VĂN NGHỆ
Cập nhật 23:17 | 16/07/2019 (GMT+7)
.
Tản mạn

Cấm xe máy?

08:34 | 12/03/2019
Sự thiếu hụt không gian đô thị không chỉ nằm ở những yếu tố nhãn tiền như tắc đường, kẹt xe để mà có thể cấm xe máy hay cấm ô tô.

Chúng ta nhìn vào tắc đường, kẹt xe ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh và cho rằng đó là vấn đề của giao thông. Nhận định đó đúng nhưng chưa đầy đủ. Trên thực tế thì tắc đường chỉ là một trong số những biểu hiện ra bên ngoài của hiện tượng quá tải của đô thị. Nó giống việc hắt hơi sổ mũi, không phải bệnh mà là triệu chứng của một căn bệnh nhất định. Chính vì thế, việc nỗ lực chữa triệu chứng chỉ có tác dụng tình thế, và chỉ thuyên giảm trong chốc một lát mà thôi. Muốn khỏi bệnh, người ta cần đi vào chính bệnh đó. Nguyên nhân của tắc đường, không phải vì xe máy, ô tô, càng không phải do ý thức quần chúng, lý do đơn giản vì hạ tầng không đủ chỗ cho con người.

“Đông dân’’ và ‘’quá tải’’ là hai hiện tượng khác nhau. Kích thước đô thị phụ thuộc vào quy mô dân số. Sự gia tăng về kích thước đô thị phải là quá trình song song với gia tăng về dân số. Tắc đường chỉ là một trong số rất nhiều biểu hiện của sự quá tải này.

Sự thiếu hụt không gian đô thị không chỉ nằm ở những yếu tố nhãn tiền như tắc đường, kẹt xe để mà có thể cấm xe máy hay cấm ô tô. Những ý kiến ủng hộ cấm xe đều cho rằng điều này nằm trong lộ trình chuyển dịch và phát triển khối giao thông công cộng. Từ nay đến 2030, chúng ta còn 11 năm để đi trên lộ trình đó và ta cũng cần nhớ rằng chỉ riêng dự án đô thị đường sắt đô thị Hà Nội cũng đã được phê duyệt xây dựng vừa đúng 11 năm trước, tuyến Metro số 2 được xác nhận chậm tiến độ 10 năm...

Có rất nhiều cách để giảm gia tăng dân số: Thắt chặt quản lý lao động, quản lý thu nhập thông qua Sở Lao động, Thương binh và Xã hội (định hướng các dạng lao động có thể được cấp phép dựa trên nhu cầu của thành phố), quy định mức lương tối thiểu, các mức thuế xã hội, thuế môi trường, bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế...

Các hoạt động này không nhằm gây khó hay ăn chặn người lao động, trái lại, nó có thể chuyển hướng lao động đến thành phố hoặc ra khỏi thành phố, cũng là để bảo đảm sự phát triển đồng đều ở những địa phương, vùng kế cận, qua đó mở rộng kích thước của đô thị một cách gián tiếp mà không gây ra đứt gãy hạ tầng.

Một ví dụ thường được áp dụng ở các đô thị đông dân là vòng tròn quản lý, trong đó có 3 yếu tố được nối vào nhau: Thu nhập + Nhà ở + Giấy phép. Vòng tròn này bảo đảm mọi công dân phải có cả 3 tiêu chí đó mới có thể sinh sống trong đô thị. Nhờ vậy, dân số lao động được dàn ra giữa các khu trung tâm và khu ngoại thành, hình thành các khoảng giãn của đô thị và quan trọng nhất là mọi công dân đều tìm được chỗ phù hợp cho mình. Nhờ vào quỹ phúc lợi và nguồn thuế, thành phố cũng có quỹ để phát triển hạ tầng song song với sức tăng mà vẫn bảo đảm chất lượng cuộc sống cho mọi thành phần của nó. Khi thành phố có đủ chỗ cho con người thì đến lúc đó người ta có các lựa chọn về phương tiện giao thông và các biện pháp có tính chất ‘’cưỡng bức’’ như cấm xe cũng không cần sử dụng nhiều.

Quản lý đô thị không chỉ có chuyện tắc đường, nó là nhiều vấn đề chung cần các sở, ban, ngành hợp tác để giải quyết. Còn nếu chỉ nói về việc “cấm’’ như ở Sở Giao thông - Vận tải Hà Nội thì cách triệt để nhất chính là cấm... người ta bước chân ra khỏi nhà.

Lê Quang
Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang