chưa phát huy hiệu quả.

Đáng nói là 80% hội nghị về phổ biến giáo dục pháp luật, thành phần tham gia chủ yếu là tổ trưởng tổ dân phố, đại diện hội phụ nữ, tổ hòa giải, mặt trận tổ quốc, còn người dân trực tiếp được nghe lại rất ít. Rõ ràng, tuyên truyền phải tới người dân, tới người cần nghe thì mới đánh giá là hoạt động đó đạt hiệu quả được.

Bên cạnh đó, nhiều địa phương do thiếu kinh phí nên bỏ hoạt động của các câu lạc bộ tham gia phổ biến, cung cấp thông tin pháp luật cho người dân thì sẽ đánh giá ra sao cũng là câu hỏi được đặt ra. Thực tế, không hiếm câu lạc bộ pháp luật không duy trì sinh hoạt; nội dung, hình thức sinh hoạt pháp luật còn đơn điệu, nặng về giới thiệu quy định pháp luật mà ít trao đổi, thảo luận về các tình huống, vụ việc thực tế nên chưa thu hút được đông đảo hội viên và người dân tham gia. Chưa kể, thời gian, địa điểm sinh hoạt câu lạc bộ pháp luật còn mang tính hành chính, chưa huy động được các nhà chuyên môn tham gia để tư vấn, định hướng, giải đáp các vướng mắc nhằm nâng cao chất lượng hoạt động của câu lạc bộ pháp luật. Vì vậy, việc thông tin, tuyên truyền phổ biến, giáo dục pháp luật qua câu lạc bộ pháp luật ở nhiều nơi còn hạn chế, thiếu thường xuyên và hiệu quả chưa cao.

Thảo Mộc
Xem tin theo ngày:
VĂN BẢN PHÁP LUẬT
20:53 10/04/2017
Toàn quốc phấn đấu không phát sinh tụ điểm phức tạp về ma túy; mỗi năm triệt xóa từ 5 - 10% số điểm, tụ điểm và mỗi huyện, quận, thị xã, thành phố (trực thuộc tỉnh) xây dựng được 1 mô hình điểm về phòng, chống ma túy tại xã, phường, thị trấn... Đây là mục tiêu Chương trình phòng, chống ma túy đến năm 2020 vừa được Thủ tướng phê duyệt.
Quay trở lại đầu trang