VĂN NGHỆ
Cập nhật 11:35 | 19/11/2019 (GMT+7)
.

Từ trên trời rơi xuống (Phần cuối)
Truyện ngắn của ĐINH NGỌC HÙNG

11/11/2010

 

>> Từ trên trời rơi xuống (Phần 1)

05-tu-tren-31510-300.jpg

Người ta bảo chuyện vợ chồng là duyên số. Tôi cũng tin là thật. Nhã, vợ tôi, thua tôi cả chục tuổi. Đẹp, trẻ trung, đó là những thứ làm tôi run rẩy, âm mưu, chiếm đoạt. Khi đã đạt được sở nguyện tôi lại như con chiên ngoan đạo tìm đến cha cố xưng tội: “Bãi sông kia đã từng có một ngôi nhà. Có một con thuyền”. “Em biết hết”, Nhã nói. “Có một người đàn ông và một người đàn bà”.” Em biết hết”, Nhã nói.

Lòng không còn nặng nề. Ừ! Mà là người làng quen mặt nhau từ nhỏ, có chuyện gì không biết. Tôi sung sướng vùi đầu vào ngực Nhã. Hòe, em gái tôi nói: “Em cứ tưởng con nhỏ chỉ chả chớt, không ngờ nó thương anh thật. Vào em chưa chắc”. Vừa nói nó vừa lắc lư cái đầu theo chiếc MP3. Con gái mà vô duyên, váy ngắn xả đến tận hông. Đã thế lại còn phì phèo hút thuốc. Tôi đưa Nhã về ngôi nhà ba tầng: “Ngôi nhà này”. Nhã lấy tay che miệng tôi: “Em biết hết”. Rồi Nhã cắn nhẹ dái tai tôi. Mẹ tôi bảo đàn bà vốn hẹp hòi song bao dung đại lượng. Có những thứ chỉ đàn bà làm được, cũng có những thứ chỉ đàn bà chịu được. Nhã là người như thế? Những người đàn bà trước tôi gặp, mấy ai cảm thông như Nhã. Quá khứ của tôi là cái lý lịch để họ có quyền tránh né. Đám cưới, mốc đánh dấu tôi là người có vợ. Cuộc đời cuối cùng cũng neo lại. Một người đàn bà, hai đứa con, một trai, một gái, một cơ ngơi khang trang, với một người đàn ông thế là no đủ. Vậy mà nhiều đêm vẫn thấy nhói đau nơi lồng ngực. Nguồn cơn ở đâu họa chỉ người từng bị đời dập vùi mới hiểu.

Ngày trước làng tôi chỉ có duy nhất một ngôi nhà hai tầng của ông Ước. Nếu thằng con ông không ra nước ngoài làm con nuôi thì chắc ông cũng chẳng dựng được ngôi nhà khang trang này. Hồi đó chuyện thằng con ông được một người họ hàng trên Hà Nội làm ăn bên Đức bảo lãnh cho sang bên đó rồi được một cặp vợ chồng Tây nhận con nuôi chẳng xôn xao khắp làng một dạo. Ông Cả, nhà ngay sát nhà tôi nói: “Con trai lão Ước chẳng phải tự nhiên sang đó mà người ta nhận làm con nuôi đâu. Phải nói dối là trẻ mồ côi đấy”. “À! Ra vậy. Nghe nói thủ tục để nhận con nuôi ra nước ngoài phức tạp lắm, chứ sao lại dễ dãi như vậy”. Nghe mẹ tôi nói ông Cả nói tiếp: “Còn chưa hết đâu. Vừa rồi người ta đòi giấy, gia đình phải lên ủy ban xin giấy xác nhận cha mẹ đã mất để gửi sang bên đó”. Bố tôi bực bội: “Thật chẳng ra sao”.

Thì trong mắt người làng tôi cũng đã là một thứ chẳng ra sao.

Chuyện chẳng biết thực hư thế nào nhưng mấy năm sau ông Ước đã xây được nhà. Rồi ông mua xe máy. Lúc đó có xe máy thì oách, bây giờ nhà nào chẳng có. Có nhà nhiều còn có vài ba chiếc, trẻ con cũng đi học bằng xe máy. Năm ngoái thằng con trai ông Ước về nó cao to như con gấu. Cùng về với nó còn có một cô vợ Tây tóc vàng mắt xanh khá xinh. Đi bên cạnh là hai đứa bé gái tóc xoăn, mũi lõ như mẹ. Nó về thuê hẳn một chuyến xe đưa cả họ đi Tuần Châu nghỉ mát đúng một tuần. Cả dòng họ Vũ mở mày mở mặt.

Tôi nhìn Sinh. Người con gái nhỏ bé này sao lắm điều tiếng nhường vậy. Tôi đã vài lần giáp mặt gã chồng Sinh. Gã đánh Sinh trước mặt tôi. Gã xé quần áo đè Sinh ra giữa bãi dâu. Lần nào cũng vậy, Sinh không một lời than vãn, không một lần chống cự. Một lần trong làng về tôi thấy gã kéo Sinh trên bãi sông. Tôi nghĩ: chuyện thiên hạ mình dính vào làm gì. Chậc kệ. Hắn vừa đánh Sinh vừa nheo nhéo chửi. Thêm một cái tát, Sinh ngã dúi dấp xuống bờ cát. Thân thể Sinh nhàu nhĩ như dải khoai. Tay tôi tìm tới cây cọc. Gã đàn ông nghiến răng chồm lên người Sinh. Quần áo Sinh mặc trên người rách từng mảng. Tôi vùng tới. Cây cọc trong tay tôi bay trúng đầu gã. “Đồ khốn nạn “. Tôi gằn giọng.

Gã đàn ông nhoài dậy bỏ chạy. Tôi định đuổi theo, Sinh níu tay, nước mắt giàn giụa: “Đừng. Nó là chồng tôi. Tôi còn mắc nợ nó”. Tôi nói: “Sinh không thể sống mãi như thế được”. Sinh không nói, chỉ ngồi im lặng. Lát sau Sinh nhìn tôi cười như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Rồi lần sau tôi lại thấy gã lảng vảng ngoài bãi sông cho đến mãi khi hắn chết vì tai nạn xe máy.

Dấu hiệu đầu tiên của cuộc sống công nghiệp là khi những xe ô tô kìn kìn chở cát lấp xuống cánh đồng. Khi đó người đi cát trên sông hầu như chẳng còn ai. Cơ hội làm ăn đến, tôi trở thành ông chủ cát, liên tục nhận được những hợp đồng. Ngoài cửa sông, tôi sắm thêm nhiều đầu hút, tập hợp anh em lại. Những anh em cùng chung lưng đấu cật sau dạo đó ai cũng cất được ngôi nhà. Xét ra không bỏ sức thì thôi chứ bỏ sức ông trời cũng chẳng phụ. Vài năm sau, tôi mua đất ven đường và cất lên ngôi nhà ba tầng khang trang. Rồi vài năm nữa qua thì lấy vợ. Rồi chuyển buôn bất động sản.

Có tiền đền bù giữa những ngôi nhà ngói, làng tôi mọc lên nhiều ngôi nhà cao tầng. Cuộc sống đổi thay đến chóng mặt. Choáng váng nhất là những người già, họ không sao bắt kịp với nhịp điệu sống, giữa những cái mới đang xâm nhập họ như người đi lạc. Cùng với sự phát triển là các tệ nạn. Con người sống với nhau thực dụng hơn, đồng tiền là cách để nói chuyện với nhau dễ dàng nhất. Tình cảm trong nhiều gia đình rạn nứt, bố con từ nhau, anh em xung đột tranh giành đất đai… Bố tôi than thở: “Thay đổi hết rồi”.

Ngày Sinh về cùng đứa con, đất dưới chân tôi như sụp xuống. Nhã không còn là con người hiền thục. Vợ chồng tôi mấy lần tưởng ra tòa tới nơi. Tôi đến, Sinh bảo: “Nó không phải là con anh đâu”.

Tôi nhìn thằng bé ngờ ngợ. Nó liếc tôi bằng cái nhìn hằn học. Có lẽ đó là ánh mắt nó nhìn tất cả những người đàn ông. Nhưng tôi không sao xóa khỏi đầu suy nghĩ nó là giọt máu của mình. Sau một đêm giường chiếu mặn nồng, lúc tôi tỉnh dậy chỉ còn có một mình. Ở bên cạnh là một chiếc khăn mùi xoa, trong gói một xấp tiền cồm cộm. Tôi ngạc nhiên nhận ra đó là những đồng tiền tôi trả cho Sinh sau mỗi lần lên giường. Sinh đã ra đi như một người mất tích cho đến tận bây giờ. Tôi ghen với người đàn ông đứng tuổi suốt ngày quấn quýt bên Sinh. Tôi hỏi: “Là chồng sao”. Sinh phì phèo điếu thuốc: “Chồng đấy”.

 Về quê, Sinh mua lại khuôn đất ngã ba, dựng lên ở đó một quán cà phê to vào cỡ nhất nhì ở thị trấn. Sao ra đi mà Sinh lại trở về? Có phải Sinh muốn chứng minh một điều gì đấy? Sinh bây giờ khác quá với Sinh ngày trước. Tôi lờ mờ nhận ra sự ra đi của Sinh có bàn tay của mẹ tôi. Đàn bà kỳ lạ thật, để bảo vệ con cái thì dù có phải mất cả tính mạng chưa chắc họ đã sợ. Biết đâu sự trở về của Sinh chẳng phải là để cho những người muốn cô ra đi phải mở to mắt.

Sinh có một bà mẹ già. Tôi hỏi: “Sao lại chọn đi cát?”. “Tôi cần tiền”, Sinh đáp. Khi bà mẹ chết, tôi hỏi: “Giờ thì sao?”.” Tôi cần tiền”, Sinh đáp.

Vậy mà khi ra đi, số tiền sau mỗi lần lên giường tôi trả Sinh lại bỏ lại. Đàn bà thật khó hiểu.

Có lần Sinh hỏi tôi về gia đình. Tôi hất đầu về phía làng: “Ở đó”. Hôm Hòe ra tôi nói: “Em gái tôi đấy”. Sinh ngẩn mặt nhìn Hòe. Tôi đọc được sự thèm thuồng trên gương mặt cô. Hòe đẹp. Nó được chiều từ nhỏ, đến giờ vẫn chỉ biết có chuyện học hành. Có lẽ một thời nào đó Sinh cũng có lúc vô tư như Hòe bây giờ. Hòe rỉ tai tôi: “Ai đấy?” Câu hỏi của nó có ẩn chứa ngụ ý. Tôi lườm mắt: “Vớ vẩn”. Nó cười ngất, lắc đầu: “Có vấn đề đây”. Nó về, mẹ tôi ra. Tôi nói với Sinh: “Mẹ tôi đấy”. Sinh lí nhí chào rồi trốn vào công việc. “Nó ở đây làm gì?”, mẹ hỏi. Tôi quay về phía Sinh: “Thì mẹ thấy kia”. Mẹ túm tay tôi: “Nó là đứa bỏ chồng”. Tôi gật: “Con biết”.

Mẹ thất vọng bỏ về. Mẹ về cha tôi ra. Thấy bóng cha trên dốc đê tôi nói: “Cha tôi đấy”. Sinh thoáng chút lo lắng nhìn tôi. Cha ra chẳng nói chẳng rằng vớ cây đòn phang tôi hai nhát rồi bỏ về. Tôi ngã lăn ra đất ngất lịm. Sinh vực tôi vào nhà. Lúc tỉnh dậy tôi thấy Sinh ngồi bên cạnh nước mắt lã chã. Tôi nắm tay Sinh nở một nụ cười trấn an. Đó là lúc tôi nhận ra Sinh quan trọng và thực sự xúc động. Tôi ômg ghì lấy Sinh. Cô gỡ ra nhìn tôi bình thản: “Chuyện của ngày trước rồi. Giờ cuộc sống đã khác”.

