VĂN NGHỆ
Cập nhật 15:43 | 30/03/2017 (GMT+7)
.
Tản mạn

Màu hy vọng

08:00 | 19/03/2017
Ngẫu nhiên, vợ chồng tôi cùng yêu thích màu xanh da trời, đó cũng là màu biểu trưng cho những em bé tự kỷ. Còn màu xanh - còn hy vọng.

Hôm qua, bạn bè trên FB của tôi chia sẻ nhiều về bài viết kêu gọi mọi người coi trẻ tự kỷ như một đứa trẻ bình thường, nhân tuần lễ về trẻ tự kỷ. Tôi không đăng lại, tôi chọn cách kể câu chuyện của mình.

Con gái tôi, 4 tuổi, chưa biết nói. Đêm qua cô ấy dậy từ 1 giờ và thức chơi tới 6 giờ sáng - như khoảng 200 đêm khác trong năm. Bác sĩ Viện Nhi chẩn đoán cô ấy bị tự kỷ.

Có lần, một bác sĩ khi trả lời phỏng vấn đã dùng từ “bệnh tự kỷ”, khiến nhiều ông bố bà mẹ có con tự kỷ xôn xao, bức xúc vì cho rằng “tự kỷ không phải là bệnh”. Cá nhân tôi, với sự hiểu biết eo hẹp, tôi vẫn nói là “bệnh tự kỷ” - vì là bệnh thì mới hy vọng chữa được, và tôi đang chờ đợi cấy tế bào gốc cho cô gái bé nhỏ của mình.

Có thể, cô gái ấy sẽ tiến bộ, sẽ học đại học và lập gia đình, như những gì bác sĩ vẫn động viên tôi. Có thể, cô ấy sẽ mãi hồn nhiên, như cách người ta bảo: Đã tu mấy kiếp để được sống một cuộc đời không lo âu, phiền muộn, sân si...

Ở trường hợp nào, cô ấy vẫn là cô gái bé bỏng của tôi. Mỗi đứa trẻ dù thế nào cũng luôn là một tình yêu hoàn hảo. Cô ấy tự kỷ - không phải lỗi của cô ấy, không phải lỗi của cha mẹ. Chúng tôi không xấu hổ vì điều ấy.

Trước khi muốn chữa cho con, phải chữa cho cha mẹ. Cha mẹ phải chấp nhận sự thật một cách thoải mái, mới có thể nắm tay con - cùng đi dưới ánh mặt trời. Chắc chắn sẽ có những khó khăn, nhưng mọi việc rồi sẽ ổn.

Vì con, chồng tôi - một sĩ quan hàng hải, làm cho một công ty lớn, đi khắp năm châu, lương tính bằng đô - đã nghỉ việc ở nhà đưa đón, chăm sóc “người tình kiếp trước”.

Vì con, tôi - một biên tập viên báo lớn - tạm dừng công việc yêu thích nhưng quá nặng nề và tốn nhiều thời gian - chuyển sang những công việc nhẹ nhàng hơn để có thể chơi đùa, yêu thương thay vì mệt mỏi nhìn cô ấy mỗi khi về nhà lúc 6 giờ; tranh thủ ăn tối rồi ôm máy trực tới khuya; rời công việc đặt mình xuống gối thì con dậy, hò hét chơi tới sáng; con ngủ, mẹ lại ôm đôi mắt thâm quầng tới tòa soạn...

Tôi không gọi những thứ ấy là hy sinh, tôi gọi đó là tình yêu. Một người cứ hy sinh mãi, lúc mệt mỏi sẽ cáu gắt, cảm thấy mình đã bỏ mất quá nhiều điều trong cuộc sống để cho một người khác. Chúng tôi không chỉ sống cho con, chúng tôi sống cho mình, cho nhau. Chồng tôi thường động viên tôi đi du lịch, cafe, mua sắm, để tôi có thể tái tạo năng lượng cho mình.

Theo bản tính AQ, tôi vẫn bảo chồng: Nhờ con, chúng ta kết nối với nhau chặt chẽ, bền bỉ hơn, bởi nếu hai đứa tách nhau ra, không ai có thể chăm lo tốt cho cô ấy như những gì cô ấy đáng được hưởng.

Ngẫu nhiên, vợ chồng tôi cùng yêu thích màu xanh da trời, đó cũng là màu biểu trưng cho những em bé tự kỷ. Còn màu xanh - còn hy vọng.

Ngọc Trâm
Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang