QUỐC TẾ
Cập nhật 09:53 | 24/10/2018 (GMT+7)
.

Lạc quan thận trọng

10:20 | 07/02/2018
Việc Triều Tiên cử ông Kim Yong-nam, Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Hội nghị Nhân dân Tối cao (Quốc hội), dẫn đầu phái đoàn gồm 22 thành viên tham dự Lễ khai mạc Olympics Pyeongchang 2018 được đánh giá là thông điệp nhiều ý nghĩa. Giới quan sát đã đề cập tới cơ hội đối thoại cấp cao liên Triều bên lề sự kiện thể thao lớn này.

Thông điệp thiện chí

Theo kế hoạch, trong 3 ngày ở Hàn Quốc, ông Kim Yong-nam sẽ tham dự lễ khai mạc, xem trận thi đấu khúc côn cầu trên băng của đội tuyển nữ hai miền Triều Tiên và dự buổi biểu diễn của đoàn nghệ thuật Triều Tiên.

Ở tuổi 90, ông Kim Yong-nam đã phục vụ liên tiếp ba đời lãnh đạo ở Triều Tiên. Được giao nhiệm vụ liên quan đến nghi lễ quốc gia, ông Kim Yong-nam cũng là người thay mặt lãnh đạo Triều Tiên đón tiếp các đại sứ nước ngoài đến trình quốc thư. Bên cạnh đó, ông Kim Yong-nam cũng chịu trách nhiệm trong việc gửi thư chúc mừng hoặc chia buồn tới nguyên thủ các nước. Ông đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Hội nghị Nhân dân Tối cao từ năm 1998.


Chủ tịch Quốc hội Triều Tiên Kim Yong Nam, nhân vật được coi là quyền lực số hai ở nước này sẽ dẫn đầu phái đoàn thăm Hàn Quốc

Ông Kim Yong-nam đã có nhiều chuyến công du nước ngoài. Tháng 8.2017, ông đã đến Iran để tham dự lễ nhậm chức Tổng thống nhiệm kỳ thứ 2 của ông Hassan Rouhani. Ông cũng được biết đến là “môn đệ trung thành” của các nhà lãnh đạo Triều Tiên. Là người phát ngôn và thừa ủy quyền lãnh đạo tối cao, ông Kim Yong-nam chưa bao giờ mắc lỗi. Điều này giải thích tại sao ông vẫn được giữ ở vị trí cao trong bộ máy lãnh đạo đất nước.

Nguồn tin từ Phủ Tổng thống Hàn Quốc (Nhà Xanh) cho biết, chuyến thăm Hàn Quốc lần này của ông Kim Yong-nam đã thể hiện thiện chí của Bình Nhưỡng muốn cải thiện quan hệ giữa hai miền Triều Tiên, đồng thời chứng minh sự chân thành của miền Bắc. Việc ông Kim Yong-nam tham dự Lễ khai mạc Olympics đồng nghĩa với việc ông sẽ có cơ hội được gặp trực tiếp Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence trong bối cảnh giữa Triều Tiên và Mỹ đang bất đồng cao độ về tham vọng hạt nhân của Bình Nhưỡng.

Trước đó, phía Triều Tiên đã đưa ra đề nghị cử đoàn nghệ thuật tham dự Lễ khai mạc Olympics Pyeongchang bằng tàu hỏa. Theo đó, đoàn nghệ thuật của Triều Tiên sẽ sử dụng đoàn tàu mang tên “Mangyongbong 92” - vốn vẫn thường được sử dụng trên tuyến đường sắt giữa Triều Tiên và Nga. Đề nghị này của Triều Tiên đòi hỏi phía Hàn Quốc phải có những ngoại lệ trong thực hiện lệnh trừng phạt của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc nhằm vào Bình Nhưỡng, bởi trên thực tế mọi tàu thuyền của Triều Tiên đều bị cấm đến tất cả các nhà ga và bến cảng của Hàn Quốc từ năm 2010. Phát biểu tại cuộc họp báo mới đây, người phát ngôn Bộ Thống nhất Hàn Quốc Baik Tae-hyun nhấn mạnh: “Chúng tôi đang nỗ lực có được một ngoại lệ... để góp phần tổ chức thành công Thế vận hội lần này”.

Khúc mắc chưa thể tháo gỡ

Tuy nhiên, hiện vẫn còn những dấu hiệu căng thẳng có thể ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai miền Triều Tiên. Tháng trước, Triều Tiên tuyên bố bắt đầu từ năm 2018 sẽ kỷ niệm ngày thành lập quân đội nước này vào 8.2, thay vì 25.4 như trước đây. Điều quan trọng hơn là Bình Nhưỡng mới đây thông báo sẽ tiến hành cuộc diễu binh quy mô lớn vào 8.2, một ngày trước lễ khai mạc Olympics Pyeongchang.

Theo kế hoạch, vận động viên Hàn Quốc và Triều Tiên sẽ cùng diễu hành dưới một lá cờ tại lễ khai mạc Thế vận hội Mùa Đông Pyeongchang 2018. “Lá cờ Triều Tiên thống nhất” là điểm nhấn có tính biểu tượng cao về hàn gắn hai miền, nhưng cũng là lời nhắc nhở về một Triều Tiên chia cắt từ năm 1945.

Lần đầu tiên hai miền Nam - Bắc đối thoại trở lại kể từ sau chiến tranh Triều Tiên (1950 - 1953) là năm 1971. Hai bên đồng thuận về những nguyên tắc cơ bản của thống nhất. Nhưng đồng thuận này nhanh chóng sụp đổ do các nhà lãnh đạo thiếu mong muốn thực chất để theo đuổi tiến trình. Triều Tiên xem đối thoại liên Triều là cách để chia cách Hàn Quốc khỏi Mỹ và Nhật Bản. Còn Tổng thống Hàn Quốc khi ấy là Park Chung-hee đã xem bước đi này là công cụ hữu hiệu để củng cố quyền lực.

Đến cuối thập niên 1980, Olympics Seoul 1988 thúc đẩy Hàn Quốc theo đuổi cải thiện quan hệ với các nước xã hội chủ nghĩa, với mong muốn có được sự hiện diện của những nước này tại Thế vận hội. Hàn Quốc đã thu hút được số lượng kỷ lục các nước thuộc hai khối trong hình thái Chiến tranh Lạnh, nổi bật là Nga và Trung Quốc. Điều đó thúc đẩy Bình Nhưỡng đồng ý đối thoại với Seoul. Đến năm 1991, hai miền Nam - Bắc lại đưa ra ý tưởng về hòa hợp, ký kết thỏa thuận cơ bản. Theo đó, người Triều Tiên xác định mối quan hệ không phải là hai quốc gia tách biệt, mà là một, thông qua “chuyển tiếp đặc biệt” để cuối cùng đi tới thống nhất. Năm 1992, hai bên ra Tuyên bố chung về Phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên. Vậy nhưng đến cuối năm, quan hệ liên Triều xấu đi nghiêm trọng. Triều Tiên từ chối chấp thuận để Cơ quan Năng lượng Nguyên tử quốc tế đến thanh sát, phản đối Mỹ - Hàn nối lại tập trận quân sự.

Một bước ngoặt khác diễn ra năm 2000. Hai miền tổ chức hội nghị thượng đỉnh lần đầu tiên, đưa đến những can dự quy mô và thường xuyên. Chính sách “Ánh dương” của Tổng thống Hàn Quốc Kim Dae-jung và người kế nhiệm Roh Moo-hyun nhằm hướng tới thống nhất qua hợp tác liên Triều về nhân đạo, kinh tế, chính trị, văn hóa - xã hội. Nhưng trước việc Bình Nhưỡng tiếp tục có hành động khiêu khích và theo đuổi chương trình hạt nhân, chính sách can dự có định hướng này bộc lộ những hạn chế lớn. Các chính quyền bảo thủ lên nắm quyền sau đó giữ mục tiêu thống nhất, nhưng gắn chặt điều kiện hòa hợp liên Triều với cách hành xử của Bình Nhưỡng.

Chính vì đã quá nhiều thất bại, nên thế giới không thể lạc quan về bất kỳ kịch bản thống nhất nào trong tương lai nếu điều đó không gắn với những tiến triển thực tế trong quá trình phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.

Hải Hồ
Xem tin theo ngày:
Quay trở lại đầu trang