Tôi hững hờ buông tay. Ừ tất cả có níu kéo cũng chẳng còn như trước.

Góp mặt vào sự khang trang của ngôi làng tôi còn kể đến khu nghĩa địa. Nhờ đền bù đất có tiền, các dòng họ trong làng đua nhau xây dựng mồ mả ông bà. Những ngôi mộ được xây đủ kiểu cách. Cánh đồng nom xa đẹp như một thành phố. Nhưng từ khi có nghĩa địa, gái điếm trên thị trấn kéo nhau vào đó hành nghề. Nghĩa địa trở thành một tụ điểm nóng. Công an thị trấn kết hợp với dân quân đã nhiều lần tổ chức truy quét nhưng sau vài ngày lại đâu vào đấy. Không chỉ gái điếm, dân giang hồ, dân nghiện cũng kéo nhau về đấy trú chân. Nghĩa địa đã xảy ra mấy vụ cướp hiếp giết người.

Con Hòe cứ nằng nặc đòi ly dị chồng. Vậy mà ngày xưa hai đứa yêu nhau thế. Trai gái bây giờ thật lạ, họ coi chuyện kết hôn ly hôn chỉ như chuyện thoảng qua. Cha tôi đã bỏ lên Bắc Giang ở nhà một người bạn cả tháng nay. Những việc xảy ra xung quanh ông đã khiến ông mệt mỏi. Mẹ tôi suốt ngày thở ngắn than dài có hai đứa con thì toàn chứng nọ tật kia. “Mày tính sao. Tao lo cho sức khỏe của ông ấy”.

Tôi biết có nói cha cũng chẳng nghe. Ngay tận bây giờ ông cũng chưa thèm bước chân ra nhà tôi. Tính ông thẳng như ruột ngựa. Tính thẳng chỉ tổ để người ta ghét. Ngay lần xin việc của con Hòe, nếu tôi không có cái phong bì lót tay thì giờ hãy cứ còn ngồi nhà mà đợi. Việc ly hôn tôi không trách con Hòe. Tôi hiểu tính nó. Khi nó đã nhất quyết việc gì thì phải có nguyên do lớn lắm. Một ngày về nhà, vợ tôi nói: “Chắc anh cũng không thể tin được việc này”. “Việc gì?”, tôi hỏi lại. “Vợ chồng cô Hòe thực ra đã sống ly thân với nhau ba năm nay”. Tôi trố mắt: “Ba năm nay. Sao trước mặt những người khác chúng nó ngụy trang giỏi thế”.

Sớm nay làng tôi lại có một tin đứng tim. Vợ tôi đi chợ về thì hớt hơ hớt hải. Tôi quàng tay ôm vợ vào lòng. Người ta tìm thấy trong nghĩa địa xác một thanh niên nằm trần truồng. Bên cạnh mớ quần áo còn có cả chiếc quần lót đàn bà. Công an về mổ khám nghiệm tử thi kết luận nạn nhân có quan hệ với gái làng chơi và chết vì cảm phòng.

Ừ! Làng chỉ là một đơn vị cư trú của một nhóm dân cư. Nhưng cũng giống như người, làng cũng có một cuộc đời thì phải?

 

Xem tin theo ngày:
ÂM NHẠC
14:59 11/02/2015
Cuối năm 2014 đầu năm 2015, chương trình Lửa của nghệ sĩ piano Phó An My, nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên cùng các diễn viên Nhà hát Tuồng Việt Nam đã mang đến cuộc đối thoại thú vị giữa piano - khí cụ của châu Âu và tuồng - nghệ thuật sân khấu dân gian Việt Nam, dựa trên sự tôn trọng đặc thù của từng loại hình.
Quay trở lại đầu trang