VĂN NGHỆ
Cập nhật 15:43 | 30/03/2017 (GMT+7)
.
Tản mạn

Ôm con

08:00 | 16/03/2017
Những lời tâm sự tin cậy, vòng tay ôm an toàn và âu yếm, cái nhìn đủ kỹ lưỡng và thật sự chăm chú để nhận ra được hình như hôm nay con không vui bằng mọi ngày, có điều gì con lo lắng... - Đó là vòng an toàn cho con chúng ta, chứ không phải pháp luật, hay những chiến dịch chỉ xuất hiện trên Facebook.

Bạn tôi trách móc: “Sao chị không nói gì? Sao chị im lặng? Chuyện này về bọn trẻ con cơ mà! Chị lại có con gái...”. Tôi thật lòng không biết nói gì hết. Trong trường hợp này thì không phải là vì hoảng sợ, khi thấy mọi người rùng rùng cùng lao vào một chuyện gì đó. Đứng ngoài một cái ác và im lặng chứng kiến nó - đó cũng là một hành vi ác, hoặc chí ít nhẫn tâm.

Tôi thậm chí không dám đọc cụ thể bất cứ bài báo nào. Những tít bài, những đường link được chia sẻ trên FB cứ tự động gắn vào mắt mình, in vào não mình - như một cơn ác mộng về sự điên loạn và bất an của cuộc sống. Và bọn trẻ con, trong đó có con gái tôi - chỉ là những cái mầm ngơ ngác và non bấy, dễ tổn thương, dễ bị xâm phạm đến mức không thể tưởng tượng (và đề phòng) được hết nguy cơ đang rình rập quanh chúng.

Mấy hôm nay, tôi rời cơ quan sớm hơn và đón con tận trên lớp. Tôi gọi điện trình bày với thầy hiệu trưởng là con mình quá hoang dã, nó thường chạy mọi nơi nó muốn - xin nhà trường để ý và siết nó lại. Trên đường đi và lúc đứng nấu ăn, tôi kể với con về những kẻ xấu, cách con ứng xử nếu con gặp phải kẻ đó khi không có bố mẹ. Tôi nhắc đi nhắc lại vô số lần: “Mẹ yêu con! Mẹ luôn ở cạnh con, bất cứ chuyện gì xảy ra chúng ta đều phải chia sẻ và giải quyết cùng nhau”.

Rồi tôi nhớ ra, mình vẫn nói điều đó với con, đã từng nói và luôn nói khi tắm nó, khi lấy bô cho nó, khi mặc quần áo cho nó, khi ôm hôn nó, từ khi nó bé tí, từ khi nó nói chưa sõi và chưa hiểu được hết số từ mình nói. Nhưng sao mấy ngày nay mình lại hoảng loạn đến mức lặp đi lặp lại những câu chuyện đó, chủ đề đó, bắt nó xem clip hướng dẫn kỹ năng tự phòng vệ - đến mức bất thường, khiến con bé cũng thấy bất an?

Tôi bắt đầu dạy con về khái niệm xâm hại và kỹ năng tự phòng vệ từ lúc nó ngoài 2 tuổi. Và nhắc lại theo mỗi nấc tuổi của nó với mức độ khó hơn, gần sự thật hơn. Nhưng chẳng đủ! Những buổi nói chuyện mấy ngày này khiến tôi nhận ra con bé rất lơ mơ. Quên quên, nhớ nhớ. Và nó có lòng tin tuyệt đối vào mọi người quanh mình. Nó quen với ôm hôn quá, nó hầu như không bóc tách được trong cử chỉ vốn để bày tỏ yêu thương ấy, có cả động cơ và mục đích nhơ bẩn khác. 

Chúng ta không chống được kẻ xấu, vì không nhìn thấy được hết chúng ở đâu và lúc nào nào chúng xuất hiện. Chúng ta không đóng hết được mọi cánh cửa dẫn đến tai nạn. Tai nạn như là ngọn gió độc - có thể bất thần xuất hiện và chạm vào khi chúng ta đang đi bộ thanh thản, hay đang ngắm cảnh trên ban công, chẳng hạn. Chúng ta chỉ có cách ôm bọn trẻ con mỗi ngày, nghe tỉ câu chuyện ất ơ chúng nó kể để bới trong đống đấy có gì bất an không. Chúng ta chỉ có cách trò chuyện mỗi ngày và mỗi giờ khắc có thể, khi còn bên cạnh bọn trẻ, về tình yêu chúng ta dành cho nó, về mái ấm an toàn của gia đình sẽ luôn chở che và tha thứ mọi lỗi lầm. Chúng ta nhất định phải rón rén nói về “ngoài kia” với những hiểm họa, và cả niềm vui cần khám phá, với sự cẩn thận để phòng vệ, cả sự liều lĩnh và sẵn sàng dấn thân để sống. Chúng ta, dù bận rộn, phải biết được bản đồ các mối quan hệ quanh con mình (bạn của nó, bố mẹ của bạn nó, trong thời gian chúng ta không nhìn thấy con - liệu nó ở giữa những con người thế nào?). 

Sau khi bạn ký tên, hay thay avatar để đồng lòng vì một thông điệp của cộng đồng, điều bạn cần làm ngay là trở về nhà nhìn lại con và bù khuyết những gì mình cung cấp cho con còn thiếu. Những lời tâm sự tin cậy, vòng tay ôm an toàn và âu yếm, cái nhìn đủ kỹ lưỡng và thật sự chăm chú để nhận ra được hình như hôm nay con không vui bằng mọi ngày, có điều gì con lo lắng... -  Đó là vòng an toàn cho con chúng ta, chứ không phải pháp luật, hay những chiến dịch chỉ xuất hiện trên Facebook...

Quỳnh Hương
Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang