VĂN NGHỆ
Cập nhật 12:46 | 25/04/2018 (GMT+7)
.
Tản mạn

Chính trực và dũng cảm

08:37 | 10/04/2018
Đáng mừng mà cũng đáng buồn thay khi cái kết có hậu lại đến từ Hội đồng giáo dục của một trường tư thục, trong khi thành phố lại chọn cách ủng hộ... “giải pháp chạy trốn”.

Sau quyết định chuyển trường, em Phạm Song Toàn - nữ sinh lên tiếng việc cô giáo lên lớp không nói trong suốt 3 tháng vừa được một trường tư thục tiếp nhận và trao học bổng “Vì sự chính trực và lòng dũng cảm”. Lần đầu tiên trong vụ “lộn xộn kỳ cục” này, tôi mới thấy một tin ý nghĩa đến thế đối với cuộc sống và giáo dục.

Thông tin kỳ quặc về “cô giáo im lặng”, thông tin kỳ quặc về việc buộc phải lên tiếng của Phạm Song Toàn giữa một tập thể những chàng trai - cô gái đang đến tuổi trưởng thành, sắp làm chủ số phận của mình nhưng không thể lên tiếng về cách hành xử kỳ quặc của giáo viên.

Khi đối diện với cách hành xử không đúng với vị trí và công việc của nhà giáo, lẽ ra, học trò phải lên tiếng, lẽ ra cơ chế kiểm soát của nhà trường phải biết, lẽ ra phụ huynh phải biết... - thì tất cả chỉ biết trong một buổi làm việc với lãnh đạo Sở Giáo dục TP Hồ Chí Minh.

Lẽ ra, dù chậm, cái kết có hậu đã dừng lại ngay lúc em thốt ra lời cầu cứu về chuyện kỳ quặc trong giờ toán - thì nó lại tiếp tục trở thành bi kịch khi em bị “dòm ngó”, kỳ thị, nhà trường “bình chân như vại” đến mức Phó Chủ tịch UBND thành phố phải lên tiếng can thiệp, đốc thúc việc chuyển trường (theo nguyện vọng) cho nữ sinh này.

Một xã hội mà người thể hiện lòng dũng cảm đã phải vội vã ra đi - thì quả là tuyệt vọng!

Cái kết có hậu chỉ đến từ một Hội đồng giáo dục của một trường tư thục - trong khi đáng lẽ, thành phố phải tuyên dương, tưởng thưởng về lòng dũng cảm, chính trực của học sinh, làm gương sáng cho giới trẻ.

Thành phố không thể ủng hộ một giải pháp “chạy trốn” như thế. Người cần “chạy trốn” nếu có thì phải là “cô giáo im lặng” - chứ không phải đăng đàn trên báo nói về... “tinh thần trách nhiệm” của mình. Kế đến, là ban giám hiệu, hội đồng giáo dục của nhà trường. Bởi họ đã không có đủ độ chính trực để bảo vệ học trò. 

Quan điểm trong hành xử việc này đang và đã là... Không có quan điểm. Cho nên, cái cần ở đây chính là giá trị về CHÍNH TRỰC VÀ DŨNG CẢM. Từ đó mới hành xử đúng.

Nguyễn Văn Tiến Hùng
Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang